Dù Niên Thành có sắc sảo miệng lưỡi đến đâu thì anh cũng mới chỉ hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. So với những kẻ cáo già lăn lộn trên thương trường mười mấy năm thì vẫn còn non nớt một chút.
Sau khi Tổng giám đốc cũ vì bệnh mà nhường vị trí sớm, Đỉnh Thịnh đổi mới, nhiều cổ đông trong hội đồng quản trị có chút coi thường Niên Thành, cảm thấy anh chỉ là một thằng nhãi vắt mũi chưa sạch, luôn có người muốn gây khó dễ cho anh.
Đỉnh Thịnh từ trước đến nay luôn nắm giữ quyền thương mại đặc quyền độc quyền với Vạn Gia Thương Mậu ở Lịch Thành. Nói đơn giản là mỗi quý Đỉnh Thịnh có một lô hàng cố định chỉ cung cấp cho trung tâm thương mại của Vạn Gia. Hợp tác này được đàm phán từ thời Tổng giám đốc cũ còn tại vị. Ban đầu khi hàng của Đỉnh Thịnh khó bán, chính Vạn Gia đã giúp một tay, cho nên hợp tác này được duy trì cho đến tận bây giờ.
Thế nhưng không biết kẻ nào lại tung tin đồn đúng lúc sắp phân phối hàng rằng Đỉnh Thịnh muốn thay đổi quyền đặc quyền với Vạn Gia Thương Mậu, thậm chí đã thanh toán phí sử dụng quyền đặc quyền cho công ty khác, đến cả hợp đồng và hóa đơn cũng được làm giả trông cực kỳ giống thật. Như vậy, Vạn Gia liền không chấp nhận nữa, tuyên bố trước khi làm rõ hoàn toàn sự việc sẽ không xếp hàng hóa cho Đỉnh Thịnh.
Sếp Vạn là một người trung niên có cái tôi cực kỳ cao, làm kiêu không chịu gặp Niên Thành, cũng không nghe bất kỳ cuộc điện thoại nào. Cho dù Đỉnh Thịnh đã điều tra rõ sự thật ngay lập tức, nhưng ảnh hưởng đã gây ra rồi. Lúc này Niên Thành đang sứt đầu mẻ trán, điện thoại reo liên tục.
Nếu ngày mai vẫn không xếp hàng thì Đỉnh Thịnh sẽ tổn thất bao nhiêu? Tôi đặt một chuỗi chữ số trên giấy trước mặt Niên Thành: Bảy chữ số — bằng tiền lương một năm của tôi! Đỉnh Thịnh phá sản không sao, nhưng không phát được lương thì sẽ lấy mạng tôi mất!
Tôi động viên toàn bộ mối quan hệ nhân mạch để điều tra tung tích của sếp Vạn. Lúc này ông ấy đang nghỉ dưỡng ở huyện Thanh Thần cách đây 400 cây số. Nếu tối nay không thể ký lại bản thỏa thuận hợp tác mới thì Đỉnh Thịnh sẽ không kịp giờ mở kho vào trưa mai.
Người trong thiên hạ nhộn nhịp đều vì chữ lợi mà đến. Tôi quyết đoán hành động ngay, mang theo hợp đồng đã được ký tên đóng dấu sẵn, lái xe ngay trong đêm chạy đến huyện Thanh Thần.
400 cây số, tôi chạy ròng rã suốt 8 tiếng đồng hồ. Sau đó lại canh giữ ở sảnh khách sạn đến tận trời sáng, cho đến khi khách sạn phục vụ bữa sáng, tôi mới tìm thấy mục tiêu của mình giữa một đám giám đốc bụng phệ.
Tôi mang theo sự chân thành đầy ắp giải thích ngọn nguồn sự việc cho ông ấy nghe, đưa toàn bộ lời tuyên bố chứng minh Đỉnh Thịnh chưa từng ký kết hợp đồng đặc quyền với bất kỳ công ty nào khác vào tay ông. Quan trọng nhất là trong người tôi còn mang theo hợp đồng do chính tay Niên Thành ký, trong các điều khoản ghi rõ Vạn Gia là độc quyền, đồng thời bày từng kết quả giám định của bộ phận kỹ thuật đối với đống hợp đồng và hóa đơn giả mạo kia ra trước mặt ông lão, kiên nhẫn giải thích lại ý định hợp tác 5 năm tiếp theo của Đỉnh Thịnh.
Lúc này vị sếp lớn mới yên tâm ký tên. Tôi biết đối tác cũng chỉ muốn một lời giải thích, cho nên ngay trước mặt ông ấy, tôi liên hệ với bộ phận truyền thông của Đỉnh Thịnh để đưa ra một lời tuyên bố và đính chính công khai.
Thế nhưng điện thoại đã hết pin từ lâu, cho đến giây cuối cùng trước khi sập nguồn, tôi còn chưa kịp quét sạc dự phòng.
— “Thư ký Ôn đã phải vượt qua ngàn cay vạn đắng mới tìm được đến tận nơi này, tôi cũng tin rằng Đỉnh Thịnh thật tâm muốn tiếp tục hợp tác với chúng tôi. Chỉ hy vọng sau này đừng xảy ra tình trạng tương tự nữa. Một lần thì được, thêm vài lần nữa tôi cũng khó giải thích với nội bộ công ty, dù sao thì quyền đặc quyền của Vạn Gia chúng tôi cũng rất được săn đón đấy.”
Tôi liên tục cười bồi:
— “Tôi nhất định sẽ truyền đạt lại từng câu từng chữ của ngài cho Niên tổng. Hôm khác sẽ đích thân đến Vạn Gia để bàn bạc với ngài về các chi tiết hợp tác tiếp theo. Chuyện xếp hàng ngày hôm nay phiền Vạn tổng lên tiếng chỉ đạo giúp cho.”
Ông lão gật đầu, nhấc điện thoại sắp xếp mọi việc thỏa đáng, thậm chí nể tình tôi vất vả như vậy còn định mở thêm cho tôi một phòng để nghỉ ngơi. Tôi từ chối khéo, hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Tôi ôm bản hợp đồng đã ký bước ra khỏi sảnh khách sạn. Ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống đỉnh đầu tôi, tinh thần từ trạng thái căng thẳng cao độ tối qua đến bây giờ chợt xì hơi, tôi liền cảm thấy một trận trời đất quay cuồng. Tôi cảm thấy mình sắp xỉu rồi, thậm chí còn xuất hiện ảo giác, sao lại nhìn thấy Niên Thành đang chạy về phía tôi thế này?
— “Ôn Cẩm Ngọc…”
Xem kìa, còn bị ảo thính nữa chứ, đỉnh cấp thật rồi. Sau đó tôi ngã nhào vào một vòng tay ấm áp.
Khi mở mắt ra, Niên Thành đang gối đầu bên giường bệnh của tôi ngủ. Tôi từ từ quay đầu nhìn anh. Lông mày anh hơi nhíu lại, phần tóc mái rải rác trước trán che khuất vầng trán, hàng lông mi dài nhắm nghiền, cả người trông vô cùng dịu dàng và yên tĩnh.
Không biết cử động nào đã làm kinh động đến anh, Niên Thành giật mình ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau. Giây tiếp theo, sắc mặt anh sầm xuống:
— “Ôn Cẩm Ngọc!”
Trong lòng tôi thầm kêu không ổn, Niên Thành sẽ không dễ dàng gọi đầy đủ họ tên của tôi:
— “Ai cho cậu cái gan lái xe đêm lên cao tốc hả? Đã thế lái một mạch suốt cả đêm! Bảy chữ số thôi mà cậu liều mạng như vậy sao? Cho cậu mười triệu có phải cậu bán mạng cho Đỉnh Thịnh luôn không?! Cậu cũng không tự nhìn lại xem mạng của mình có đáng giá ngần ấy tiền không! Điện thoại không nghe, WeChat không trả lời, cái đầu óc cứng ngắc chỉ biết cắm đầu lái xe! Sao cậu không đi tham gia chương trình ‘Nam nữ tiến lên’ đi? Khỏe như một con bò vậy, với cái sức của cậu thì cái tủ lạnh chắc chắn thuộc về cậu rồi!”
Quả nhiên lúc ngủ không nói chuyện vẫn đáng yêu hơn.
Tôi nhìn chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Tôi bảo sao lại không nhận được điện thoại của Niên Thành, đi quá gấp nên cầm nhầm điện thoại dự phòng, chế độ ban đêm lại đang để không làm phiền, nhận được điện thoại mới là lạ.
Tôi không định giải thích với anh vì quá mệt, yếu ớt hỏi:
— “Sao anh biết?”
Trước khi xuất phát tôi không hề nói cho anh biết. Niên Thành đứng dậy rót một cốc nước rồi đỡ tôi dậy. Tôi uống một ngụm, cổ họng dễ chịu hơn nhiều.
Anh tiếp tục rót:
— “Cậu lái xe của tôi, GPS trên xe đâu phải để trưng. Vừa ra khỏi Lịch Thành là tôi đã biết rồi. Thư ký Ôn à, cậu để tâm một chút đi có được không?”
— “Ồ, quên mất khúc này… Vậy Vạn Gia đã xếp hàng chưa?”
Hỏi đúng trọng tâm, cảm xúc của Niên Thành lúc này mới dịu đi nhiều:
— “Xếp rồi.”
— “Vậy thì tốt.”