“Nhiệm vụ mới: Yêu cầu ký chủ trong vòng ba ngày cưỡng hôn Kỷ Thanh.”
Nghe hệ thống nói vậy, ta khó tin trừng lớn mắt. Hôn Kỷ Thanh thì thôi đi, còn bắt ta cưỡng hôn? Ta chán sống rồi sao? Cái hệ thống c.h.ế.t. tiệt quả nhiên vẫn là đánh chủ ý lên người Kỷ Thanh. Mặc dù đầy bụng oán hờn, nhưng ta vẫn không dám xé rách mặt với hệ thống, rốt cuộc ta không phải chưa từng nếm qua mùi vị bị giật điện.
Hôn Kỷ Thanh? Trong đầu ta xẹt qua hình ảnh đôi môi mỏng màu hồng nhạt của Kỷ Thanh, ta không khỏi có chút tâm viên ý mã. Môi của Kỷ Thanh thoạt nhìn rất dễ hôn. Nhưng lúc y tỉnh táo, chắc chắn ta không dám. Đêm khuya thanh vắng, ta ước chừng Kỷ Thanh hẳn đã ngủ say, ngậm ngùi ôm mông lén lút chuồn vào tẩm cung của y. Lại thấy mỹ nhân xõa mái tóc dài, khoác ngoại bào tựa vào đầu giường, nghe thấy tiếng động lười biếng nhấc mắt nhìn ta.
“Nghịch đồ, hôm nay muốn bị đánh kiểu nào?”
Chân ta mềm nhũn suýt thì quỳ xuống. Nhưng thời gian nhiệm vụ sắp hết rồi, thế là ta lấy hết can đảm, trong ánh mắt kinh ngạc của Kỷ Thanh từ từ nhích về phía y, xuất kỳ bất ý nhanh c.h.óng áp môi mình lên môi y. Ta và y đều sững sờ.
“Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ.”
Nghe thấy hệ thống báo, ta vẫn chưa hoàn hồn khỏi sự chấn động. Ta vậy mà thật sự hôn được Kỷ Thanh! Toàn thân ta run rẩy, nhắm mắt lại chờ đợi lôi đình nhất kích đánh cho hồn bay phách tán. Nhưng không có. Kỷ Thanh cứ như vậy mặc kệ ta áp chặt môi trên môi y. Hồi lâu sau, ta phản ứng lại định lùi về sau, Kỷ Thanh lại đi trước một bước giữ chặt lấy eo ta, tay kia bóp lấy gáy ta, không cho phép ta có nửa điểm trốn thoát. Y phản khách vi chủ, tiến vào môi răng ta, mùi lãnh hương lẩn quẩn nơi c.h.óp mũi. Chưa được bao lâu, cả người ta đã mềm nhũn trượt xuống dưới. Tay Kỷ Thanh nhẹ nhàng nâng lên, cúi người ép ta xuống giường. Ngay trước khi ta sắp c.h.ế.t. ngạt, y rốt cuộc cũng chịu buông ta ra. Ta đỏ mặt nằm trên giường thở hổn hển, nửa ngày không hồi phục lại tinh thần. Bị hôn đến ngu người rồi. Y cụp mắt đánh giá ta, vành tai hơi đỏ lên, liếm liếm môi, ánh mắt như sói.
“Chiêu này bổn tọa chưa từng dạy qua, học của ai vậy?”
Không hiểu sao, ta luôn cảm giác bốn chữ cuối cùng của y mang theo một cỗ sát ý không thể che giấu. Ta làm lớn gan yếu ớt mở miệng:
“Không… Không có ai dạy, ta biết lỗi rồi, ta chính là sắc mê tâm khiếu…”
Kỷ Thanh nghe vậy thì nhìn chằm chằm ta không chớp mắt, mỉm cười hỏi lại:
“Ngươi cảm thấy ta đẹp mắt?”
Ta liếc nhìn khuôn mặt y, suýt thì bị câu mất hồn. Bình thường bộ dạng đóa hoa cao lãnh của y đã đủ thu hút người khác, huống chi hiện tại đôi môi đỏ mọng đọng nước, khóe mắt đuôi mày hàm chứa vài phần xuân tình.
“Sư tôn là người đẹp nhất mà ta từng gặp.”
Kỷ Thanh nghe vậy bật cười nhẹ:
“Không tồi, kỹ thuật diễn của nghịch đồ ngươi coi như là giỏi.”
Sư tôn của ta có gì đó không đúng. Kể từ ngày hôn y xong, y không bao giờ dùng giới thước đánh mông ta nữa, ngược lại đối với ta càng ngày càng chiều chuộng, cho dù thỉnh thoảng ta có chọc y giận, thì y cũng chỉ nhẹ nhàng véo eo ta một cái.