Mặt trời chiếu làm gạch lát nền nóng rẫy. Ta nép vào chỗ bóng râm bên tường ngoài của Thanh Thủy Viện, chiếc đuôi kéo lê trên mặt đất tạo thành một vệt nước dài.
Dưới chân tường có một lão thái giám đang ngồi xổm, ôm nửa quả dưa hấu gặm. Ta ngồi xổm xuống cạnh ông ấy, hai tay ôm má.
Lão thái giám giật bắn mình:
“Ái chà, tiểu tổ tông của ta ơi, sao ngươi lại chạy tới đây?”
Ta kéo kéo tay áo ông ấy, hạ thấp giọng:
“Công công, ông có biết con người bày tỏ sự yêu thích như thế nào không?”
Lão thái giám dùng tay áo quệt ngang miệng:
“Tiểu tổ tông, ngươi hỏi cái này làm gì?”
“Ta muốn nói với Bệ hạ là ta thích ngài ấy!”
Lão thái giám trợn tròn mắt:
“Tiểu tổ tông! Lời này không thể nói bừa được đâu! Tính khí của Bệ hạ…”
“Tính khí của ngài ấy làm sao?” Ta nghiêng đầu nhìn ông: “Ngài ấy cho ta cơm ăn, còn cho ta ngâm nước linh tủy. Ta chính là thích ngài ấy!”
Lão thái giám há miệng, nửa ngày mới rặn ra được một câu:
“Con người bày tỏ sự yêu thích… thường là tặng vật đính tình, ví dụ như túi thơm, ngọc bội gì đó. Các nương nương trong cung này thích nhất là tặng túi thơm tự tay thêu.”
“Thêu túi thơm sao…” Nhưng ta đến cả tảo biển cũng thắt nút không xong, làm sao có thể thêu túi thơm? “Ngoài túi thơm ra thì còn thứ gì có thể tặng không?”
Lão thái giám xoa xoa cằm:
“Thứ quý giá nhất đi! Đem thứ quý giá nhất của bản thân tặng cho đối phương, đó chắc chắn là tấm lòng lớn nhất!”
Thứ quý giá nhất?
Thứ quý giá nhất của ta… chỉ có những chiếc vảy trên người ta.
Mặc dù ta không biết khóc ra ngọc trai, cũng không biết dệt giao tiêu, nhưng từ khi được ăn no, vảy của ta mọc lại đẹp vô cùng, lấp lánh ánh huỳnh quang, còn sáng hơn cả ngọc trai nữa.
Ta quyết định sẽ đem chiếc vảy đẹp nhất tặng cho Hách Liên Uyên.
Khi trở lại tẩm điện, Hách Liên Uyên đang ngồi trước bàn, tay cầm bút chu sa, sắc mặt vô cùng khó coi. Trên thảm vỡ tan tành một chiếc chén trà.
Ta cẩn thận lách qua những mảnh vỡ:
“Bệ hạ…”
Hách Liên Uyên ngẩng phắt đầu lên, cây bút chu sa trong tay đập “chát” một cái xuống bàn:
“Chạy đi đâu rồi?!”
Ngài tóm lấy ta, xách ta thả lại vào bên hồ nước:
“Trẫm mới quay đi quay lại một lúc ngươi đã biến mất rồi! Trẫm chẳng phải đã nói ngươi không được chạy lung tung sao? Đi đâu chơi hoang rồi?”
Ta thu mình trong nước, hai tay bám lấy rìa đá, giọng rất nhỏ:
“Đi… đi ra ngoài đi dạo một chút…”
“Bên ngoài có cái gì đẹp mà đi?”
Ngài xắn tay áo, múc hẳn một chậu lớn nước linh tủy từ trong hồ dội ào ào lên đuôi ta:
“Làm bẩn hết cả đuôi rồi! Ngươi tưởng mình là cá chạch chắc?!”
Ngài vừa mắng nhưng tay lại vừa cẩn thận rửa sạch đuôi cho ta.
Ngài thật là tốt.
Ta hít một hơi thật sâu, vươn tay mò xuống chiếc vảy to nhất, sáng nhất ở gốc đuôi. Nhổ vảy rất đau, sẽ chảy m.á.u, nhưng ta chẳng còn tâm trí đâu để quan tâm nữa. Ta cắn chặt răng, ngón tay dùng sức…
“Ngươi làm cái quái gì đấy?!”
Hách Liên Uyên lập tức nắm chặt lấy cổ tay ta: “Điên rồi sao? Tự nhổ vảy của mình?!”
Ta ngẩng đầu nhìn ngài, viền mắt vì đau mà đỏ ửng:
“Công công nói… phải đem thứ quý giá nhất tặng cho người mình thích…”
Ta đang định mở lời tỏ tình, bên ngoài điện chợt truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Đại thái giám Lý công công quỳ rạp ngoài ngưỡng cửa, trán áp sát xuống nền gạch vàng:
“Bệ hạ! Biển Vô Vọng lại đưa người tới rồi!”
“Trẫm chẳng phải đã nói là sau này không cần đưa nữa sao? Nghe không hiểu à?!”
Thân hình Lý công công càng cúi thấp hơn, giọng run rẩy:
“Bẩm Bệ hạ… Bên Biển Vô Vọng nói lần này không giống. Đây là giao nhân đẹp nhất trong tộc họ, và… có lẽ chính là người mà Bệ hạ vẫn luôn tìm kiếm!”
Hách Liên Uyên gần như lập tức buông tay ta ra.
Ta ngẩn ngơ nhìn bóng lưng ngài biến mất sau cánh cửa điện, ngài chưa từng quay đầu lại một lần nào.
Ta cúi đầu. Chiếc vảy vừa mới nhổ trong tay vẫn còn vương màu m.á.u đỏ c.h.ói mắt. Chỗ khuyết ở gốc đuôi đang ứa m.á.u, đau đến mức ta nấc nghẹn, nhưng nước mắt lại không thể rơi xuống được.
Ta nhớ đến “người đẹp nhất Biển Vô Vọng” — đó chẳng phải chính là đệ đệ biết dệt giao tiêu, biết khóc thành ngọc trai của ta hay sao?
Đệ ấy lúc nào cũng mặc những bộ y phục nhẹ nhàng mượt mà nhất, được các trưởng lão vây quanh như trăng sao ôm lấy.
Ta nhìn lại chiếc đuôi vừa mới mọc lành lặn của mình nay lại bị nhổ trọc mất một mảnh, mặt nước phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của ta.
Hình như… ta chưa bao giờ bằng được đệ đệ, bất kể là phương diện nào.
Ta lặng lẽ nắm chặt chiếc vảy, bơi ra khỏi cung điện.
Ta không biết mình đã bơi bao lâu, chỉ biết trong đầu rối bời. Ta nấp dưới bóng cây bên ngoài bức tường Thanh Thủy Viện, ôm lấy đuôi mà thẫn thờ.
Chẳng bao lâu sau, lão thái giám ăn dưa hấu vừa nãy chậm rãi đi tới. Ông cầm chiếc quạt bồ đề, nhìn thấy ta thì ngẩn ra:
“Tiểu tổ tông, sao ngươi lại thành ra bộ dạng này? Ái chà, sao lại chảy m.á.u rồi?”
Ông vứt quạt, muốn tiến lại xem vết thương của ta.
Ta rụt đuôi lại, né tránh tay ông ấy:
“Công công…” Ta nghe thấy giọng nói của mình khản đặc, khô khốc: “Người mà Bệ hạ muốn tìm… là ai vậy?”
Lão thái giám khựng lại, sắc mặt đại biến. Ông ngó nghiêng xung quanh một vòng, hạ thấp giọng:
“Tiểu tổ tông, ngươi nghe ai nói vậy?”
“Vừa nãy Lý công công có nhắc tới… Biển Vô Vọng đưa giao nhân đẹp nhất trong tộc tới, nói là bạch nguyệt quang của Bệ hạ…”
Lão thái giám thở dài một hơi, ngồi xổm xuống bên cạnh ta:
“Bệ hạ trước khi lên ngôi quả thật từng đến Biển Vô Vọng một lần. Sau khi trở về thì mắc phải chứng đau đầu, tính khí cũng ngày càng bạo ngược. Ngài hạ lệnh mỗi năm Biển Vô Vọng phải cống nạp giao nhân, thực ra chính là để tìm một người.”
“Tìm ai?”
“Tìm tiểu giao nhân năm xưa đã cứu ngài ấy ở Biển Vô Vọng! Nghe người ta nói tiểu giao nhân đó ca hát cực kỳ hay, còn biết khóc lệ thành ngọc trai. Bệ hạ tìm rất lâu, đem các giao nhân cống nạp tới nuôi hết ở Thanh Thủy Viện chính là để nhận mặt, đáng tiếc vẫn luôn không tìm được.”
Lão thái giám nhìn ta một cái, ấp úng nói tiếp:
“Hiện giờ Biển Vô Vọng đã đưa người tới… Tám phần mười chính là chính chủ mà Bệ hạ muốn tìm rồi.”
Ta rũ mắt xuống, không nói thêm gì nữa.
Chính chủ tới rồi.
Kẻ mạo danh là ta đây, hay nói đúng hơn là một phế phẩm ngay cả làm thế thân cũng không đủ tư cách, cũng đã đến lúc phải lui trường rồi.
Ta nắm chặt chiếc vảy, lang thang dọc theo bóng râm của bức tường hoàng cung.
Ánh nắng trắng xóa rọi xuống khiến đầu óc ta váng vất. Hoàng cung quá lớn, ta chưa từng rời khỏi tẩm điện và Thanh Thủy Viện, khu vực này ta chẳng biết phải đi đâu.
Đi ngang qua ao nước trong ngự hoa viên, vài con cá chép gấm đang tụ lại trên mặt nước nhả bọt. Ta bỗng nhiên rất nhớ Biển Vô Vọng.
Nhớ dòng nước biển lạnh lẽo, mặn chát không có điểm dừng, thậm chí nhớ cả những người trong tộc luôn coi ta như không tồn tại.
Ít nhất ở đó, ta không cần phải suy nghĩ xem ai là bạch nguyệt quang của ai, ai lại là thế thân của ai.
Ta cất chiếc vảy vào trong lòng, tìm đến một khu non bộ hẻo lánh.
Nơi này cỏ dại mọc rậm rạp, bình thường ngay cả thị vệ tuần tra cũng không đi tới. Dưới chân núi giả có một cống thoát nước kín đáo, bốc lên một mùi tanh tưởi. Nước mà các thái giám cọ rửa thùng phế thải bình thường đại khái là xả ra từ đây.
Ta không quan tâm.
Chỉ cần có thể rời khỏi hoàng cung này.
Ta nhắm mắt lại, lách người chui vào trong cống thoát nước.
Đường ống rất hẹp, đá thô ráp cào xước vảy của ta. Ta liều mạng len về phía trước, bất chấp tất cả, mặc cho những chiếc vảy bạc vừa mới mọc được mài bong tróc. m.á.u hòa vào dòng nước bẩn, rất nhanh đã bị cuốn trôi.
Không biết đã bơi bao lâu, phía trước cuối cùng cũng lộ ra một chút ánh sáng.
Ta dùng sức đạp một cái, lao qua tấm song sắt cuối cùng, lại thấy được ánh mặt trời.
Một dòng sông hộ thành rộng lớn hiện ra trước mắt ta. Nước sông đùng đục, dòng chảy êm đềm, cứ xuôi theo dòng sông này là có thể bơi ra biển lớn, quay trở về Biển Vô Vọng rồi.
Ta ngoái đầu nhìn hoàng cung một lần cuối, sờ sờ chiếc vảy trong lòng.
Đây là thứ ta muốn tặng cho ngài ấy, cũng là thứ duy nhất ta có thể mang đi.
Tạm biệt, Bệ hạ.
Ta lặn xuống đáy nước, xuôi dòng rời đi.