Vừa mới tốt nghiệp đại học, tôi đã vào Tập đoàn Đỉnh Thịnh ở Lịch Thành, làm thư ký cho Tổng giám đốc Niên Thành.
Hai năm trước, Tống Bân từng cá cược với tôi:
— “Với mối quan hệ giữa cậu và Niên Thành, cậu ta mà để cậu vào Đỉnh Thịnh được sao?”
Cậu ấy có sự nghi ngờ như vậy cũng rất bình thường, bởi vì cậu ấy luôn cho rằng tôi và Niên Thành là kẻ thù không đội trời chung.
Tôi chỉ cười khinh khỉnh:
— “Nếu tôi vào được thì sao?”
Tống Bân cảm thấy chuyện này không hề đơn giản. Vì thế, khi tôi giơ ra lời mời nhận việc (offer) tươi rói, Tống Bân lại tiếp tục nói:
— “Vậy tôi cược là cậu trụ không nổi quá hai năm!”
Hai năm chớp mắt đã trôi qua, Tống Bân giờ đây đã không còn dám cá cược bất cứ điều gì với tôi nữa.
— “Cậu có nghị lực như thế này thì làm cái gì cũng sẽ thành công thôi.”
Tôi vô cùng đồng tình với câu nói này của cậu ấy. Cái “chớp mắt” này chứa đựng biết bao nhiêu tâm tư chua xót của tôi, chẳng có ai hay biết.
Phòng thư ký và phòng Tổng giám đốc chỉ cách nhau một bức tường. Lúc này, Niên Thành đang ở phòng bên cạnh nổi trận lôi đình:
— “Hàng sắp đến nơi rồi, bây giờ anh lại nói với tôi là hợp đồng kho bãi mới vẫn đang trong quá trình ký kết?!”
— “Vậy hàng đến thì để ở đâu? Để ở nhà anh hay nhà tôi?!”
— “Tôi thấy để trong não anh chắc là được đấy, dù sao não anh cũng trống rỗng, dùng để tích trữ hàng hóa là hợp lý nhất rồi!”
— “Cầm lấy cái phương án rác rưởi cùng bản hợp đồng mở kho vô nghĩa của anh rồi cút ngay cho tôi!”
Đợi đến khi gã đồng nghiệp nam khóc lóc với gương mặt đưa đám nhưng vẫn có phần không phục bước từ bên trong ra, tôi lập tức thực hiện một cú xoay người hoàn hảo bước vào, giậu đổ bìm leo, đệ trình đơn sa thải của gã ta lên:
— “Kho ở cảng mới đã được mở xong, hàng hóa sẽ được chuyển thẳng đến bên cảng.”
Niên Thành đứng trước cửa sổ sát đất, bóng lưng thon dài, vai rộng eo hẹp, là một vóc dáng tam giác ngược cực kỳ hoàn hảo. Nghe thấy tiếng tôi bước vào, anh xoay người lại, dập tắt điếu thuốc mới hút được một nửa trong tay. Ngũ quan cao cấp và sâu thẳm toát lên một vẻ kiêu kỳ đầy tự nhiên.
Lúc này, anh rũ mắt lạnh lùng nhìn tờ đơn sa thải, chất vấn:
— “Tôi vẫn chưa đến mức vì một lỗi mở kho mà phải sa thải nhân viên.”
Tôi lấy ra một bản hợp đồng:
— “Đây là thỏa thuận ba bên mà anh ta ký với Tân Truyền. Nếu kho mới được anh ta mở thành công, toàn bộ thông tin hàng hóa của chúng ta sẽ hoàn toàn bị phơi bày trước tầm mắt của đối thủ cạnh tranh.”
Niên Thành cầm lấy bút, vừa chửi thề một tiếng vừa ký tên. Nét chữ rồng bay phượng múa đang trút bỏ sự bất mãn và phẫn nộ trong lòng anh.
Ra khỏi phòng Tổng giám đốc, chớp mắt tôi đã đến văn phòng để an ủi người nhân viên vừa mất việc. Tôi nhíu mày khó xử, trưng ra bộ dạng còn tủi thân hơn cả gã ta:
— “Tôi đã cố gắng hết sức để tranh thủ cho anh rồi, nhưng sếp ném thẳng tờ đơn sa thải vào mặt tôi. Anh ấy là ông chủ, tôi không dám phản kháng.”
Những người khác trong văn phòng liền rầm rộ quay sang an ủi tôi:
— “Thư ký Ôn chắc chắn đã cố gắng hết sức rồi, Diêm Vương mặt đen muốn đuổi người thì ai mà cản được chứ!”
— “Đúng đấy, Diêm Vương muốn anh c.h.ế.t. canh ba, ai dám giữ người đến canh năm!”
Gã nhân viên mất việc vẫn giữ vẻ kiêu ngạo không phục, miệng lầm bầm:
— “Nơi này không giữ ông thì có nơi khác giữ ông!”
Sáng sớm ngày hôm sau, chuyện gã ta vi phạm thỏa thuận bảo mật, tiết lộ cơ mật công ty được truyền tai nhau khắp trong ngành. Các nhân viên trong công ty cũng không còn bất bình thay cho gã nữa.
Trong nhóm chat bình luận không có sếp, mọi người lại rầm rộ nhổ nước bọt khinh bỉ gã, còn tôi thì mang bộ mặt vô tội:
— “Uổng công tôi còn giúp anh ta tranh thủ, kết quả suýt chút nữa rước sói vào nhà.”
Mọi người ríu rít an ủi:
— “Không trách thư ký Ôn được, là do tự anh ta không biết cố gắng!”
— “Diêm Vương mặt đen quả là tay mắt thông thiên, mới phản bội tuần trước mà chưa đầy ba ngày đã bị điều tra ra rồi!”
Tôi vẫn đang chìm đắm trong việc vừa than thở vừa bán thảm thì từ phía sau, một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp chợt vang lên:
— “Thư ký Ôn đúng là có tiếng thơm muôn thuở nhỉ. Bao nhiêu nước bẩn đều hắt hết lên người tôi, còn cậu thì biến thành một đóa sen trắng trong sạch, thanh liêm không vướng bụi trần rồi.”
Bàn tay đang gõ phím của tôi khựng lại, lập tức lật mặt, đổi thành một nụ cười rạng rỡ vô biên ngẩng đầu nhìn anh:
— “Niên tổng nói đùa rồi. Đây cũng là một phần công việc của tôi, thâm nhập vào nội bộ nhân viên mới có thể giúp ngài quản lý công ty tốt hơn chứ.”
Thực ra tôi chỉ thích nghe người khác chửi anh ấy mà thôi, dù sao thì tôi cũng đâu dám tự miệng chửi.
— “Trước khi quản lý công ty, có thể quản lý cái bụng của tôi trước được không?”
- Ọc ọc ọc —*
Bụng của Niên Thành vô cùng hợp tác kêu lên hai tiếng. Tôi giật mình. Vốn dĩ Niên Thành có hẹn ăn trưa với đối tác, nhưng vì máy bay của đối phương bị delay nên đã đổi thành bữa tối. Cứ như vậy, nhiệm vụ bữa trưa của Niên Thành liền rơi xuống đầu tôi.
Trời đất chứng giám, tôi nhận được thông báo chưa đầy mười phút trước. Bây giờ anh ấy chẳng khác nào một con cừu non đang chờ mớm mồi, chạy đến tìm tôi đòi ăn. Tôi có thể tiết ra sữa hay có thể hạ phàm biến ra đồ ăn chắc?
Nội tâm sụp đổ nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười:
— “Hay là Niên tổng hạ mình ăn tạm một bữa với tôi nhé?”
Niên Thành có linh cảm không lành, mày nhíu lại, phát hiện chuyện này không hề đơn giản, nhưng vẫn thử hỏi tôi:
— “Cậu ăn cái gì?”
Tôi nhìn về phía hai gói bún ốc Liễu Châu cuối cùng còn sót lại trên bàn.
Niên Thành xoay 360 độ từ chối:
— “Không đời nào! Cái loại thực phẩm rác rưởi phản nhân loại này, tôi kiên quyết không ăn!”
Bị từ chối, trong lòng tôi vô cùng hoan hỉ, bởi vì vốn dĩ tôi định một mình ăn hết cả hai gói.
— “Vậy chỉ có thể để ngài chịu ủy khuất tự mình ra ngoài tìm đồ ăn thôi. Lát nữa tôi còn có cuộc họp, không thể đưa ngài đi được.”
Niên Thành là một kẻ lười biếng chính hiệu, có thể động miệng thì tuyệt đối không động tay, có thể sống tạm thì tuyệt đối không làm phiền bản thân — nhưng sẽ làm phiền người khác. Ví dụ như lúc này:
— “Vậy thì phiền thư ký Ôn nấu chín rồi bưng vào cho tôi một chút.”