Đêm đó, tôi bị Tạ Hàn Châu ném ra khỏi phòng. Tôi đành phải ngủ ở phòng khách. 11 giờ đêm, tôi nhận được tin nhắn mẹ Tạ gửi tới. Bà bảo tôi đến phòng Tạ Hàn Châu xem thử, nói rằng Tạ Hàn Châu tối nay uống rượu, bảo tôi chăm sóc anh. Dù tôi ở dưới lầu nghe thấy Tạ Hàn Châu cả đêm không ra khỏi cửa, có lẽ không hề uống rượu, tôi vẫn quyết định đi xem anh một chút.
Cửa phòng ngủ đóng chặt. Giây phút mở cửa ra, tôi nghe thấy vài âm thanh kỳ lạ. Trán Tạ Hàn Châu đẫm mồ hôi, đôi mắt nhìn tôi hằn lên những tia m.á.u đỏ, dường như không thể nhịn được nữa. Tôi lập tức nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Tạ Hàn Châu hình như bị bỏ thuốc rồi. Tôi cẩn thận tiến lên một bước:
“Cần tôi giúp anh không?”
Tạ Hàn Châu trầm giọng nói:
“Cút ra ngoài.”
Tôi còn muốn tiến lên nữa, Tạ Hàn Châu lại quát lên một tiếng, tôi sợ tới mức lùi về sau. Nhưng trông Tạ Hàn Châu có vẻ tình trạng rất tệ. Tôi do dự:
“Anh hình như bị bỏ thuốc rồi, tôi có thể giúp anh.”
Tạ Hàn Châu dùng ánh mắt rất không thân thiện quét qua tôi:
“Trong nhà chỉ có tôi và cậu, ngoài cậu ra còn ai có thể bỏ thuốc tôi?”
Tôi muốn nói tôi không có, tôi không biết anh bị bỏ thuốc lúc nào. Nhưng tôi lại chợt nhớ đến tin nhắn mẹ Tạ vừa gửi cho tôi. Chắc bà đã biết chuyện gì đó nên mới gọi tôi qua đây. Nhưng lúc này nói nhiều cũng vô ích. Tôi im lặng không nói gì, lẳng lặng đi tới. Sinh con, sinh được thì sẽ có 10 triệu. Nghĩ đến điều này, ánh mắt tôi khi bước tới càng thêm kiên định. Thực ra trong lòng rất sợ hãi, nhưng tôi vẫn đi tới.
Cơ thể Tạ Hàn Châu rất nóng. Tôi vừa chạm vào một cái đã bị hất ra. Anh dùng lực rất mạnh khiến tôi suýt ngã xuống đất. Nhưng rất nhanh anh đã không còn tâm trí đâu mà chán ghét nữa. Tôi chạm vào anh lần nữa, anh bắt đầu không nhịn được mà chủ động kề cận cọ xát với tôi. Không biết từ lúc nào tôi đã bị anh ôm chặt. Anh cúi đầu hôn tôi, động tác rất vội vã. Đau, đau đến mức tôi bật khóc. Tôi khóc rất thảm thiết. Tạ Hàn Châu liền hôn đi nước mắt của tôi, tức giận chất vấn:
“Không phải tự cậu muốn sao? Khóc cái gì?”
Đêm hôm đó tôi không biết mình đã khóc bao lâu, cuối cùng cuộn tròn trong vòng tay Tạ Hàn Châu chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi một trận chuông báo thức. Chưa kịp phản ứng, người đang ôm tôi đã “bốp” một tiếng tắt phụt báo thức. Tiền thưởng chuyên cần đang lơ lửng trước mắt, tôi khó nhọc bò dậy. Đau eo quá, tôi lại ngã rầm xuống. Động tác của tôi rốt cuộc cũng đánh thức Tạ Hàn Châu. Anh bực dọc nói:
“Đừng làm ồn tôi.”
Tôi đành phải lay lay anh:
“Tôi phải đi làm.”
Lần này thì Tạ Hàn Châu tỉnh hẳn. Anh vừa ngủ dậy, sắc mặt cực kỳ tồi tệ. Nhìn thấy tôi trần truồng, chuyện ngày hôm qua cũng lập tức ùa về trong tâm trí. Tôi cảm nhận được sự hối hận nồng nặc trong không khí. Anh đẩy tôi ra, đứng dậy đi vào phòng tắm. Tôi nỗ lực nhích người ra ngoài, vừa nhích vừa nhe răng trợn mắt. Công ty không quản lý giờ giấc ra về của nhân viên quá khắt khe, trễ nửa tiếng cũng không sao. Chỗ ở của Tạ Hàn Châu lại khá gần công ty, chỉ cần tôi đi nhanh một chút là kịp.
Tạ Hàn Châu mở cửa phòng tắm, liền nhìn thấy tôi đang dịch chuyển chậm chạp. Chắc là nhìn không lọt mắt, anh chán ghét hỏi tôi:
“Cậu lại muốn làm trò gì nữa?”
Tôi cúi đầu:
“Tôi phải đi làm.”
Tạ Hàn Châu cười khẩy:
“Cậu định đi với bộ dạng này? Để tất cả mọi người đều biết tối qua cậu đã làm cái gì à?”
Tôi bấu chặt môi, nghĩ rằng Tạ Hàn Châu có lẽ sẽ châm chước một chút. Anh ấy là sếp lớn ở công ty của tôi, lời nói chắc chắn rất có trọng lượng. Tôi nhỏ giọng hỏi:
“Có thể không trừ tiền chuyên cần của tôi không?”
Tạ Hàn Châu “ừ” một tiếng, mặc quần áo rồi đi ra ngoài. Có câu nói này của anh, tôi tạm thời yên tâm, an tâm nằm lại xuống giường. Thế nhưng không bao lâu sau điện thoại tôi reo lên. Đồng nghiệp gửi tin nhắn cho tôi: “Bùi Nhạc, hôm nay trưởng phòng đến kiểm tra điểm danh, cậu bị đánh vắng mặt rồi.” Tựa như sét đánh ngang tai. Tôi không biết có phải Tạ Hàn Châu đã quên mất lời tôi nói hay không. Vốn dĩ trên người đã đau nhức, bây giờ lại càng thấy tủi thân hơn.
Lúc Tạ Hàn Châu cầm thuốc bước vào cửa, vừa vặn nhìn thấy nước mắt tôi lăn dài trên giường. Anh khựng lại:
“Khóc cái gì? Hôm qua lúc trèo lên giường gan lớn lắm cơ mà, bây giờ lại khóc.”
Tôi ngẩng đầu lên, rất cố gắng nín nhịn nước mắt. Mẹ Tạ từng bảo tôi, Tạ Hàn Châu không thích người khác rơi nước mắt. Nhưng tôi vừa ngẩng đầu lên lại nghẹn một ngụm khí, sặc sụa bắt đầu ho, ho đến xé tim xé phổi. Tạ Hàn Châu bị tôi làm cho giật mình, đành bước tới vỗ lưng cho tôi. Đợi đến khi tôi rốt cuộc cũng ngừng ho, Tạ Hàn Châu mới như thể bất đắc dĩ thở dài một hơi:
“Có gì đáng khóc đâu. Nằm xuống, tôi bôi thuốc cho cậu.”
Tôi lúng túng thu mình lại:
“Không bôi nữa đâu, sẽ tự khỏi mà.”
Lần này Tạ Hàn Châu không thèm trả lời tôi. Anh dứt khoát đè tôi xuống giường, không nói hai lời lột luôn quần tôi ra. Hôm qua căn bản không có thời gian để xấu hổ, cộng thêm việc anh chế giễu tôi không nam không nữ, tôi không muốn cho anh nhìn. Tôi gian nan nhắm chặt mắt, cắn chặt môi. Thuốc mỡ bôi lên mát lạnh, sau khi đau nhức suốt một đêm, loại thuốc mỡ này đúng là có tác dụng. Vừa bôi xong tôi liền vội vã kéo chăn đắp lên, không dám nhìn thẳng vào mắt Tạ Hàn Châu. Tôi sợ trong miệng anh lại tuôn ra vài câu khó nghe. Quả nhiên anh lạnh nhạt hỏi:
“Cái nghề như các cậu mà cũng có thưởng chuyên cần à?”
Tôi ngẩn người, nhận ra anh đang nghĩ tôi làm cái nghề đặc thù nào đó, bất giác có chút phẫn nộ:
“Tôi không phải làm nghề đó. Hôm qua là lần đầu tiên của tôi.”
Tạ Hàn Châu nhướng mày một cái. Tôi sợ anh hiểu lầm, vội vàng giải thích:
“Thật đấy, trước kia tôi chưa từng làm qua.”
Tạ Hàn Châu không biết là tin hay không tin. Anh nhìn đồng hồ, bắt đầu thay quần áo. Tôi đã bị trừ tiền chuyên cần rồi, không muốn bị trừ thêm tiền vắng mặt nữa, vội vàng bò dậy khỏi giường. Tạ Hàn Châu cau mày:
“Lại muốn làm trò gì nữa?”
Tôi đáp lại, trong lời nói bất giác mang theo sự oán trách:
“Anh không xin phép nghỉ cho tôi, tôi bị đánh vắng mặt rồi.”
Tạ Hàn Châu im lặng giây lát:
“Lương cậu bao nhiêu? Tôi chuyển cho cậu.”
Thứ tôi đợi chính là câu nói này của anh. Tôi báo một con số. Giây tiếp theo, Tạ Hàn Châu lấy điện thoại của tôi qua và chuyển khoản.