Cỡ chữ:

Tạ Hàn Châu thay đổi thái độ rất nhanh, giống như thể đột nhiên anh yêu tôi vậy. Tôi chỉ nhỏ giọng hỏi:

“Anh sẽ thích đứa con chúng ta sinh ra chứ?”

Tạ Hàn Châu trả lời tôi:

“Đó là con của chúng ta, đương nhiên tôi sẽ đối xử tốt với nó.”

“Vậy nếu sinh ra nó giống như tôi, không nam không nữ thì sao?”

Lần này Tạ Hàn Châu khựng lại:

“Cũng sẽ thích như nhau.”

Đáng tiếc những lời anh nói lúc này đối với tôi đã quá muộn màng rồi. Tôi nói:

“Anh cứ coi như tôi chưa từng tồn tại, cũng coi như đứa trẻ này chưa từng tồn tại, buông tha cho tôi đi.”

Tạ Hàn Châu không để ý đến lời tôi nói. Anh tự ý nhốt tôi trong nhà, mời bác sĩ tư nhân đến khám cho tôi, cũng bắt đầu hạn chế tôi ra ngoài. Mỗi ngày tôi bị nhốt trong nhà, ngay cả bước chân ra cửa cũng có người lúc nào cũng túc trực canh chừng. Tạ Hàn Châu mỗi ngày đều về nhà đúng giờ, dường như muốn tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với tôi. Anh luôn thăm dò nói với tôi những lời nửa hư nửa thực, rằng anh sẽ mãi mãi ở bên tôi. Nhưng tôi bị lừa quá nhiều lần rồi, không dám dễ dàng tin tưởng người khác nữa.

Khoảng chừng thấy tôi không vui, Tạ Hàn Châu đưa tôi ra nước ngoài tổ chức một hôn lễ, còn đưa tôi về nhà một chuyến. Mẹ Tạ tôi đã gặp rồi, bà đối xử với tôi rất hòa nhã. Nhưng ba Tạ không thích tôi. Từ lúc tôi bước vào cửa, tôi đã thấy ông luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, dường như rất chán ghét tôi. Tôi câu nệ ngồi bên cạnh Tạ Hàn Châu. Loại ác ý này tôi từng gặp rất nhiều lần rồi. Người nhà Tạ Hàn Châu không thích tôi, khiến tôi trong tiềm thức muốn trốn tránh. May mà Tạ Hàn Châu ngồi bên cạnh tôi, luôn nắm chặt tay tôi, cho tôi một chút cảm giác an toàn.

Ăn được nửa bữa, ba Tạ ngoảnh mặt đi về phía thư phòng. Tạ Hàn Châu đi theo sau. Tôi lấy cớ muốn đi vệ sinh, lặng lẽ bám theo. Tôi đứng ở cửa thư phòng, nghe thấy giọng nói tràn đầy chán ghét của ba Tạ vọng ra từ bên trong:

“Một con quái vật không nam không nữ! Mẹ mày làm bậy, mày sao cũng hùa theo làm bậy hả? Sinh ra không biết sẽ là cái thứ gì! Mày nghe tao, mau đưa nó đi phá đi. Tao đã sắp xếp hôn sự liên danh cho mày rồi, đừng có mang con quái vật đó ra chướng mắt tao nữa.”

Lời ông ta nói quá khó nghe. Tôi không dám nghe tiếp, như muốn trốn chạy mà né tránh. Lúc xuống lầu, mẹ Tạ thấy sắc mặt tôi nhợt nhạt liền vội vàng bước tới:

“Sao vậy Tiểu Nhạc? Có phải thấy khó chịu không?”

Tôi nói dối là hơi c.h.óng mặt. Mẹ Tạ vội vàng kéo tôi ngồi xuống, múc cho tôi một bát canh. Sau khi mang thai tôi luôn ăn không ngon miệng, thi thoảng sẽ uống vài bát canh để gượng ép bổ sung dinh dưỡng. Nhưng lần này canh vừa đặt trước mặt, tôi đã không nhịn được buồn nôn. Tôi úp mặt vào bồn cầu trong phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Tạ Hàn Châu vội vã chạy tới, vỗ lưng cho tôi từ phía sau. Thực ra chẳng nôn ra được cái gì, nhưng tôi vẫn nôn rất thảm liệt. Tạ Hàn Châu nhíu chặt lông mày:

“Qua ba tháng đầu rồi sao vẫn nôn thành thế này? Tôi đưa em đi bệnh viện khám thử xem nhé?”

Tôi không muốn đi bệnh viện, hễ đến bệnh viện lại đồng nghĩa với việc cơ thể tôi bị đem ra dòm ngó. Phản ứng cự tuyệt của tôi có chút kịch liệt. Tạ Hàn Châu đành thuận theo:

“Vậy thì không đi, tôi đưa em về nhà.”

Lúc được Tạ Hàn Châu bế lên xe, chỉ có một mình mẹ Tạ ra tiễn chúng tôi. Bà kéo Tạ Hàn Châu nhỏ giọng lầm bầm:

“Ba con tính ổng là thế, đừng bận tâm ổng.”

Tạ Hàn Châu “ừ” một tiếng rồi lên ghế lái. Trên đường đi tôi và Tạ Hàn Châu đều không nói gì nhiều. Mãi cho đến lúc sắp về đến nhà, Tạ Hàn Châu mới hỏi:

“Có phải em nghe thấy hết rồi không?”

Tôi không nói gì, Tạ Hàn Châu đã đoán đúng tám chín phần mười. Anh vươn tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi, nhẹ giọng nói:

“Đó chỉ là ba tôi nói xằng bậy thôi, em đừng để trong lòng.”

Hiện tại anh an ủi tôi cứ như một kẻ đứng ngoài cuộc, nhưng ban đầu anh cũng là một trong số những người nói với tôi những lời lẽ đó cơ mà. Tôi không cách nào không trút giận lên anh. Bao nhiêu cảm xúc tiêu cực từ đâu ùa đến trong tâm trí, tôi nhịn không được buông lời:

“Anh cũng có tốt đẹp hơn đâu. Những lời anh từng nói còn kinh tởm hơn cả ba anh.”

Biểu cảm trên mặt Tạ Hàn Châu lập tức cứng đờ. Đúng vậy, những lời Tạ Hàn Châu từng nói với tôi còn tàn nhẫn hơn hiện tại rất nhiều. Không khí trong xe trở nên ngột ngạt. Tạ Hàn Châu gật đầu:

“Đúng, những lời tôi từng nói khó nghe hơn những lời đó nhiều.”

Đứng ở góc độ của anh, với một con quái vật trèo lên giường thì nói lời khó nghe nào cũng được. Nhưng anh cũng không ngờ rằng, đến cuối cùng anh lại thích con quái vật là tôi đây. Đến mức những lời độc địa thốt ra lúc đầu, cuối cùng đều biến thành lưỡi dao đâm ngược trở lại. Tạ Hàn Châu có lẽ là lần đầu tiên trong đời hạ mình nhún nhường như vậy. Anh xin lỗi tôi:

“Những lời nói trước kia là tôi không đúng, tôi quá khốn nạn, em…”

Lời anh chưa kịp nói hết, tôi đã mở cửa xe tự mình bước xuống trước. Tạ Hàn Châu lặng lẽ đi theo sau tôi. Anh dường như nói rất nhiều lời tốt đẹp, nhưng tôi không có tâm trạng để nghe. Từ ngày hôm đó, chúng tôi lại bắt đầu ngủ riêng.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!