Cỡ chữ:

Tôi mua vé máy bay bay đến thành phố nơi Cố Kỳ Ngôn ở mà không báo cho hắn, muốn tạo cho hắn một bất ngờ, hay nói đúng hơn, muốn tìm cho mình một lý do để hoàn toàn c.h.ế.t. tâm. Mười hai tiếng bay, tôi nôn mất ba lần. Tiếp viên hàng không ân cần hỏi tôi có cần giúp đỡ không. Tôi lắc đầu, khư khư ôm lấy bụng: Cố lên con yêu, ba muốn đi gặp hắn.

Khi đến nơi thì trời đã chập choạng tối. Tôi kéo theo hành lý đơn giản, đi thẳng đến trường đại học của hắn, dựa vào thông tin thỉnh thoảng hắn nhắc tới trước kia để tìm đến tòa nhà khoa mà hắn đang học. Vừa lấy điện thoại ra định nhắn tin, tôi liền nhìn thấy hắn bước ra khỏi tòa nhà. Trong vòng tay hắn đang ôm lấy một cô gái trang điểm tinh tế, nụ cười rạng rỡ. Cô gái thân mật ghé vào tai hắn nói gì đó, hắn nghiêng đầu lắng nghe, khóe miệng điểm một nụ cười nhạt. Cảnh tượng đó hài hòa mà lại c.h.ói mắt vô cùng. Tôi c.h.ế.t. trân tại chỗ, tay chân lạnh ngắt không biết phải làm sao, q.u.ỷ thần xui khiến thế nào lại đi theo họ.

Họ bước vào một quán bar nhẹ nhàng để tụ tập cùng vài người bạn. Tôi kéo sụp mũ xuống, quay lưng về phía họ, ngồi ở một khu ghế booth không xa. Tiếng nhạc du dương, nhưng tiếng cười nói của họ vẫn truyền đến rõ mồn một.

“Cố thiếu, tên quản gia nhỏ trong nước vẫn đang nuôi à? Cũng sắp 4 năm rồi nhỉ? Thật sự động lòng rồi sao?” Một nam sinh trêu chọc.

Trái tim tôi vọt lên tận cổ họng. Tiếp đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Cố Kỳ Ngôn, mang theo chút ý cười hững hờ: “Nói gì vậy? Chỉ là một món đồ chơi thôi, thấy đáng thương nên nuôi chơi. Cũng khá ngoan, biết cách hầu hạ người khác.”

“Phụt…” Có người bên cạnh cười phun ra, “Cố thiếu, cách miêu tả này của cậu… nhưng mà cũng đúng, dáng vẻ quả thật không chê vào đâu được, còn hấp dẫn hơn khối nữ ngôi sao. Chẳng qua là cậu thật sự không động tâm sao, nuôi lâu như vậy rồi.”

Cố Kỳ Ngôn cười khẩy một tiếng, uống một ngụm rượu, giọng nói xuyên qua tiếng nhạc ồn ào truyền tới, có chút mơ hồ nhưng lại tàn nhẫn rõ ràng: “Động tâm gì chứ? Tôi không thích đàn ông, cậu còn lạ gì nữa. Hồi trước mua về là thấy cậu ta đáng thương, một đứa thiên tài nhỏ bé, cái gì cũng không biết. Sau này dạy dỗ một chút, cuối cùng cũng có chút hữu dụng, chơi chán rồi bỏ.”

Ly thủy tinh trong tay tôi phát ra tiếng kêu rắc rắc khe khẽ. Người kia lại hỏi: “Vậy chuyện liên hôn với đại tiểu thư nhà họ Tống là thật sao? Người nhà cậu giục gắt lắm nhỉ?”

“Liên hôn thương mại, các bên cùng có lợi thôi.” Giọng Cố Kỳ Ngôn chẳng có chút gợn sóng nào, “Đàn ông mà, sớm muộn gì cũng phải kết hôn, phải có một lời công đạo với người nhà chứ. Kết hôn xong thì ai chơi bời đường nấy.”

Tiếng hò hét ồn ào phía sau và cả tiếng làm nũng của cô gái đó tôi đều không nghe rõ nữa. Trong tai tôi chỉ còn tiếng vo vo, chỉ có hai câu nói đó lặp đi lặp lại vang vọng:

Không thích đàn ông.

Chỉ là một món đồ chơi, nuôi chơi thôi, chơi chán rồi bỏ.

Đàn ông mà, sớm muộn gì cũng phải kết hôn.

Mỗi một từ ngữ đều như một cái tát giáng mạnh vào mặt tôi, đánh cho tôi choáng váng mặt mày, nổ đom đóm mắt.

Thì ra là thế.

Thì ra là thế.

Tôi vẫn luôn biết mà, không phải sao?

(Hết)

Bình luận

Ẩn danh 11:22 06/08/2026
Ủa j vậy
Ẩn danh 01:30 02/08/2026
cái j vậy tr
... 23:51 31/07/2026
kết ngang v má??
??? 23:44 30/07/2026
Đây mà là HE á?? End giữa chừng hay gì. Dume chưa thấy đoạn tổng tài hối hận nào luôn đó