TANG THI VƯƠNG LÀ TÊN TRA NAM XÁCH QUẦN BỎ CHẠY

Chương 1: Dược Liệu Hình Người

Cỡ chữ:

Thẩm Thụ Xuyên dẫn đội mang theo một đống vật tư trở về căn cứ loài người, tất cả những người sống sót đều hân hoan nhảy múa. Tuy nhiên, không ít người lại lén lút nhìn về phía tôi – kẻ đang đi theo sau anh ấy. Mặt mày tôi lem luốc, nhưng dưới lớp vết bẩn ấy là làn da trắng ngần không giấu đi đâu được. Chỉ là không biết có phải do dị ứng hay không mà trên da nổi một lớp phát ban màu hồng nhạt, dáng vẻ rụt rè, trông vô cùng đáng thương. Nhìn một cái là biết ngay kiểu thiếu gia yếu ớt bị tang thi làm cho sợ phát khiếp, chỉ có đi theo Thẩm Thụ Xuyên mới thấy an tâm. Tuy nhiên, vị chỉ huy loài người này năng lực tuy cường hãn, dung mạo tuấn tú, nhưng xưa nay luôn lạnh lùng vô tình, không cho phép bất kỳ người sống sót nào tiến lại quá gần mình, nam nữ đều cự tuyệt.

Ngay lúc những người xung quanh đang tiếc nuối nghĩ rằng tôi sắp bị vứt ra ngoài, Thẩm Thụ Xuyên chợt dừng bước. Anh ấy quay đầu lại, nhạt giọng cất lời: “Lại không đi nổi nữa à?”

Tôi vội vàng gật đầu, đôi mắt to tròn tràn ngập sự tủi thân, giọng nói cũng run rẩy như một chú mèo con hoảng sợ: “Thẩm Thụ Xuyên, tôi bị dị ứng, cả người khó chịu, chân mềm nhũn rồi, anh có thể đỡ tôi một chút được không?”

“Lại đây.”

Thẩm Thụ Xuyên không hề vứt bỏ tôi, ngược lại còn để mặc tôi tiếp cận anh ấy. Và rồi, trong lúc những người xung quanh kinh ngạc đến mức rớt cả cằm, anh ấy trực tiếp bế bổng tôi lên. Cánh tay anh vững chãi và mạnh mẽ.

“Tôi đưa cậu đến ký túc xá của những người sống sót.”

“Cảm ơn anh.” Tôi cảm động nói lời cảm tạ, sau đó yếu ớt nhẹ nhàng tựa mặt vào ngực anh, trông vô hại và mềm mại. Chỉ là, ở một góc độ mà Thẩm Thụ Xuyên không nhìn thấy, tôi nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, vô cùng thoải mái. Dưới cổ áo, những nốt phát ban đỏ q.u.ỷ dị trên cổ tôi đang nhanh c.h.óng biến mất.

Sau khi đưa tôi đến ký túc xá, Thẩm Thụ Xuyên chuẩn bị rời đi. Nhưng trước khi đi, anh ấy nhìn tôi và nói: “Lạc Kiển, lát nữa tôi sẽ mang thuốc trị dị ứng đến cho cậu.”

“Vâng!” Tôi lấp lánh đôi mắt nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng và mềm mỏng như ngậm đường.

Thẩm Thụ Xuyên lại nhìn tôi thật sâu vài giây, rồi vội vã rời đi. Còn tôi thì cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao lớn, vạm vỡ của anh, không chớp mắt.

Người bạn cùng phòng ký túc xá tên Đại Tráng là một con người nhiệt tình. Anh ta trêu chọc tôi: “Ây dô, người anh em Lạc Kiển này, cậu và chỉ huy của chúng ta quen nhau à?”

Tôi gật đầu: “Hôm nay Thẩm Thụ Xuyên đã cứu tôi.”

“Hèn chi. Chỉ huy đẹp trai như vậy, bất kể nam hay nữ nảy sinh chút tình cảm mê luyến với ngài ấy cũng là chuyện bình thường.” Đại Tráng cười hì hì, rồi tiếp tục: “Nhưng mà này, tôi khuyên cậu tốt nhất đừng nên mê mẩn ngài ấy.”

“Tại sao vậy?”

“Ngài ấy có một kẻ theo đuổi khá điên cuồng. Hơn nữa, nghe nói trước Ngày Phán Xét, chỉ huy đã có người trong lòng rồi. Sau Ngày Phán Xét, ngài ấy vẫn luôn tìm kiếm người đó. Nhưng việc ngài ấy đích thân bế cậu đến ký túc xá cho thấy ngài ấy đối với cậu chắc chắn không bình thường.”

Không bình thường cái thá gì. Có lẽ Thẩm Thụ Xuyên chỉ thích cái trò làm nũng đó thôi, nếu không thì sao tôi vừa giả vờ đáng thương một cái, anh ấy đã hoàn toàn đồng ý mọi chuyện rồi?

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!