Cỡ chữ:

Kỷ Thanh lần này thật sự rất tức giận. Ta lấy lòng hồi lâu y cũng không nguôi giận. Mãi đến một ngày, y ôm một đống thoại bản trở về ném trước mặt ta:

“Hạn cho ngươi trong vòng ba ngày, phải học được toàn bộ những thủ đoạn hầu hạ yêu sủng trong thoại bản, sau đó không sót một ly dùng lên người ta. Ta cũng muốn nếm thử hương vị nuôi nam sủng, từ nay quân vương không tảo triều là như thế nào.”

Ta mở cuốn thoại bản ra, trang đầu tiên đã là bạo kích. Ta chưa từ bỏ ý định lại mở những cuốn thoại bản khác, ừm, toàn là hoàng sắc. Sau đó ta khẳng định vị sư tôn này của ta y không đứng đắn. Những cuốn thoại bản này toàn bộ đều có miêu tả chi tiết, kèm theo cả xuân cung đồ. Cuốn sách này đặt ở đâu cũng phải là đồ trân tàng. Lựa chọn đi lựa chọn lại, ta vẫn chọn cuốn thoại bản đầu tiên. Chỉ là múa thoát y thôi mà, cái này miễn cưỡng còn có thể chấp nhận được. Còn những thứ khác như lục lạc, khối băng, tai mèo, đuôi mèo… quá kích thích rồi. Trì hoãn được lúc nào hay lúc ấy.

Kỷ Thanh tựa trên tháp, nhạt nhẽo nhìn ta. Lúc ta cởi kiện y phục đầu tiên, Kỷ Thanh vẫn còn giả bộ. Đợi đến kiện thứ ba, y trực tiếp không diễn nữa, cả người nhào tới lột sạch ta. Ta còn chưa kịp dục cầm cố túng chống cự hai cái, y đã trong ánh mắt nghi hoặc của ta lôi ra một chiếc hộp ngọc. Chiếc hộp từ từ mở ra, ánh mắt ta lập tức kinh khủng. Không phải chứ, toàn bộ những thứ này đều là đạo cụ xuất hiện trong thoại bản đó a! Ta giãy giụa định bò ra khỏi thân thể Kỷ Thanh. Y vỗ nhẹ lên mông ta, ôm chặt cả người ta vào lòng, giọng nói dính dấp mang theo mùi vị làm nũng:

“Tự Hòa, vi sư muốn thử.”

Nghe lời này, ta tức khắc cảm giác xương cốt đều nhũn ra. Cái này cũng quá phạm quy rồi! Nhưng nghĩ đến những thứ kia của y, thật sự rất khó tưởng tượng nếu dùng lên người ta sẽ là trải nghiệm gì.

“Tự Hòa… Tự Hòa…”

Ta bị giọng nói mang móc câu của Kỷ Thanh dỗ đến mất hồn, nhất thời nóng não, hồ đồ thế nào vẫn là đáp ứng. Mãi đến khi cái lạnh thấu xương tột độ chạm vào da thịt, ta mới hoàn hồn. Ta phát điên giãy giụa. Kỷ Thanh gắt gao đè ta xuống, không cho ta phản kháng, ngang ngược đẩy vào trong.

“A! Sư tôn!”

Ta nhịn không được kêu lên, nước mắt nháy mắt trào ra khỏi khóe mi. Lạnh quá, buốt quá, không chịu nổi! Không quá ba nhịp thở, ta lập tức cầu xin tha thứ:

“Sư tôn tha mạng! Ta thề không bao giờ nói chuyện với nam nhân khác nữa!”

Nụ hôn dịu dàng của Kỷ Thanh rơi xuống, trong ánh mắt kinh hãi của ta nhặt lên một khối băng khác.

“Bây giờ cầu xin tha thứ thì muộn rồi, Tự Hòa, để vi sư xem bản lĩnh của ngươi.”

Đợi đến khi dùng hết khối băng, cả người ta đã không còn thần trí, đến cả ánh mắt cũng có chút tan rã. Chăn mền cũng ướt đẫm. Sự kích thích khổng lồ đó quả thực khiến ta hồn xiêu phách lạc.

Thật vất vả mới thong thả tỉnh lại, ta lại đối diện với ánh mắt mong đợi của sư tôn. Lần này thứ trong tay y là một cái lục lạc. Ta thở phào một hơi, chỉ là lục lạc thôi mà, cùng lắm là đeo trên người. Tuy nhiên, ta còn chưa kịp vui mừng đã kinh hãi phát hiện ra cách đeo chiếc lục lạc này hình như không đúng lắm. Tiếng lục lạc trầm muộn vang lên từ sâu thẳm trong thân thể. Ta ôm eo sư tôn khóc đến đứt hơi, vừa khóc vừa không thể kiềm chế được những âm thanh bật ra khỏi môi.

“Ưm… Sư tôn, ta thật sự… ưm… biết lỗi rồi…”

Sư tôn đè ta dưới thân, eo trầm xuống, đưa chiếc lục lạc vào sâu hơn.

“Vi sư nói rồi, những thủ đoạn trong thoại bản ta muốn thử hết, bây giờ mới tới đâu.”

Tiếng lục lạc vang lên trong phòng hồi lâu, Kỷ Thanh cúi người hôn ta một cái, trầm giọng mê hoặc:

“Bây giờ thử tai mèo và đuôi mèo này nhé. Yên tâm, cái này không kích thích đâu.”

Tai mèo và đuôi mèo là đạo cụ để nâng cao tình thú giữa các đạo lữ ở tu giới, bản chất là một loại pháp khí, nhưng trong thời gian ngắn có thể khiến người sử dụng cảm thấy đồng cảm, giống như mọc ra từ cơ thể tự nhiên vậy. Mà tai và đuôi của mèo lại rất nhạy cảm. Kỷ Thanh ngậm lấy tai mèo của ta, vừa vuốt đuôi mèo vừa đong đưa vòng eo:

“Tự Hòa, sướng không?”

Ta đương nhiên không trả lời được. Cái đuôi bị nắm chặt, mặc dù không bằng khối băng hay lục lạc gì, nhưng vẫn khó mà khiến người ta nhẫn nhịn. Sự kích thích do những thứ đồ chơi này mang lại, còn nhiều hơn cả nửa đời trước của ta cộng lại. Ta mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, chỉ có thể vô thức rên rỉ cầu xin tha thứ:

“Không… Không muốn nữa…”

Sự hoang đường này kéo dài trọn vẹn nửa tháng, xong việc ta ngủ li bì suốt 5 ngày. Cho dù là sau khi tỉnh lại, ta cũng hoàn toàn không xuống giường nổi, lại nằm thêm 3 ngày nữa mới miễn cưỡng có thể cử động. Cả đời này của ta, thậm chí đến kiếp sau ta cũng không bao giờ dám chọc Kỷ Thanh tức giận nữa.

Ngay trong mấy ngày ta nằm trên giường này, Kỷ Thanh đã thông báo cho tông môn và toàn tu giới về tin tức y sắp kết đạo lữ với ta, đến mức khi bước ra khỏi cửa phòng và được người khác chúc mừng, đầu óc ta vẫn mờ mịt. Ngày đại điển hợp cẩn, tất cả các sư tôn của các tông môn từng bị ta quấy rối đều đến. Ta sờ sờ mũi, có chút ngượng ngùng, kỳ lạ hỏi ngược lại một đám chưởng môn:

“Sư tôn là người đứng đầu đệ nhất tiên minh của tam giới, các ngài vậy mà không phản đối y chọn một nam đạo lữ sao?”

“Ngươi cũng nói y là đệ nhất tam giới rồi, dám phản đối y, ta không muốn sống nữa sao? Ngươi cũng chỉ là sinh ra muộn thôi, nếu ngươi sinh sớm hơn nhiều năm, được nhìn thấy Kỷ Thanh, ngươi sẽ hiểu thế nào là ma đồng giáng thế thực sự. Y cũng chỉ là sau khi làm sư tôn mới thu liễm tính tình lại. Hơn nữa, chúng ta ai mà chẳng biết ngươi là đạo lữ y tự tìm cho chính mình, thích ngươi đã là chuyện bớt kinh thế hãi tục nhất trong cuộc đời y rồi, vẫn tốt hơn là lúc y rảnh rỗi không có việc gì làm, tiện tay tiêu diệt một tông môn thì dễ khiến người ta chấp nhận hơn.”

Nghe lời này, ta ngây người. Thế nào gọi là “ta là đạo lữ Kỷ Thanh tự tìm cho chính mình”? Lúc ta bái sư mới mười tám mười chín tuổi a! Y đã dòm ngó ta từ sớm như vậy sao? Còn nữa, vị sư tôn mạo mỹ thanh lãnh kia của ta, trước đây vậy mà lại là ma đồng tu giới?

Ban đêm, ta chui vào trong lòng Kỷ Thanh, ánh mắt nhìn thẳng vào y:

“Bọn họ nói ta là đạo lữ người tự nuôi cho chính mình, thật hay giả?”

Kỷ Thanh nghe vậy, tai hơi đỏ lên, dời ánh mắt đi:

“Ừm.”

Ta không khỏi mở to mắt:

“Lúc đó ta mới mười tám mười chín tuổi a! Đồ cầm thú nhà người!”

Kỷ Thanh bóp lấy cằm ta, cúi đầu hôn xuống:

“Ta mặc kệ, người ta nhắm trúng thì chính là của ta.”

“Vậy… Vậy rủi như ta không thích người thì sao?”

Kỷ Thanh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm:

“Vậy thì cưỡng chế ái.”

Thì ra lúc trước y nói ta nếu không khai khiếu sẽ cưỡng chế ái, không phải là đùa giỡn. Nghĩ đến những thủ đoạn trên giường kia của Kỷ Thanh, nếu y mà cưỡng chế ái, thì sẽ đùa bỡn người ta ra hoa luôn mất. Không được, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy tò mò và tiếc nuối là thế nào nhỉ? Mặc kệ, dù sao cũng là đạo lữ, muốn thử kiểu gì mà chẳng được. Nghĩ tới đây, ta kề sát vào tai y:

“Sư tôn, ta thật sự rất muốn bị người cưỡng chế ái nha.”

Kỷ Thanh nháy mắt mở bừng mắt, ánh mắt trầm xuống, hầu kết nuốt nước bọt:

“Ngươi không đùa chứ?”

Ta đỏ tai:

“Không… Thật sự muốn thử.”

Kỷ Thanh ôm lấy ta, mở mật đạo trong ngọa phòng ra. Sâu trong mật đạo là một thạch thất, đồ dùng sinh hoạt bên trong đầy đủ mọi thứ. Không chỉ có vậy, trên một bức tường treo đủ các loại đồ chơi. Còn về phần đồ chơi gì, ai hiểu đều hiểu. Kỷ Thanh ngồi xuống tháp, khàn giọng mở lời:

“Tự Hòa, ngươi còn nhớ lần trộm tiết khố đó không? Nhưng mà… vi sư muốn ngươi ngậm không chỉ là tiết khố.”

Kỷ Thanh vừa nói vừa ép cơ thể ta xuống. Một hồi lâu sau, ta mới đứng dậy, khóe môi có chút đỏ. Ta và y tư hỗn trong mật thất trọn vẹn một tháng, trong khoảng thời gian đó, những thứ trên tường kia cũng không phụ sự kỳ vọng của ta, đều được dùng lên người ta. Mỗi ngày ta đều khóc đến mất tiếng. Vị sư tôn thanh lãnh xuất trần không vướng bụi trần của ta, hóa ra trong cốt nhục lại phóng đãng như vậy. Y thậm chí chưa bao giờ là buồn tao, mà là tao ngoài sáng. Chỉ là lúc trước ta bị y đánh sợ rồi, nên luôn không nghĩ theo hướng đó. Ta rúc vào trong lòng y, bắp chân run rẩy không ngừng. Cho dù thật sự bị Kỷ Thanh cưỡng chế, ta chắc chắn cũng sẽ yêu y. Tuy nhiên, ta luyến tiếc, bởi vì nếu y lựa chọn cưỡng chế ái với ta, thì chắc chắn là lúc y đã tuyệt vọng đến tột cùng. Vẫn là tình ý hai bên tình nguyện, tâm ý tương thông hợp với hai chúng ta hơn. Tình yêu méo mó cố nhiên đặc sắc, nhưng rốt cuộc không thể làm theo. Bây giờ đã là rất tốt rồi.

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!