THƯ KÝ TOÀN NĂNG CỦA NIÊN TỔNG

CHƯƠNG 5: BÍ MẬT THỜI CẤP BA

Cỡ chữ:

Tôi và Niên Thành quen nhau vào năm lớp 12. Lần đầu tiên gặp mặt là ở con hẻm phía sau nhà tôi. Niên Thành mặc bộ đồng phục giống tôi, đi lướt qua bên cạnh tôi, dáng vẻ thiếu niên phiêu dạt không vướng bụi trần đã thoáng khiến tôi kinh ngạc. Sau này tôi mới biết tại sao anh trông lại sạch sẽ đến vậy — học sinh mới chuyển trường, đồng phục mới không sạch sẽ mới là lạ.

Tôi không có thời gian nhìn anh nhiều, bởi vì bố tôi đang đánh đập mẹ tôi. Đánh thuận tay, ông ta tiện thể đấm tôi hai cú. Tôi phản kháng thì bị đánh càng dữ dội hơn. Ông ta thất nghiệp, công trình ôm tiền chạy mất, làm công cốc cả năm trời, sau khi uống chút rượu liền trút hết tức giận lên đầu vợ con.

Tôi hiểu sự phẫn nộ của ông ta, nhưng không thể hiểu nổi cách trút giận này. Ông ta đánh chưa đủ hả giận, vớ lấy một thanh gỗ vừa tay ở bên cạnh, làm bộ muốn đập xuống.

Bỗng nhiên một giọng nói thiếu niên vang lên, cực kỳ có sức răn đe. Anh đang giơ điện thoại quay lại cảnh tượng ầm ĩ của nhà tôi:

— “Còn động tay nữa tôi sẽ báo cảnh sát. Không muốn con trai ông mất mặt ở trường, để bạn học biết cậu ấy có một người cha bạo hành gia đình thì mau dừng tay lại.”

Bố tôi thấy vậy liền muốn cướp điện thoại.

— “Phía sau tôi là vệ sĩ, nếu không muốn bị đòn thì khuyên ông nên thành thật một chút.”

Bố tôi quay đầu nhìn về phía đầu hẻm cách đó không xa, hai người vệ sĩ cao lớn mặc âu phục đang chờ lệnh hành động, dường như chỉ cần bố tôi dám động vào anh một cái, hai người họ sẽ lập tức xông lên đánh bố tôi nhừ tử. Bố tôi lập tức không dám nhúc nhích nữa.

Niên Thành cười khẩy một tiếng coi thường kẻ ức hiếp kẻ yếu sợ kẻ mạnh:

— “Sau này ngày nào tan học tôi cũng đi con đường này. Còn để tôi nhìn thấy một lần nữa, tôi sẽ đăng clip lên diễn đàn trường!”

Không thể phủ nhận là sự đe dọa của anh rất có hiệu quả. Đàn ông đều cần thể diện, bố tôi không ngoại lệ, tôi cũng không ngoại lệ.

Ngày hôm sau khi bước vào lớp, tôi không ngờ lại có thể gặp lại anh. Tâm trạng tôi rất phức tạp, một mặt cảm thấy nên cảm ơn anh đã giúp tôi ngăn cản bố bạo hành, một mặt lại sợ anh thực sự phát tán clip của tôi ra ngoài. Dù sao tôi cũng không hiểu anh, và tôi cũng không định tìm hiểu anh.

Tôi biết được gia cảnh của anh từ những lời bàn tán lác đác của các bạn học. Bố của Niên Thành là doanh nhân có tiếng ở Lịch Thành, cuộc sống của anh giống hệt như kiểu thiếu gia được miêu tả trong thế giới tiểu thuyết, khác biệt một trời một vực với bùn lầy là tôi.

Suốt học kỳ một năm lớp 12, tôi đều giữ khoảng cách như người xa lạ với anh, tình cờ chạm mắt cũng nhanh c.h.óng né tránh. Tôi từng gặp bố mẹ anh một lần trong buổi họp phụ huynh, họ kính trọng yêu thương nhau, thân thiết không rời. Bầu không khí ân ái đó không phải là giả vờ được, “người yêu vợ thì tài lộc đến từ tám hướng”, đại khái chính là nói về loại người như bố anh.

Anh chắc là coi thường tôi nhỉ? Loại người đàn ông đó, cho nên cũng coi thường tôi.

Cho đến một lần trong trận bóng rổ của lớp, anh và một nam sinh khác va chạm nhau cùng ngã xuống đất. Tôi và người kia khá thân nên tự nhiên chạy về phía người đó, bỏ qua Niên Thành đang nằm trên đất. Anh được chào đón như vậy, có rất nhiều nữ sinh ùa lên.

Khi đến phòng y tế, Niên Thành không bị nặng bằng cậu kia, anh cùng tôi chờ ở bên ngoài tấm rèm. Anh bất thình lình buông một câu:

— “Đồ nhỏ bé không có lương tâm!”

Tôi nhìn xung quanh chỉ có hai chúng tôi, ngẩn người nhìn anh:

— “Tôi sao?”

— “Chứ còn ai, giúp cậu mà kết quả đến một câu cảm ơn cũng không có, lại còn tìm cách xa lánh tôi. Biết thế ban đầu không giúp cậu cho rồi.”

Tôi nhận ra muộn màng. Không nói cảm ơn còn đỡ, nói ra anh lại càng lộn ruột hơn.

Anh có chút tủi thân nhưng lại kiên cường lầm bầm:

— “Chuyện qua bao lâu rồi bây giờ cậu mới nói?”

Tôi cũng có chút mất kiên nhẫn:

— “Nhưng chẳng phải cậu cũng quay clip của tôi sao? Chẳng lẽ tôi còn phải c.ú.n.g b.á.i. cậu như tổ tông thì mới được à?”

Tôi cũng không phải tính cách để người ta tùy ý nắn bóp.

Niên Thành đỏ mặt tranh luận:

— “Nếu tôi không quay lại thì ông ta có dừng tay không? Hơn nữa lúc đó tôi đã xóa clip đi ngay rồi. Cậu không biết ơn thì thôi, lại còn nghĩ tôi thành cái loại tiểu nhân tâm tư bỉ ổi tùy ý nắm thóp người khác! Tôi đúng là nhìn nhầm người rồi!”

Một hơi nói xong một đoạn dài, Niên Thành bình tĩnh lại, quay đầu đi không thèm để ý đến tôi nữa. Lúc này tôi mới biết mình đã trách lầm anh.

Sau khi tôi liên tục mang bữa sáng cho anh suốt một tháng để xin lỗi, Niên Thành đã tha thứ cho tôi.

Thời đó người theo đuổi Niên Thành rất nhiều. Các cô gái thấy anh chỉ nhận bữa sáng của tôi liền cảm thấy mối quan hệ giữa tôi và anh không bình thường, nên rầm rộ nhắm vào tôi, hy vọng có thể thông qua tôi gửi thư tình và quà tặng đến tay Niên Thành.

Ban đầu tôi không đồng ý, nhưng khi Niên Thành cầm một túi lớn thư tình và sô-cô-la đến trước mặt tôi truy hỏi, tôi đành phải thành thật xin lỗi:

— “Xin lỗi, nhưng họ cho nhiều tiền quá! Gửi một bức thư tình 10 tệ, viết hộ 20 tệ, tặng quà 6 tệ, tôi kiếm được không ít đâu.”

Niên Thành thấy tôi nhắc đến tiền là hai mắt sáng rực, sắc mặt vốn đang giận dữ cũng dịu đi phần nào. Anh biết hoàn cảnh nhà tôi, biết bố tôi không nhận được lương, sinh hoạt phí của tôi vốn không nhiều.

— “Những bức nào là do cậu viết hộ?”

Tôi chỉ vào vài bức thư trong túi được gói bằng cùng một loại giấy màu hồng. Niên Thành lấy riêng vài bức đó ra, nhét vào túi của mình:

— “Cậu bảo với họ, sau này tôi chỉ nhận thư do cậu viết hộ, những bức khác một loạt không nhận.”

Tôi vui mừng khấp khởi. Đây vốn là chuyện tốt ăn mừng khắp chốn, nhưng không biết tại sao truyền đi truyền lại lại thành tôi đang viết thư tình cho Niên Thành. Mặc dù hành động đúng là như vậy, nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn biến chất.

Trong trường xuất hiện rất nhiều ánh mắt kỳ lạ. Mỗi một lần tiếp xúc thân thể giữa tôi và Niên Thành đều biến thành mối quan hệ không bình thường bị người ta bàn tán xôn xao. Tôi ngừng nhận đơn đặt hàng thư tình của anh, đồng thời tự giác giữ khoảng cách với anh, cố gắng dùng cách tránh hiềm nghi để dập tắt những suy đoán ác ý đó.

Niên Thành không mù cũng không điếc, tự nhiên nhìn ra tôi đang trốn tránh điều gì. Nhưng anh không đồng tình với cách giải quyết vấn đề của tôi. Tôi tan học về sớm, anh sẽ lập tức đuổi theo ra ngoài. Tôi trực nhật, anh cũng sẽ ngủ trong lớp chờ tôi.

Có một lần tôi cố ý lờ anh đi, trực nhật xong liền bỏ mặc một mình anh ngủ trong lớp mà không gọi. Khi đi đến cửa tòa nhà dạy học, một cơn gió đêm thổi thẳng vào mặt có chút lạnh lẽo. Tôi do dự một lát rồi vẫn quay trở lại. Nếu bị cảm lạnh không biết cậu ta lại làm ầm ĩ thế nào nữa.

Tôi lấy chiếc áo khoác đồng phục trong ngăn bàn ra, khoác lên người anh. Tận tình tận nghĩa đến đây, tôi định rời đi lần nữa, nhưng bàn tay lại bị người dưới áo khoác túm chặt lấy.

— “Tôi biết ngay là cậu không nỡ bỏ tôi lại mà.”

Cổ tay truyền đến một tia mát lạnh. Tôi cúi đầu nhìn anh. Góc nghiêng nửa tỉnh nửa mê có chút đáng yêu, lông mi khẽ run, sau đó ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau. Rõ ràng chỉ là liếc mắt nhìn nhau một cái, lại cảm thấy môi khô lưỡi khô, tim đập loạn nhịp.

Đó là lần đầu tiên tôi động lòng với Niên Thành.

Tôi thẳng thắn nói với Niên Thành về xu hướng giới tính của mình, cố gắng dùng cách này để khuyên anh giữ khoảng cách với tôi. Thế nhưng anh lại hỏi tôi:

— “Trai thẳng và gay không thể làm bạn được sao?”

Tôi biết Niên Thành căn bản không dọa cho chạy được, dứt khoát tới đâu hay tới đó vậy.

Trước kỳ thi đại học, bố tôi ngoan ngoãn hơn nhiều, không động tay đánh mẹ tôi, nhưng cũng chẳng cho bà được mấy sắc mặt tốt đẹp. Niên Thành hỏi tôi định học ở đâu. Tôi nói tôi chỉ có thể chọn trường đại học gần nhà, tôi không dám ở quá xa mẹ. Trường trọng điểm trong tỉnh đối với tôi mà nói đã là rất tốt rồi.

Nhưng Niên Thành biết tôi có thể vào những trường tốt hơn. Anh có chút giận cá chém thớt tiếc rèn sắt không thành thép, giống hệt như tâm trạng của tôi đối với mẹ tôi vậy.

Tôi từng khuyên bà ly hôn, nhưng bà lại nói muốn cho tôi một gia đình trọn vẹn. Cho dù sự trọn vẹn này không có bất kỳ ý nghĩa nào, nhưng chỉ cần trong mắt người ngoài tôi không phải là đứa trẻ của gia đình đơn thân là được. Tôi giận bà không tranh thủ, cũng thương cho sự bất hạnh của bà.

— “Cậu bảo vệ được bà ấy một thời gian, chẳng lẽ bảo vệ được cả đời sao? Chẳng lẽ cậu định bị bà ấy trói buộc bên cạnh cả đời? Mọi chuyện không phải chỉ có cách giải quyết này!”

Tôi cầm một tờ thông báo tuyển dụng về nhà cho bố tôi. Đó là công trường thuộc tập đoàn của bố Niên Thành. Ông ta đi chuyển gạch, trộn xi măng là hoàn toàn không thành vấn đề. Hơn nữa dự án của doanh nghiệp lớn, việc chi trả lương rất có bảo đảm. Quan trọng nhất là quanh năm suốt tháng cũng chẳng về nhà được mấy lần.

Có lớp bảo đảm này, tôi yên tâm chọn ngôi trường đại học trong mơ của mình.

Tôi và Niên Thành cùng nhau thi đỗ. Nhưng sau khi đỗ, việc chọn chuyên ngành lại trở thành một bài toán khó. Tôi cứ nghĩ thi đỗ một trường đại học tốt là được rồi, không ngờ lại có nhiều hướng chuyên ngành khác nhau để lựa chọn đến thế. Ngay cả một ngành Tiếng Anh đơn giản cũng chia thành Tiếng Anh Biên phiên dịch và Tiếng Anh Thương mại.

Niên Thành dẫn một người đến nhà tôi. Đây là thầy giáo hướng dẫn chuyên ngành đại học mà bố anh đã bỏ ra số tiền lớn để mời cho tôi:

— “Cậu hãy nói với thầy những mong muốn của cậu, sau này muốn làm gì, kết hợp với xu hướng phát triển thị trường sau này, có thể nghe lời khuyên của thầy.”

Nhưng vài tiếng đồng hồ trôi qua, tôi nghe mà lùng bùng lỗ tai. Tôi hỏi Niên Thành một câu:

— “Cậu chọn ngành gì?”

— “Quản trị kinh doanh.”

— “Ngành này sau này làm được gì?”

Niên Thành nhìn tôi một cái, đầy ẩn ý:

— “Làm cái gì cũng được hết, thư ký, trợ lý, quản lý…”

Tôi nghe lọt tai, quyết định cũng chọn ngành này. Niên Thành khen tôi chọn tốt, phản ứng này đã cho tôi một sự tự tin cực lớn. Sau này tôi mới biết, anh học Quản trị kinh doanh là để làm ông chủ quản lý người khác. Tôi học chuyên ngành này là để bản thân được người khác quản lý tốt hơn.

Sau khi tôi tỉnh ngộ, dưới sự rèn giũa của Niên Thành, tôi đã học bốn ngoại ngữ, thi lấy bằng thạc sĩ kép, và từng lớp vàng mạ trên người này cũng trở thành hòn đá gõ cửa để tôi bước vào Đỉnh Thịnh.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!