Trường dành cho học sinh ôn thi lại quản lý tương đối lỏng lẻo một chút, trước giờ tự học buổi tối, chúng tôi đều có nửa tiếng tự do. Trương Trương kéo tôi ra ngoài cổng trường mua đồ ăn vặt. Tôi liếc mắt một cái đã nhìn thấy mẹ đang bày bán bánh nướng Cảnh Vân. Mẹ đang đứng cạnh chiếc xe đẩy nhỏ ven đường, vừa nhào bột vừa chào mời học sinh: “Bánh nướng mới ra lò đây, cháu có muốn một cái không?”
Ánh tà dương buông xuống, bóng mẹ kéo dài ra. Tôi đứng tại chỗ, đột nhiên có chút không dám bước qua. Hồi nhỏ, tôi thích nhất là bánh nướng mẹ làm, mỗi lần đi học về vứt cặp xuống, việc đầu tiên là lén ăn một cái vừa ra lò. Nhưng sau này không biết từ lúc nào, tôi không muốn để bạn học biết mẹ tôi là người bán bánh nướng. Rõ ràng mẹ ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, rõ ràng mẹ dựa vào đôi tay của mình để nuôi tôi khôn lớn. Nhưng hồi cấp hai rất kỳ lạ, tôi lại tự ti vì nghề nghiệp của cha mẹ, lại buồn bã rất lâu chỉ vì một câu nói vô tâm của người khác.
Trương Trương liếc nhìn tôi một cái, kéo tôi bước tới: “Cô ơi!”
Mẹ thấy chúng tôi, vội vàng lau tay: “Văn Văn, sao con ra đây?”
Tôi cúi đầu, cầm lấy chiếc kẹp gắp bên cạnh: “Con giúp mẹ một lát.”
Mẹ sững lại: “Không cần đâu, con mau về đi.”
Tôi lắc đầu: “Một lát thôi.” Nói xong tôi bắt đầu giúp mẹ gói bánh nướng.
Trương Trương ngồi trên vỉa hè, vừa đợi tôi vừa ăn bánh, miệng còn nhồm nhoàm giúp mẹ tôi mời khách.
Hôm sau, trong trường bắt đầu có lời đồn đại nói tôi là học sinh nghèo vượt khó, còn nói chiếc điện thoại đời mới của tôi là ăn cắp tiền mua được. “Học sinh nghèo” và “ăn cắp tiền mua điện thoại”, mấy từ này ghép lại với nhau đủ để hủy hoại một con người. Trương Trương nghe xong trực tiếp tức cười. Cậu ấy đập sách xuống bàn: “Không phải, bọn họ có hiểu lầm gì về học sinh nghèo không? Mẹ cậu bán bánh nướng thì sao chứ? Một năm cô ấy kiếm bảy chữ số, món bánh nướng này còn từng được lên chương trình truyền hình hot nhất ‘Ẩm thực Trung Hoa’, thế mà bảo là học sinh nghèo à? Sao cậu không giải thích?”
Tôi cúi đầu nhỏ giọng nói: “Thôi bỏ đi, giải thích cũng không có ý nghĩa.”
Trương Trương nhìn tôi, đột nhiên hết nóng giận, cậu ấy thở dài: “Cũng đúng, bọn họ chỉ muốn nghe những gì bọn họ muốn nghe thôi.”
Buổi chiều hội thao sắp tới, Khương Bá bắt đầu thống kê chi phí mua dụng cụ trong lớp: “Quỹ lớp còn bao nhiêu, cậu lấy ra tôi xem một chút.” Giọng cậu ta lạnh lùng, nghiêm túc nhìn vào bản ghi chép trên tay, mí mắt cũng không thèm nhấc lên.
Tôi là ủy viên đời sống, bình thường bảo quản quỹ lớp: “Chắc còn khoảng hơn ba ngàn tệ.” Tôi vừa trả lời cậu ta vừa sờ vào ngăn xếp của ba-lô.
c.h.ế.t. dở, quỹ lớp không thấy đâu nữa!
Mạnh Tử Thành xán lại gần: “Cậu đùa à? Mấy ngàn tệ lận đó!”
Tôi vội vàng đổ hết đồ đạc trong ba-lô ra. Mạnh Tử Thành thấy tôi cuống cuồng cũng giúp tôi tìm. Chúng tôi lật tung trong ngoài ba lượt, vẫn không tìm thấy chiếc túi giấy xi măng đựng tiền quỹ lớp.
Khương Bá khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn tôi: “Thiếu tiền đến mức này sao, thiếu đến mức công khai tham ô quỹ lớp?”
Chỉ một câu nói, tất cả bạn học đều nhìn về phía tôi. Mặt tôi từ từ trắng bệch, không thèm giải thích, chỉ điên cuồng tìm kiếm: “Thật sự không có.”
“Cậu đừng vội, hãy nghĩ xem lần cuối cùng nhìn thấy quỹ lớp là khi nào?” Mạnh Tử Thành ở bên cạnh an ủi tôi.
Tôi cố gắng nhớ lại: “Trưa thứ Hai tớ đã sắp xếp một lần, rồi để trong ngăn ba-lô.”
Mạnh Tử Thành gật đầu: “Nhưng ai biết vị trí để quỹ lớp? Ban cán sự lớp đều biết. Vậy thì kiểm tra cặp sách của ban cán sự lớp xem, nhỡ ai dùng xong quên trả lại thì sao.”
Trương Trương là người đầu tiên đứng lên: “Tớ làm trước.” Cậu ấy trực tiếp đổ cặp sách lên bàn, mọi thứ bên trong bày ra hết: “Tớ không lấy, mọi người có thể xem.” Sau đó cậu ấy nhìn về phía các thành viên khác trong ban cán sự lớp: “Mỗi người đều như vậy đi, nếu không cứ nhìn chằm chằm Cố Văn thì ra thể thống gì.”
Vài thành viên khác tuy miễn cưỡng nhưng vẫn mở cặp của mình. Đến lượt Khương Bá, cậu ta ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích. Trương Trương nhìn sang: “Lớp trưởng, đến lượt cậu rồi.”
Khương Bá cau mày: “Tại sao? Chẳng lẽ mỗi người đều phải bị nghi ngờ sao?”
Trương Trương cười: “Không phải, là những người biết vị trí để quỹ lớp đều cần phải hợp tác.”
Khương Bá đứng dậy, giọng điệu đanh thép: “Tôi không có nghĩa vụ phải chứng minh sự trong sạch của mình. Nếu ai cũng nghi ngờ lẫn nhau như vậy, lớp học còn sự tin tưởng nào nữa?”
Lớp học im phăng phắc. Phải công nhận cậu ta nói rất hay, từng câu từng chữ đều đang bảo vệ lớp. Cậu ta tiếp tục: “Hơn nữa số tiền này do Cố Văn làm mất, ai biết có phải vừa ăn cướp vừa la làng không? Nhà bán bánh nướng, trên ba-lô lại gắn toàn búp bê phiên bản giới hạn, điện thoại cũng là đời mới nhất. Số tiền này e là từ đó mà ra cũng nên.”
Lời vừa dứt, tiếng bàn tán của các bạn học vang lên không ngớt. Quả thực, cách ăn mặc và tiêu dùng của Cố Văn giống như thiếu gia nhà giàu, nhưng mẹ cậu ấy lại chỉ bán bánh nướng, chắc là tính hư vinh quá cao rồi.
Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: “Cậu bớt ngậm m.á.u phun người đi! Cậu có bằng chứng gì nói tôi lấy?”
Thấy chúng tôi giằng co không dứt, không khí gượng gạo, có bạn học bèn gọi giáo viên đến. Nam Lương tìm hiểu đầu đuôi câu chuyện, cũng hơi khó xử. Anh nhìn tôi khóe mắt ửng đỏ, rồi nhìn Khương Bá đang nói năng hùng hồn, thở dài một cái. Anh vừa định lên tiếng, tôi đã chủ động đứng lên: “Thầy Nam, các bạn, trước ngày hội thao mình nhất định sẽ tìm lại được quỹ lớp.”
“Vậy không tìm thấy thì sao?” Khương Bá nhìn tôi với vẻ mặt chắc chắn tôi sẽ không tìm thấy.
“Nếu cuối cùng vẫn không tìm thấy 4.200 tệ, tôi sẽ bù vào đúng số tiền ban đầu. Đây là trách nhiệm của tôi. Tôi là ủy viên đời sống, quỹ lớp mất ở chỗ tôi, tôi không thể trốn tránh.”
Nam Lương nhìn tôi nói: “Ủy viên đời sống có tinh thần trách nhiệm là chuyện tốt. Còn các bạn khác, hy vọng mọi người có thể cho em ấy chút thời gian.”
Tìm suốt hai ngày, tôi lật tung cả thùng rác mà vẫn không tìm thấy quỹ lớp. Thậm chí tôi bắt đầu nghi ngờ có phải Khương Bá cố tình chơi khăm tôi rồi giấu đi không. Tối muộn sau giờ tự học, tôi ngồi một mình ở chỗ, lục tung vài ngăn kéo nhưng vẫn không thấy. Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng, lần đầu tiên cảm nhận được sự bất lực vì bị oan uổng. Hơn bốn ngàn tệ đối với tôi chẳng đáng là bao, nhưng không có cách nào chứng minh số tiền đó không phải do tôi lấy. Tôi khó chịu đến mức khó thở.
Đúng lúc này, một cái bóng đổ xuống. Tôi ngẩng đầu lên, Nam Lương đang đứng trước bàn tôi, anh vẫn chưa về. Tôi vội vàng kìm nén cảm xúc: “Em tìm thêm chút nữa.”
Anh nhìn tôi, không nói gì, chỉ giúp tôi sắp xếp lại đồ đạc trên bàn: “Cố Văn, đây là chuyện nhỏ, không sao đâu.” Nghe anh nói vậy, tôi trực tiếp nghẹn ngào: “Bọn họ đều không tin em.”
Anh cúi đầu nhìn tôi: “Trương Trương tin em, Mạnh Tử Thành tin em, tôi cũng tin em.”
Tôi hoàn toàn tan chảy. “Thầy ơi, nếu thật sự không tìm thấy thì làm sao?”
Tách! Đèn trong phòng học tắt phụt. Cúp điện rồi! Tiêu đời tôi rồi, tôi bị chứng quáng gà, từ nhỏ đã sợ bóng tối.
Phòng bên cạnh truyền đến tiếng bước chân, theo bản năng tôi co rúm người lại, dứt khoát chui tọt xuống gầm bàn. Trong lúc hoảng loạn, tôi túm chặt lấy một vật gì đó ở phía trước. Lòng bàn tay chạm vào chất vải, là quần của Nam Lương. Tôi bám chặt như một phản xạ tự nhiên, sợ rằng chỉ cần buông tay, mình sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối đưa tay không thấy năm ngón này.
“Cố Văn…” Giọng Nam Lương đè rất thấp.
Đúng lúc này, vì quá căng thẳng, ngón tay tôi vô tình trượt lên một chút, cách ống quần xắn lên nửa tấc, đầu ngón tay tôi bất ngờ sượt qua một mảng da ấm nóng. Không khí dường như tĩnh lặng trong giây lát. Giống như có một luồng điện vô hình chạy dọc từ chỗ chạm nhau lan tỏa ra toàn thân. Cả người tôi cứng đờ, ở bên ngoài gầm bàn, hơi thở của Nam Lương cũng ngưng trệ nửa nhịp.
“Bên trong có ai không?” Tiếng của bác bảo vệ ngày càng gần, ánh đèn pin chầm chậm quét qua lớp học.
Nam Lương hoàn hồn trước, yết hầu hơi trượt lên xuống: “Tôi đang tìm đồ thất lạc cho học sinh.” Giọng anh vẫn trầm ổn như bình thường.
Nhưng chỉ có tôi biết, cái chân để buông thõng bên cạnh anh từ đầu chí cuối không hề nhúc nhích nửa bước, giống như đang thay tôi che chắn tia sáng ngày càng tiến lại gần kia. Tôi ngồi dưới gầm bàn, đến thở cũng phải thật khẽ.
“À, thầy Nam à. Sớm tan làm về nhà đi thầy, trường mất điện rồi, một lúc nữa vẫn chưa có điện lại đâu.”
“Vâng, cảm ơn bác đã nhắc nhở.”
Trước mắt vẫn là một khoảng tối đen như mực. Tiếng bước chân xa dần. “Được rồi, bảo vệ đi rồi.” Mãi đến khi bên tai truyền đến giọng của Nam Lương, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa đứng dậy, đột nhiên dẫm phải thứ gì đó, cả người mất trọng tâm.
“Cẩn thận!” Giọng nói trầm thấp vừa cất lên, một cánh tay hữu lực đã vững vàng đỡ lấy tôi. Giây tiếp theo, tôi ngã gọn vào lòng anh.
Mũi tôi bất ngờ va vào lồng ngực ấm áp vững chãi. Cách lớp áo sơ mi, tôi vẫn cảm nhận được đường nét săn chắc của cơ ngực, cùng nhịp phập phồng rất khẽ của hơi thở. Trong đầu tôi lập tức lóe lên bức ảnh động cơ ngực kia, cả người nóng bừng bừng. Trước đây chỉ dám nghĩ tới, giờ thì tôi được úp mặt vào thật rồi! Bóng tối phóng đại mọi giác quan của tôi. Bên tai là tiếng thở rất gần, ngập tràn trong khoang mũi là mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng trên người anh, sạch sẽ và trầm tĩnh.
Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương. Nam Lương ngập ngừng muốn nói lại thôi. Hơi thở ấm áp giao hòa, tôi không nhịn được nuốt nước bọt: “Sao vậy thầy, không sao ạ.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nhưng trước mắt chỉ là một mảng tối đen.
Bàn tay Nam Lương đang đỡ tôi hơi siết chặt trong tích tắc, nhưng rồi lại kiềm chế buông ra. Giọng anh bình tĩnh: “Về ký túc xá đi.”
Anh đứng dậy định rời đi, tôi kéo anh lại: “Cái đó… thầy Nam, em bị quáng gà.”
Anh chỉnh độ sáng đèn pin điện thoại lên cao nhất: “Đi theo tôi.” Vẫn là giọng điệu nhàn nhạt đó, nhưng bước chân của anh rõ ràng chậm lại, như sợ tôi không theo kịp.
Ánh trăng xuyên qua kẽ lá ngô đồng, đậu trên góc nghiêng thanh tú của anh. Nhờ chút ánh sáng đó, tầm nhìn của tôi dần rõ ràng hơn. Nam Lương thật sự rất đẹp trai. Mày mắt thanh lãnh, đường nét sắc sảo, nhưng tính cách lại dịu dàng, ôn hòa. Chẳng trách dù chưa từng gặp mặt, tôi cũng có thể thích anh. Một người tốt như vậy, thật sự rất khó khiến người ta không rung động.
Tôi nhìn bóng lưng anh, trong lòng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ có chút tiếc nuối: Giá như tôi không phải học sinh ôn thi lại thì tốt biết mấy. Cứ chọn bừa một trường đại học, có phải sẽ không… có phải sẽ không chỉ có thể đứng sau lưng anh, cẩn thận dè dặt gọi một tiếng “thầy Nam”? Có phải tôi thực sự có thể đường đường chính chính thích anh, thậm chí đứng bên cạnh anh?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, chính tôi cũng giật mình hoảng hốt. Tôi vội vàng cúi đầu xuống.
Đúng lúc này, người phía trước bỗng dừng bước: “Cố Văn.” Anh gọi tên tôi.
Tôi ngẩng đầu: “Dạ?”
Nam Lương xoay người lại, ánh trăng vương trong đáy mắt anh, hiếm khi không có vẻ lạnh nhạt như thường ngày, ngược lại mang theo chút phức tạp, như đang kìm nén điều gì. Ban nãy anh nói được nửa chừng rồi dừng lại. Tim tôi đập nhanh một cách khó hiểu: “Sao vậy thầy?”
Đôi mắt đẹp của anh nhìn chằm chằm tôi, nhưng cuối cùng anh lại dời ánh mắt đi: “Không có gì. Dạo này em chịu nhiều ấm ức, khi nào không vui, có thể tâm sự nhiều hơn với những người em tin tưởng, tâm trạng sẽ tốt hơn một chút.”
Lời này nghe như của giáo viên tâm lý hay nói vậy. Ánh trăng dường như sáng hơn một chút. Tôi mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn thầy Nam đã quan tâm.”