THẾ GIỚI ẢO, TÌNH YÊU THẬT

Chương 7: Lời Hứa Trọn Đời

Cỡ chữ:

Thành thật mà nói, lượng thông tin quá lớn, tôi đã mất rất nhiều thời gian để tiêu hóa hết.

Những ngày tháng yêu qua mạng với Trần Hoài, tôi có chút nhớ không rõ nữa.

Hơn hai tháng mà thôi, trong đầu tôi toàn vẽ ra viễn cảnh khuôn mặt của Tần Ngọc đang ân cần hỏi han, nói những lời đường mật với tôi, khiến tim tôi đập thình thịch.

Nếu không có khuôn mặt đó, thậm chí tôi đã không vuốt phải trên ứng dụng đó.

Không có sự hiểu lầm này, cực phẩm của đời tôi cũng sẽ không giáng trúng bên cạnh tôi như vậy.

Có lẽ, tôi và Tần Ngọc sẽ giống như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.

Tôi sẽ tự ti lướt qua thế giới của cậu ấy, còn cậu ấy sẽ ở tít trên trời cao xa vời vợi, khi nhắc đến tôi thì nhạt nhẽo buông một câu “là người chung phòng ký túc xá đại học nào đó”.

Nghĩ thông suốt rồi, tôi chẳng mảy may tức giận, chỉ còn đọng lại chút sợ hãi.

Tôi xoay người, ôm chầm lấy người đã bị tôi “bỏ quên” mất mấy ngày nay.

Cơ thể Tần Ngọc cứng lại, có chút thụ sủng nhược kinh gọi nhỏ một tiếng: “Bảo bối.”

“Ừm, em không giận anh nữa.”

Tôi không nói thêm gì nữa, nghe như là oán trách, nhưng cũng có vẻ như chỉ đơn thuần là muốn hỏi.

“Lúc em nhận nhầm người, tại sao anh không nói trực tiếp với em?”

Bàn tay của Tần Ngọc được đà lấn tới ấn lên thắt lưng tôi, ôm tôi chặt hơn một chút. Cậu ấy vuốt ve:

“Có lẽ nói ra thế này sẽ rất ích kỷ, nhưng tôi luôn tin rằng, số phận đột nhiên tặng cho em một món quà lớn, em phải nắm cho thật chặt. Đừng giải thích, đừng hỏi tại sao, đồ của mình thì mình phải tự giành lấy. Lúc đó, trong lịch sử trò chuyện của hai người có vẻ như tình cảm rất tốt.”

Nói đến đây, giọng điệu cậu ấy hơi chùng xuống.

“Tôi không dám chắc chắn rằng nếu tôi giải thích tôi không phải người đó, hai người sẽ nói gì với nhau. Cậu ta có cầu xin em tha thứ không, em có vì đoạn tình cảm trong quá khứ mà tha thứ cho cậu ta, rồi tiếp tục ở bên cậu ta không? Tôi không thể chấp nhận việc hình mẫu lý tưởng của tôi nói lời yêu đương với người khác ngay trước mặt tôi.”

Những lời cậu ấy nói khiến tôi sững sờ.

Tôi chống tay ngồi dậy nhìn khuôn mặt đẹp trai đó, đang rất nghiêm túc nói câu nói ấy.

“Em là hình mẫu lý tưởng của anh sao?”

Biểu cảm của cậu ấy hơi khó hiểu: “Chuyện này không đủ rõ ràng sao?”

“Tóc xoăn xù, có răng khểnh, lúc cười thì mắt híp lại, chu đáo hay bênh vực người thân, tính tình tốt, nhiệt thành hào phóng. Tống Du, tiếng sét ái tình không chỉ đến từ một mình em.”

Lời cậu ấy nói khiến tim tôi đập thình thịch liên hồi.

Thì ra, cho dù không có sự cố này, tôi và Tần Ngọc cũng sẽ không trở thành hai đường thẳng mãi mãi không cắt nhau.

Tảng đá trong lòng được buông xuống, tôi úp sấp lên người cậu ấy, dính lấy nhau môi kề môi âu yếm:

“Em không giận anh nữa. Gặp được cực phẩm thì phải trân trọng thật tốt chứ. Biết đủ là phúc, trân trọng là phúc.”

Cậu ấy vuốt ve lưng tôi, đôi mắt đen nhánh không chớp nhìn chằm chằm tôi:

“Nhưng ngày mai còn có một món quà nữa đấy.”

Tôi nói cậu ấy vừa mới chuyển nhà, quà tặng sắp chất thành đống rồi.

Cơ thể hai người áp sát vào nhau ấm áp vô cùng. Cậu ấy nói:

“Vậy thì đổi sang một căn nhà lớn hơn là được.”

Tên tư bản đáng ghét.

Cậu ấy cười, lồng ngực rung rinh, rung đến mức tôi chỉ muốn cắn vào vòm ngực săn chắc ấy một cái.

Cả người như đang ngâm mình trong nước ấm lười biếng.

Tôi sực nhớ ra chuyện quan trọng, liền hỏi cậu ấy:

“Lần đánh nhau này hai anh đều bị ghi lỗi, phải làm sao bây giờ? Có làm ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp xin việc sau này không?”

Cậu ấy nhìn tôi một lúc như cạn lời: “Tôi cần phải tìm việc sao?”

Ồ, quên mất tên nhà giàu c.h.ế.t. tiệt này.

Đầu tôi lại bị vò rối tung: “Cùng tôi sang Mỹ nhé.”

“Đắt lắm, em đào đâu ra tiền?”

“Tôi có tiền, chẳng phải cũng là em có tiền sao.”

Tôi biết ý cậu ấy là đi du học, mặc dù ai cũng muốn đi đánh bóng bản thân, nhưng nhất thời vẫn chưa suy nghĩ kỹ.

Đang do dự thì cậu ấy nói tiếp: “Bên đó có thể kết hôn.”

Tôi khựng lại, ngước mắt nhìn cậu ấy, rồi rơi tõm vào một hồ nước dịu dàng tĩnh lặng.

Gáy bị ai đó nhéo một cái: “Có muốn làm người chồng duy nhất, được yêu thương nhất và danh chính ngôn thuận nhất của tôi không?”

Tôi nói năng lắp bắp: “Có… có được không?”

Cậu ấy nhìn tôi rất nghiêm túc: “Chỉ cần em bằng lòng. Không phải là kiểu gọi đùa cợt trên mạng, mà là người chồng hợp pháp, có giấy chứng nhận, đã tổ chức hôn lễ, đã thề nguyện trước mặt cha xứ và trao nhẫn cho nhau.”

Cuối cùng, tôi cũng đã hoàn toàn tách biệt được cái người yêu qua mạng kia và Tần Ngọc của hiện tại.

Người trên mạng lúc đó nói với tôi: “Tôi sợ ánh mắt dị nghị của người khác, nên chúng ta cứ yêu lén lút thôi.”

Còn người hiện tại lại nói: “Chúng ta kết hôn nhé, tận hưởng lời chúc phúc của tất cả mọi người.”

Vào khoảnh khắc này, tôi vô cùng chắc chắn.

Trái tim tôi đang đập vì người con trai có thể nhìn thấy, chạm được bằng xương bằng thịt này.

Giống như khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, tôi lao tới ôm chầm lấy cậu ấy: “Yêu anh c.h.ế.t. mất thôi, ông xã!”

Ngay lập tức, tôi bị ôm chặt vào lòng: “Tôi cũng yêu em, rất yêu em ông xã.”

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!