Về sau, thầy giáo chủ nhiệm thực tập mới đến cứ chằm chằm nhìn vào mặt tôi. Một người vốn tính tình bên ngoài lạnh nhạt nhưng bên trong lại nhiệt huyết như tôi, khoảnh khắc tên tài khoản phụ của mình bị đọc lên trước đám đông, tôi đã nghĩ sẵn xem nên chôn mình ở đâu rồi.
Căng tin im lặng mất một giây, sau đó bùng nổ một trận cười ầm ĩ. Miếng sườn xào chua ngọt tôi đang gắp lơ lửng giữa không trung. Tôi máy móc quay người lại. Đập vào mắt tôi là một khuôn mặt đẹp trai không thể quen thuộc hơn. Tim tôi ngừng đập. Anh ta trông giống hệt đối tượng yêu qua mạng của tôi! Trên cổ anh ta còn đeo thẻ làm việc của giáo viên trực ban.
Toát mồ hôi lạnh, tôi căng thẳng lắp bắp: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ.”
Đối phương sau khi nhìn rõ mặt tôi thì hơi gãi đầu ngượng ngùng: “Ngại quá, là tôi kích động quá nên nhận nhầm người. Nhưng góc nghiêng của em thật sự rất giống một người bạn của tôi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. May mà những bức ảnh tôi gửi cho người yêu qua mạng đều đã qua ứng dụng làm đẹp, chỉnh sửa kỹ càng. Bản thân tôi và trong ảnh không thể nói là giống hệt nhau, mà chỉ có thể nói là chẳng liên quan gì!
Trên đường về lớp, cậu bạn thân Trương Trương đi bên cạnh cứ kích động suýt xoa không ngừng: “Oa, thầy giáo vừa nãy đẹp trai quá đi mất! Nhan sắc thần tiên! Tớ nghe nhiều bạn nữ bàn tán bảo thầy ấy là sinh viên đại học Giang, đến trường mình thực tập nửa năm.”
Đại học Giang là ngôi trường mơ ước của tất cả học sinh trường chúng tôi. “Nhưng thầy ấy đi tất trắng, quần cũng bó sát, cậu mau bật ra-đa lên dò xem thầy ấy có ‘chuẩn’ không!”
Tôi lơ đãng nghe, đáp: “Không biết nữa. À này, cái anh người yêu qua mạng của cậu hình như cũng học đại học Giang đúng không? Hay cậu thử hỏi xem anh ta có biết thầy ấy không?”
Tôi vừa đi vừa trả lời qua loa, trong đầu toàn là chuyện vừa xảy ra.
Vừa bước vào lớp, điện thoại của tôi rung lên liên tục. Là tin nhắn của Nhạc Nhất Ngang – đối tượng yêu qua mạng gửi tới: “Cục cưng, hôm nay anh mất mặt quá. Vừa đến thực tập đã nhận nhầm một học sinh thành em. Chắc anh điên thật rồi, em rõ ràng là sinh viên đại học, sao anh lại nhận nhầm một nam sinh cấp ba thành em được chứ. Có lẽ do quá nhớ em nên sinh ra ảo giác rồi. Nhưng cậu nam sinh đó thật sự rất giống em. Có phải em có em trai đang học ở trung học Cầu Thị không?”
Trời đất ơi, thầy giáo ở căng tin thật sự là “chồng” tôi! Quan trọng hơn là anh ấy còn thấy tôi rất giống với bức ảnh đã qua chỉnh sửa kỹ lưỡng kia. Tôi nhìn chằm chằm vào khung chat, sống lưng bắt đầu lạnh toát.
Cậu bạn Trương Trương ghé qua xem lịch sử trò chuyện: “Chà, lợi hại nha! Biến nam thần lạnh lùng thành chú cún con bám người luôn.”
Tôi không đáp lại, vì thật sự không còn tâm trí đâu mà đùa giỡn với Trương Trương nữa.
Điện thoại vẫn không ngừng rung: “Cục cưng, sao em lại không để ý đến anh? Có phải đang học môn chuyên ngành không? Vậy anh đợi em tan học rồi tìm em nhé.”
Tôi chột dạ, vừa định trả lời thì bỗng có người vỗ mạnh hai cái lên vai. Tôi không ngẩng đầu lên: “Đừng ồn.”
Trương Trương hạ giọng cực thấp: “Không phải, cậu đừng chơi nữa.”
Tôi vẫn đang gõ chữ thoăn thoắt: “Ngay đây, ngay đây.”
Giây tiếp theo, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng vươn ra trước mặt tôi, không khách khí rút luôn chiếc điện thoại đi. Tôi giật mình ngẩng phắt lên, chạm ngay vào một đôi mắt lạnh lẽo. Lại là thầy giáo trực ban ban nãy! Não tôi ong lên một tiếng. Xong đời rồi.
Anh cụp mắt liếc nhìn chiếc điện thoại của tôi, khẽ nhíu mày: “Mặc dù các em đã trưởng thành, nhưng vẫn là học sinh trung học. Học sinh trung học sao có thể chơi điện thoại trong lớp? Điện thoại là vật dụng trường học cấm tuyệt đối.”
Tôi tự biết mình vi phạm nội quy nên không dám hó hé nửa lời. Những ngón tay thon dài của anh cầm lấy điện thoại của tôi, xoay người bước lên bục giảng.
Chuông báo hết giờ nghỉ trưa vừa hay vang lên.
“Tự giới thiệu một chút, tôi họ Nam, giáo viên chủ nhiệm thầy Diêu của các em xin nghỉ phép hai tháng, vậy nên trong hai tháng tới, tôi sẽ là giáo viên chủ nhiệm thực tập của các em.”
Anh dừng lại một chút, ánh mắt chuẩn xác rơi trúng người tôi: “Tôi quản lý lớp khá nghiêm khắc. Những vật dụng bị cấm như điện thoại, bắt được lần đầu sẽ phải viết bản kiểm điểm năm ngàn chữ bằng tay. Bắt được lần thứ hai không cần viết nữa, mời phụ huynh lên. Lần thứ ba thì mời em về nhà luôn.”
Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc, im lặng đến đáng sợ. Những bạn học sinh ban nãy còn lén lút bàn tán xem thầy giáo mới đẹp trai cỡ nào, giờ phút này ai nấy đều cúi gằm mặt. Rốt cuộc đẹp trai thì đẹp trai, nhưng soái ca này lại giống Diêm Vương quá!
Tiêu đời rồi, soái ca trên mạng bỗng chốc hóa thân thành thầy chủ nhiệm ác ma, bầu trời của tôi sụp đổ.