Mười giao nhân chúng ta bị nhốt trong một nhà lao nước. Nước trong nhà lao là nước tù đọng.
Chín giao nhân khác đều đang khóc. Họ đều là những người bị gia tộc chọn ra, dù là những kẻ bị vứt bỏ, nhưng vẫn tốt hơn ta rất nhiều.
Có người có vảy hồng như hoa anh đào, có người giọng hát mê hoặc như hải yêu. Ngọc trai họ khóc ra rơi lách cách xuống sàn đá của nhà lao nước.
Ta ngồi ở góc trong cùng, ôm lấy chiếc đuôi màu xám xịt, viền đuôi còn trọc lốc mất mấy mảng vảy của mình.
Ta không khóc nổi, chỉ biết trừng mắt nhìn.
Họ ồn ào quá, khóc làm ta đau cả đầu.
Cánh cửa nhà lao nước bị đẩy ra, từng giao nhân một bị kéo đi.
Hồ nước dần dần trống rỗng, cuối cùng chỉ còn lại một mình ta.
Chẳng bao lâu sau, cửa sắt lại mở ra, thị vệ chịu trách nhiệm áp giải bước những bước dài vào trong.
Ta cũng bị đưa đi.
Suốt quãng đường, ta run rẩy như cầy sấy, chỉ chờ bị đem lên bàn tiệc.
“Đây là con cuối cùng!”
Phía trước, trên ngai vàng cao ngất ngưởng có một nam nhân đang ngồi tựa lưng đầy lười nhác.
Ta lén nhìn ngài ấy một cái, lập tức vùi đầu xuống đất.
“Ngẩng đầu lên.”
Ta cắn môi dưới, chậm rãi thẳng lưng dậy, hai tay gắt gao che lấy chiếc đuôi khuyết tật, cố gắng che giấu những vết trọc lốc xấu xí kia. Cho dù bị coi là thức ăn, ta cũng không muốn bị nhạo báng.
Hách Liên Uyên ngồi thẳng người dậy, ngài nhìn ta từ trên xuống dưới rồi chặc lưỡi một tiếng, sau đó đứng dậy bước về phía ta:
“Biển Vô Vọng bị hạn hán hay là tuyệt chủng rồi?”
Ngài nắm lấy chiếc đuôi gầy gộc, trọc lốc của ta:
“Cái đuôi này trọc lốc thế này, đem luộc lên ăn cũng sợ dắt răng. Các trưởng lão của các ngươi có phải đem rác rưởi dưới đáy biển lên để gạt trẫm không?”
Ta há hốc mồm, không phát ra được một chút âm thanh nào.
“Sao không khóc?” Ngài đột nhiên hỏi: “Mấy con vừa nãy, cách ba con phố còn nghe thấy tiếng hét. Ngươi câm rồi à?”
“Ta… ta không khóc ra được…”
“Không khóc ra được?” Ngài nhướng mày: “Ngay cả ngọc trai cũng không khóc ra được, vậy ngươi dệt được giao tiêu phẩm cấp gì?”
Ta cúi gằm mặt, hai tay xoắn vào nhau:
“Không biết dệt…”
Trong đại điện chìm vào sự tĩnh lặng như tờ.
Thị vệ trưởng rút một nửa thanh bội kiếm ra:
“Bệ hạ! Kẻ đỉnh cấp thế này, thuộc hạ sẽ đem kéo ra ngoài băm vụn cho c.h.ó ăn!”
“Lùi xuống.” Hách Liên Uyên giơ tay lên: “Không biết khóc, không biết dệt vải, đuôi còn chưa được hai lạng thịt…”
Ngài lầm bầm đủ nghe: “Đúng là mở rộng tầm mắt.”
Ta nhắm mắt lại chờ đợi phán quyết cuối cùng, lại nghe thấy ngài cười lạnh một tiếng:
“Người đâu! Đem nước linh tủy biển sâu trong quốc khố tới cho kẻ đỉnh cấp này ngâm mình!”
Thị vệ trưởng ngẩn người tại chỗ:
“Bệ hạ… Linh tủy biển sâu là cống phẩm trăm năm mới có một lần, dùng để ngâm mình thì có phải…”
“Lời trẫm nói không có trọng lượng nữa sao?”
Hách Liên Uyên đứng dậy, nhìn xuống chỉ tay vào ta:
“Gầy gộc thế này! Đến ngự thiện phòng truyền bữa, đem hết tất cả dược thiện bổ m.á.u ích khí lên đây, ra sức cho trẫm nhồi nhét nó!”
Ngài phất tay áo:
“Gầy trơ xương thế này, vỗ béo mãi mà chẳng biết có lên được tí thịt nào không!”