Thực ra, ta một chút cũng không thích đi quấy rối sư tôn của nhà khác. Bởi vì ở nhà mình ta đã có sư tôn tốt nhất rồi. Cho dù Kỷ Thanh không nói, ta cũng có thể cảm nhận được, mỗi lần bởi vì ta đi quấy rối lung tung mà dạy dỗ xong ta, y đều rất đau lòng. Ta một chút cũng không muốn y đau lòng. Nhìn thấy y không vui, ta sẽ buồn bã.
“Sư tôn, người muốn đạo lữ không? Muốn thì ta sẽ đưa tới cho người.”
“Ồ? Muốn đưa ai tới?”
“Đương nhiên là ta rồi! Sư tôn còn muốn ai nữa?”
Ta đè Kỷ Thanh dưới thân, hung hăng đe dọa:
“Sư tôn dám không cần, ta sẽ học đệ tử tông môn khác cưỡng chế sư tôn!”
Kỷ Thanh trên dưới đánh giá ta một lượt:
“Ngươi? Cưỡng chế?”
Y đưa tay ôm lấy cổ ta, nỉ non bên tai ta:
“Hai ta đúng là tâm linh tương thông, nếu ngươi còn không khai khiếu, vi sư cũng định cưỡng chế ngươi rồi.”
Sư tôn cưỡng chế ta? Tai ta đỏ đến rỉ m.á.u, trong lòng có chút tiếc nuối. Mặc dù không thích cưỡng chế ái, nhưng nếu đối tượng là Kỷ Thanh, thì bị cưỡng chế cũng không phải là không thể. Bị Kỷ Thanh cưỡng chế, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi. Sao ta lại không rụt rè thêm chút nữa chứ?
Cùng Kỷ Thanh trải qua một khoảng thời gian như mật ngọt, hệ thống lại xám xịt quay lại. Nó khiếu nại thất bại rồi.
“Nhiệm vụ cuối cùng không hoàn thành, ngươi đừng hòng giải trừ trói buộc!”
Hệ thống hiển nhiên còn suy sụp hơn cả ta.
“Tổ tông ơi, ta xin ngươi đấy, nhiệm vụ lần này ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì nữa, thanh danh cả đời của ta không thể hủy hoại trong tay ngươi được. Hoàn thành nhiệm vụ này, điểm tích lũy đạt chuẩn là hai ta có thể giải trừ rồi. Biết trước ngươi là người nằm dưới, lúc đầu đánh c.h.ế.t. ta cũng không trói buộc với ngươi.”
“Nhiệm vụ mới: Đột nhập Ma giới, trở thành nam sủng của Ma Tôn, châm ngòi ly gián trước mặt đồ đệ của hắn, thúc đẩy tình cảm của hai người bọn họ phát triển.”