Ta bấu chặt móng tay vào tay vịn xe lăn, nỗ lực khiến bản thân bình tĩnh lại.
Những đêm dài ở Lĩnh Nam đã trải qua như thế nào sao?
Là những tán lá chuối che rợp cả bầu trời, tiếng côn trùng kêu nỉ non không dứt hàng đêm, cùng với sóng nhiệt bết dính khiến người ta nghẹt thở không sao chịu nổi.
Mỗi khi gió mưa vần vũ, đôi chân lại như bị vạn lưỡi đao róc xương, mồ hôi đau đớn thấm ướt đẫm cả chiếc chiếu cỏ.
Thực ra ngay từ khoảnh khắc bị lưu đày, ta đã mang lòng muốn c.h.ế.t..
Nhưng ta không cam lòng! Ta không cam lòng cứ thế lặng lẽ thối rữa nơi đất khách quê người. Ta muốn nhìn lại một lần nữa những cố nhân từng cùng ta đèn sách nơi Đông Cung, muốn tận mắt chứng kiến vị quân vương mà ta từng mơ ước phụ tá bước lên đỉnh cao thịnh thế, muốn thay một Ngụy Lâm Xuyên từng tràn đầy hoài bão làm một sự kết thúc thật sạch sẽ, trọn vẹn.
Vô số đêm dài đau đớn đến mất ngủ, ta thầm tụng niệm từng câu từng chữ trong kinh sử thánh hiền, dựa vào chút chấp niệm ấy mà gắng gượng sống sót tới ngày về kinh.
Nơi vùng đất hoang sơ man rợ đến việc sinh tồn cũng là xa xỉ, những ngày tháng tôn nghiêm bị giẫm đạp xuống bùn lầy… Ta lấy đâu ra tâm trí, lại lấy đâu ra dư lực để nghĩ đến dục vọng ái ân kia chứ?
“Không có.”
Ta nhắm nghiền mắt lại, tự giễu nhả ra hai chữ: “Chưa từng có.”
Bên tai truyền tới một tiếng thở dài thật khẽ.
Ta vốn tưởng rằng sẽ phải đón nhận sự trào phúng mỉa mai, lại chẳng ngờ một bàn tay sạch sẽ và ấm áp đột ngột phủ nhẹ lên đôi mắt ta.
Bóng tối cùng hơi ấm đồng thời giáng xuống.
“Không có thì thôi… Ngài tủi thân cái gì chứ?”
Phó Giản mỗi ngày đều phải châm cứu, xoa bóp bấm huyệt cho ta.
Xoa bóp bấm huyệt là một công việc cực kỳ hao tổn thể lực. Nhìn hắn rõ ràng là một vị thiếu gia kiêu kỳ, thế nhưng trong chuyện chữa trị cho ta lại hoàn toàn tự tay làm lấy mọi thứ, chưa từng để cho đám y đồ đi theo chạm vào dù chỉ một ngón tay.
Mỗi lần thực hiện xong một bộ động tác, hắn luôn mệt đến mức trán rịn mồ hôi, hai má cũng ửng hồng.
Có một đêm ta mất ngủ, tự mình leo lên xe lăn ra ngoài sân dạo bước. Khi đi ngang qua phòng hắn, lại thấy bên trong đèn vẫn sáng chong chong.
Qua khe cửa, ta thấy Phó Giản ngồi một mình dưới ánh đèn, bàn tay ngâm trong một chiếc chậu đồng. Nước thuốc trong chậu màu nâu sẫm, hắn hơi nhíu mày, dùng tay kia xoa bóp các khớp ngón tay, phát ra tiếng hít hà thật khẽ vì đau.
Lúc này ta mới chú ý tới, bàn tay vốn dĩ trắng trẻo thon dài của hắn giờ đây đã hơi sưng phù, ửng lên sắc đỏ chẳng hề bình thường.
Nghe đám y đồ nói, nước thuốc dùng để bấm huyệt cho ta là loại đặc chế, dược tính cực kỳ bá đạo, người bình thường ngâm tay lâu sẽ bị tróc da, đau rát thấu tim. Thế nhưng hắn chưa từng để bất kỳ ai làm thay.
Ta lặng lẽ lui về phía sau, đứng trong bóng tối nhắm mắt lại. Nơi nào đó trong lồng ngực tựa như bị thứ gì đó hung hăng va đập, chua xót đến mức phát trướng.
Ngày hôm sau, hắn vẫn theo lệ thường tới châm cứu xoa bóp cho ta. Ta hỏi hắn có muốn nghỉ ngơi hai ngày không, hắn liền mắng ta không hiểu y thuật, đừng có mở miệng nói bậy.
Cái miệng thì vẫn là cái miệng của vị thiếu gia kiêu kỳ. Sự lải nhải không ngừng của hắn giống như trên vùng đất cát hoang vu cằn cỗi nở rộ ra từng cụm hoa nhỏ rực rỡ, dù lạc lõng chẳng hợp cảnh, lại khiến ta chẳng nỡ rời mắt.
“Lão Ngụy, kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung năm xưa của ngài ắt hẳn phải tốt lắm đúng không? Lâu rồi không luyện tập, vùng eo và bụng này sờ vào cảm giác vẫn rất săn chắc đấy chứ!”
“Ngài sao lại đỏ mặt rồi?”
“Tay ta mềm không? Nói cho ngài biết, vì ngài mà ta phải đặc biệt ngâm thuốc thật lâu đấy. Phải biết rằng vì chuyện này, ta đến cả đua ngựa với người khác cũng chẳng đi được nữa!”
Thiếu niên lẽ ra phải được thỏa sức rong ruổi vui đùa, nay vì bộ xương tàn sớm đã mục nát này của ta mà ngày đêm giày vò vất vả.
Sự áy náy của Thánh thượng, sự tận tâm tận lực của tiểu thần y, cùng với những bức thư ân cần dồn dập từ cựu thần, sư trưởng và hảo hữu thuở xưa mà mấy ngày nay ta nhận được… Cứ cách vài ngày lại có bồ câu đưa thư mang đến sự quan tâm và cổ vũ.
Đầu ngón tay ta vô thức xoa nắn tay vịn xe lăn, lớp gỗ mát lạnh dường như cũng phai nhạt sắc màu.
Người khác dốc cạn tâm huyết chạy ngược chạy xuôi vì ta, còn bộ thân tàn ma dại này của ta ngoại trừ trở thành gánh nặng trầm trọng, căn bản chẳng có gì để báo đáp.
Sự u uất nơi đáy lòng cuộn trào day dứt. Ta chỉ cầu mong sớm ngày được giải thoát, không muốn tiếp tục làm gánh nặng cho kẻ khác.
Đêm khuya thanh vắng, ta tránh mặt tất cả mọi người, từ trong hốc giấu ở tay vịn xe lăn lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ mang từ Lĩnh Nam về.
Đây là thứ mà người bạn hảo hữu cùng bị lưu đày khi chia tay đã nhét vào tay ta. Hắn nói rằng vạn nhất không chống đỡ nổi nữa, thì đây cũng xem như một sự giải thoát sạch sẽ.
Trong lọ chính là thứ độc thảo đặc hữu của địa phương: Bột nghiền từ hoa Chướng Cốt.
Người dân bản địa thường dùng nó để hun khói g.i.ế.t c.h.ế.t. thú dữ và ong độc. Người nào lỡ uống phải, trong vòng nửa canh giờ sẽ ngạt thở mà c.h.ế.t..
Ta rút nút bấc ra, không một chút do dự, dốc sạch toàn bộ hòa cùng nước trà nuốt xuống. Sau đó, ta an tường nằm thẳng trên giường, nhắm mắt chờ đợi cơn đau đớn kịch liệt và sự giải thoát ngàn thu.
Chẳng bao lâu sau, bên tai truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Có người cậy mạnh bẻ các ngón tay ta ra, cướp lấy chiếc lọ sứ nhỏ trong tay ta.
Ta mở mắt nhìn lại, là Phó Giản.
Hắn cầm chiếc lọ sứ đưa lên mũi ngửi ngửi, sau đó liền vươn tay chọc chọc vào má ta:
“Hoa Chướng Cốt… Ngụy Lâm Xuyên, ngài muốn c.h.ế.t. sao?”
Lời hắn nói giống như một câu trần thuật, lại giống như đang tức giận mắng chửi ta.
Ta nhắm mắt lại lần nữa, bình thản nói với hắn:
“Ngươi đi đi.”
Hắn hừ một tiếng, dứt khoát ngồi phịch xuống mép giường ta, bày ra dáng vẻ cười hi hi ha ha chuẩn bị dốc bầu tâm sự, trò chuyện hăng say với ta:
“Để ta ngồi đây ngắm ngài c.h.ế.t. nhé? Quên nói cho ngài biết, trong lọ này còn có cả thảo dược Vô Ưu nữa. Ta xem ngài c.h.ế.t. kiểu gì!”
Thảo dược Vô Ưu là thứ gì ta không hề biết, thế nhưng cơn đau đớn kịch liệt mà ta chờ đợi lại hoàn toàn không xuất hiện.
Thay vào đó, là từng đợt từng đợt sóng nhiệt cuộn trào mãnh liệt ngập trời cùng dục vọng hoang dại bùng nổ từ tận bụng dưới, trong chớp mắt càn quét khắp tứ chi bách hài.
Ta chỉ cảm thấy đến cả hơi thở của mình cũng bắt đầu nóng rực, mồ hôi lập tức thấm ướt đẫm lớp áo trong. Trong khi đó, người ngồi ngay cạnh mép giường ta kia nhìn qua lại điềm nhiên như vậy, mát mẻ đến thế.
Trong đầu lóe lên một tia sáng, ta khó tin nhìn chằm chằm vào hắn:
“Ngươi… Ngươi đã tráo thuốc của ta?!”