Mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại thời điểm tôi và Trình Tứ gia vẫn còn là kẻ thù không đội trời chung. Tiếng còi trên sân bóng rổ vang lên c.h.ói tai. Hết hiệp một! Quả cầu tua rua của đội cổ vũ kêu sột soạt. Một chai nước suối được đưa đến trước mặt tôi: “Chồng giỏi quá, cố lên cố lên!”
Tống Thời An cong khóe mắt cười: “Cậu nhất định phải thắng Trình Tứ gia, hung hăng chà đạp nhuệ khí của hắn!”
Đầu tôi ong lên một tiếng. Đây là… trọng sinh rồi? Trở lại lúc tôi và Trình Tứ gia vẫn còn là kỳ phùng địch thủ? Lúc này, tôi vẫn đang “yêu đương” với Tống Thời An. Tiếng la hét của nữ sinh trên khán đài vang lên không ngớt: “Mỹ nhân công x Đáng yêu thụ, mlem quá mlem quá!”
Không đúng, sao tôi lại có cảm giác hai người này đụng vị trí (đều nằm dưới) rồi nhỉ?
Tống Thời An giơ khăn định lau mồ hôi cho tôi. Khóe mắt tôi bắt được hình ảnh một quả bóng rổ xé gió bay tới. Tôi vội đẩy Tống Thời An ra. Quả bóng đập mạnh vào mép khán đài phát ra tiếng “bịch” lớn rồi nảy ra xa tít.
“Xin lỗi, trượt tay.” Trình Tứ gia đi tới. Áo đấu đẫm mồ hôi dính sát vào vòng eo săn chắc. Hắn tiện tay vuốt phần tóc mái ướt đẫm mồ hôi ra sau, để lộ vầng trán cao và hốc mắt sâu.
Khán đài nháy mắt bùng nổ: “Đội trưởng Trình đẹp trai quá!” “Quả vuốt tóc này em xin đầu hàng!”
Tống Thời An lườm hắn: “Anh không có mắt à? Lỡ đập trúng chồng tôi thì sao?”
Trình Tứ gia chẳng thèm để ý cậu ta. Hắn chằm chằm nhìn tôi, cười lạnh một tiếng, cúi người kề sát tai tôi: “Oan gia, cậu tưởng Tống Thời An yêu cậu nhất sao? Sau này cậu ta sẽ vì người đàn ông khác mà đòi sống đòi c.h.ế.t. đấy. Tôi khuyên cậu mau đổi người mới đi.”
Tôi nhướng mày. Những lời này kiếp trước hắn đâu có nói vào thời điểm này. Hơn nữa, những chuyện đó bây giờ hắn cũng không thể nào biết được. Tôi nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: “Không phải anh nói trọng sinh lại một đời, thành toàn cho hai chúng tôi, tuyệt đối không biết người ta có chủ rồi vẫn chen chân làm tiểu tam sao?”
Trình Tứ gia sững người. Biểu cảm trên mặt hắn vô cùng đặc sắc, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi: “Ông đây cho dù có c.h.ế.t., có nhảy từ đây xuống, cũng không bao giờ vì tình yêu mà làm tiểu tam. Cậu thích ai thì thích, ông đây mẹ nó căn bản đ*o quan tâm!”
Tôi gật đầu: “Thế thì tốt, hy vọng anh nói được làm được.”
Trình Tứ gia bỗng bật cười, là bị chọc tức đến bật cười.
Câu nói vừa rồi của tôi là thật lòng. Kiếp trước, chúng tôi yêu nhau mười năm thì hắn phát điên hết chín năm. Tôi nói chuyện công việc với đồng nghiệp, hắn làm ầm lên: “Tên đó có ý với em, ánh mắt hắn nhìn em không đúng!”
Tôi lướt điện thoại cười ha hả, hắn nghi ngờ tôi đang thả thính trai bao bên ngoài, giật lấy điện thoại tra xét lật đi lật lại ba lần, cuối cùng đỏ hoe mắt: “Em không yêu anh nữa, trước kia em chỉ cười với anh thôi.”
Tôi xuống cửa hàng tiện lợi mua chai nước, quá 5 phút chưa trả lời tin nhắn, điện thoại hắn đã gọi tới: “Có phải em bỏ trốn rồi không? Có phải em không cần anh nữa không? Anh biết ngay loại tiểu tam thượng vị như anh sớm muộn gì cũng bị vứt bỏ mà!”
Chỉ cần tôi tỏ ra không hài lòng một chút là hắn bắt đầu khóc: “Ôn Dĩ Ninh, chỉ vì anh là tiểu tam thượng vị nên em mới dùng thái độ này đối xử với anh đúng không? Mỗi ngày anh đều sống trong nơm nớp lo sợ, sợ em lại bị con tiểu tam khác câu mất. Em có biết ngoài kia có bao nhiêu người xếp hàng đợi làm c.h.ó của em không hả? Còn thằng người yêu cũ c.h.ế.t. tiệt Tống Thời An của em nữa! Em biết rõ cậu ta sẽ có mặt, tại sao còn tham gia buổi tụ tập? Có phải em tình cũ chưa dứt với cậu ta không?”
Tôi cạn lời. Tống Thời An đã ở bên em họ tôi rồi, chúng tôi chỉ ăn bữa cơm tất niên đoàn viên của gia tộc thôi. “Hơn nữa, chẳng phải tôi cũng dẫn anh đi cùng sao?” Hắn không thèm nghe, tiếp tục làm ầm lên: “Anh là tiểu tam! Anh là tiểu tam! Anh ngay cả gia phả nhà em cũng không được vào, ngay cả từ đường cũng không được bước vào!”
Tôi bất lực dỗ dành: “Tôi cũng bị gạch tên khỏi gia phả rồi, không sao, không sao đâu.”
Hắn “ao” lên một tiếng rồi lại khóc: “Anh muốn danh phận! Anh muốn danh phận!”
Nhưng kiếp này tôi sợ là không thể cho hắn danh phận được nữa. Huống hồ, hai chúng tôi ở bên nhau vốn dĩ là một sai lầm. Nếu không phải vì đêm đó say rượu làm bậy, hắn rưng rưng nước mắt nói mình vẫn là trai tân, bắt tôi phải chịu trách nhiệm, thậm chí không tiếc làm tiểu tam cũng bắt tôi chịu trách nhiệm, thì hai kẻ oan gia chúng tôi chắc chắn sẽ đấu nhau đến trời long đất lở. Kiếp này chi bằng cắt đứt đi. Nếu không, tôi thật sự lo có ngày hắn khóc đến nấc cụt không thở nổi rồi thăng thiên luôn.
Trận cuối cùng quyết định thắng thua. Trình Tứ gia vừa ra sân, cả sân bóng đã bùng nổ. Không hiểu sao hắn lại thay một bộ quần áo khác. Bộ đồ bóng rổ thiết kế riêng màu đen vàng tôn lên trọn vẹn bờ vai rộng và vòng eo thon gọn của hắn. Từng khối cơ bắp đều chuẩn xác, giống như bức tượng điêu khắc Hy Lạp cổ đại sống lại. Tiếng la hét trên khán đài suýt hất tung nhà thi đấu.
Tống Thời An lắc mạnh cánh tay tôi: “Ôn Dĩ Ninh, cậu nhất định phải thắng hắn! Đừng để hắn ra oai! Lỡ Chu Yến Bạch thích hắn thì sao? Mình sẽ khóc c.h.ế.t. mất!”
Tôi đầy thâm ý liếc cậu ta một cái: “Không đâu, hai người họ đụng vị trí rồi.”
Tống Thời An ném một quả 3 điểm. Đội vàng cộng 3 điểm. Trình Tứ gia cũng tiêu sái ném vào một quả 3 điểm. Cổ tay nhẹ nhàng vẩy một cái, quả bóng xuyên qua lưới phát ra tiếng xé gió giòn giã. Tư thế tiếp đất của hắn đẹp như một con báo săn. Hắn đắc ý đi về phía tôi, cúi người cắn tai: “Cậu biết vì sao cậu sẽ thua không? Vì cậu chọn sai bạn đời. Chọn bạn đời là việc trọng đại cả đời người, một khi chọn sai, cả cuộc đời sẽ sai một li đi một dặm.”
Tôi nhấc mí mắt nhìn hắn. Hắn cười cực kỳ gợi đòn: “Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở cậu thôi, chứ không hề có ý phá hoại tình cảm của cậu đâu, càng không có ý định vì tình yêu mà làm tiểu tam. Cậu đừng có tự mình đa tình nghĩ nhiều.”
Tôi nhạt giọng đáp: “Cảm ơn đã nhắc nhở, hiện tại tình cảm của tôi và Tống Thời An rất tốt, đang trong giai đoạn cuồng nhiệt.”
Trình Tứ gia sững người, hốc mắt lập tức đỏ lên. Nửa ngày sau, hắn mới rặn ra từng chữ qua kẽ răng: “Được, rất được, cậu có gan lắm.”
Trận đấu kết thúc với thất bại thảm hại của đội tôi. Năm phút cuối, Trình Tứ gia như kẻ s.á.t n.h.ân điên cuồng, ném 3 điểm 4 quả trúng cả 4, đột phá lên rổ ghi liền 8 điểm, còn kiến tạo 2 pha cướp bóng, 1 pha chắn bóng. Cả người hắn trên sân hoành hành ngang ngược như một con báo bị chọc giận, mỗi lần tấn công đều mang theo sự tàn nhẫn. Tỷ số từ giằng co chuyển sang áp đảo hoàn toàn. Một mình hắn ghi 18 điểm trong 5 phút.