TÀN PHẾ THIẾU GIA RẤT KHÓ NUÔI

Chương 8: Kẻ điên và Tình yêu (Kết)

Cỡ chữ:

Từ khi tiếp quản công ty, tôi trở nên bận rộn.

“Thế này tốt hơn nhiều rồi.” Ngọc Trì Xuyên vừa chải tóc cho tôi vừa nói, “Ăn uống đúng giờ ngày ba bữa, cũng không có thời gian suy nghĩ lung tung đi làm những chuyện khác nữa.”

Tôi cười khẩy, không nói cho Ngọc Trì Xuyên biết việc tôi đã phát hiện ra thứ gì ở trong nhà. Đó là chiếc áo sơ mi đã thất lạc từ rất lâu trước đây. Kể từ lần đầu tiên phát hiện Ngọc Trì Xuyên nảy sinh phản ứng đó với tôi, tôi bắt đầu dùng ác ý để trêu chọc hắn. Cuối cùng ép tên này làm ra chuyện xấu: ăn cắp áo sơ mi của tôi. Sau này tôi “ăn cỏ cũ” đưa Ngọc Trì Xuyên về, cũng từng hỏi tung tích của chiếc áo, tên này lại rất bình tĩnh đáp là không biết.

Không biết sao? Tôi áp tai lên ngực Ngọc Trì Xuyên để nghe tiếng tim đập của hắn. Nhịp tim rất bình ổn, nhưng rất nhanh đã đập loạn nhịp. Ngọc Trì Xuyên kiếm cớ: “Không phải vì bị phát hiện nói dối nên tim mới loạn, mà là vì em ở quá gần tôi.”

Tốt, rất tốt. Lần này cuối cùng cũng bị tôi bắt quả tang. Chiếc áo sơ mi đã mất từ lâu được giấu dưới gối của Ngọc Trì Xuyên. Khoảnh khắc nhìn thấy nó, tôi gần như không nhận ra. Toàn bộ chiếc áo bị vò nhàu nhĩ, thậm chí còn bị thứ gì đó đâm rách một mảng. Tôi nhìn chằm chằm vào vết rách đó rất lâu.

Tối hôm đó khi từ phòng tắm bước ra, tôi không mặc đồ ngủ, mà khoác lên mình chiếc áo sơ mi cũ kỹ ấy. Vết rách đó vừa vặn xuyên qua ngay ngực, có từng luồng gió lạnh luồn vào. Ngọc Trì Xuyên nhìn thấy, rõ ràng là sửng sốt.

“Những chuyện anh làm với chiếc áo này, chẳng lẽ không muốn làm lại với tôi một lần sao?” Tôi tháo dây chun, để mái tóc dài xõa tung ra.

Sau đó, tôi được Ngọc Trì Xuyên bế lên. Hắn ấn tôi xuống giường, rất cẩn thận hôn tôi. Tôi túm lấy tóc Ngọc Trì Xuyên, bắt hắn phải ngẩng đầu lên: “Chưa ăn cơm à? Không dùng sức được sao? Tôi cần cảm nhận nỗi đau, rồi mới có thể cảm nhận được tình yêu.”

Ngọc Trì Xuyên hiểu ý tôi. Chìm đắm suốt một đêm. Tóm lại, ngày hôm sau là Ngọc Trì Xuyên đã hủy các cuộc họp giúp tôi. Hắn tắt tiếng chuông báo thức vẫn đang reo ầm ĩ của tôi, chui lại vào chăn ôm lấy tôi. Tôi lười biếng hé mắt nhìn hắn.

“Tôi là một kẻ điên. Anh biết hậu quả khi dây dưa với tôi rồi đấy. Một khi bị tôi phát hiện anh có tâm tư gì khác, tôi sẽ g.i.ế.t anh.”

Ngọc Trì Xuyên hôn lên mắt tôi, nói: “Ừm. Tôi yêu em.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!