TIỂU THÁI GIÁM CỦA TA RẤT THÍCH CẮN NGƯỜI

Chương 1: Bí mật chốn thâm cung

Cỡ chữ:

“Hoán Chi, sao ngươi lại từ chối Thu Nguyệt nữa rồi? Ngươi có biết bao nhiêu thái giám vừa ý nàng ấy không, kết quả người ta chỉ để mắt tới mỗi ngươi thôi.”

Ta đổi chỗ đứng khác, nhưng Tiểu Bội Tử lại bám theo.

“Đúng là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình mà. Ngươi nói ta nghe xem, rốt cuộc ngươi thích kiểu người như thế nào?”

Ta thở dài: “Ngươi quan tâm như vậy, chẳng lẽ ngươi cũng nhắm trúng Thu Nguyệt tỷ tỷ rồi? Nếu thật là thế thì không phải là ta không thể giúp ngươi.”

Sắc mặt Tiểu Bội Tử quả nhiên thay đổi. Hắn trước đây từng đắc tội với Thu Nguyệt tỷ tỷ, đừng nói là để mắt tới, hai người thỉnh thoảng chạm mặt cũng chẳng thèm cho đối phương sắc mặt tốt.

“Sao có thể chứ! Hoán Chi, ngươi thật quá đáng. Chẳng qua chỉ nói ngươi vài câu, ngươi đã làm ta buồn nôn thế này rồi.”

Ta mỉm cười không đáp. Kỳ thực, chuyện thái giám trong cung tìm cung nữ mình ưng ý để kết làm “đối thực” cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì. Tuy nói là không hợp quy củ, nhưng chỉ cần không làm ầm ĩ trên mặt nổi, người bề trên đương nhiên cũng nhắm mắt làm ngơ, dù sao thì cũng chẳng thể làm nên chuyện gì.

Chỉ là ta khác với bọn họ, bởi vì ta không thích nữ tử. Ta thích nam nhân. Hơn nữa, khi bọn họ còn chưa hay biết gì, ta đã tìm được người trong mộng của mình rồi. Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ bờ vai rộng, vòng eo hẹp, thân hình cao lớn của người đó, ta đã không kìm được mà đỏ mặt.

Khương Trì Hằng là thị vệ của cung Vị Ương. Ta cũng chỉ tình cờ gặp hắn. Khi đó chỉ là kinh hồng thoáng qua, dáng vẻ của hắn đã khắc sâu vào trong tâm trí ta. Tám tuổi tiến cung, đến nay đã hơn mười năm trôi qua. Ta đối với chuyện tình ái vốn không có hứng thú gì lớn. Trước đây là vì tự ti về cơ thể của mình, sau này là vì nhận ra bản thân không hề có cảm xúc với nữ nhân. Ngược lại, đối với những thị vệ có thể bắt gặp khắp nơi trong chốn thâm cung này, ta lại sinh ra những ý niệm khác biệt.

Nhưng người có Long Dương chi hảo (thích nam giới) vốn rất ít, huống hồ ta lại còn là một thái giám. Thế nhưng sau lần chạm mặt Khương Trì Hằng đó, mỗi khi đêm về, ta lại không kìm được mà nhớ tới dáng vẻ của hắn. Cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà chủ động xuất kích. Không ngờ hắn lại đồng ý. Mọi chuyện dường như không hề khó khăn, giống như đã được an bài sẵn, vô cùng thuận lợi.

Chỉ là thân phận thái giám và thị vệ quá mức nhạy cảm, huống hồ cả hai đều là nam nhân. Cho nên chuyện giữa ta và Khương Trì Hằng chỉ có vài thủ hạ của hắn biết, ngay cả Tiểu Bội Tử ta cũng không hề kể. Không phải là không tin tưởng hắn, chỉ là tai vách mạch rừng, cẩn thận vẫn hơn.

Bất quá, dẫu sao thì ta cũng không còn cô đơn chiếc bóng nữa, đương nhiên phải từ chối tâm ý của các tỷ tỷ cung nữ rồi. Nhưng từ chối nhiều, tự nhiên không ít người cảm thấy kỳ lạ. Tiểu Bội Tử chính là người tò mò nhất.

“Hoán Chi, ngươi nói cho ta nghe xem, rốt cuộc ngươi không hài lòng Thu Nguyệt ở điểm nào? Nàng ấy là cung nữ xinh đẹp nhất đấy, nàng ấy mà ngươi cũng không chướng mắt, chẳng lẽ ngươi muốn một tiên nữ sao?”

“Đương nhiên không phải, chỉ là thực sự không có tâm tư đó.”

Công việc ở cung Vị Ương không nhiều, mỗi ngày làm xong phận sự, phần lớn mọi người đều khá rảnh rỗi. Không dám bàn luận chuyện gì khác, đương nhiên chỉ có thể tán gẫu mấy chuyện này.

“Vậy rốt cuộc là vì sao? Có phải vì Thu Nguyệt lớn tuổi hơn ngươi không? Nhưng mấy người nhỏ tuổi hơn ngươi cũng đâu thấy ngươi đồng ý!”

Ta bị hắn làm cho phiền phức đến mức hơi mất kiên nhẫn, nhấc chân đi vào trong điện.

“Ây da, Hoán Chi sao lại đi rồi? Ngươi đúng là quá mức thanh tâm quả dục rồi đấy.”

“Thanh tâm quả dục gì chứ, ta thấy không phải như vậy. Nếu ta mà có dung mạo như ngươi, còn lo Tiểu Phi tỷ tỷ không để mắt tới sao?”

“Sao ngươi lại vịn vào ta rồi?”

Tiểu Bội Tử đối với Tiểu Phi tỷ tỷ quả thực rất nặng tình, chỉ tiếc là người ta nước chảy vô tình, mãi đến giờ vẫn chưa từng mềm lòng.

“Được rồi được rồi, ta không trêu ngươi nữa. Nói thật nhé, thực ra ta không thích nữ nhân, ta thích nam nhân, cho nên ta mới từ chối họ. Lý do này đủ chưa?”

Ta bị làm phiền đến mức dứt khoát phá lệ nói toạc ra. Tiểu Bội Tử quả nhiên sững người. Hắn ngẩn tò te nhìn ta, chớp chớp mắt.

“Hả?”

“Ta nói ta thích nam nhân. Nghe rõ chưa?”

Vốn tưởng hắn sẽ rất kinh ngạc về chuyện này, không ngờ hắn chỉ ngây ra một thoáng, sau đó quay người che miệng cười khúc khích.

“Được rồi, được rồi, ngươi cứ nói là mình không ưng họ là được rồi. Hai ta quan hệ thế nào, ngươi còn dùng cái lý do hoang đường này để lừa ta sao? Chậc chậc chậc, Hoán Chi à, không nhìn ra ngươi lại biết nói đùa thế đấy.”

Ta cạn lời. Nói thật thì không ai tin, nói dối cũng không ai tin.

“Ngươi chắc chắn là có nữ tử mình vừa ý rồi đúng không? Ta biết Hoán Chi da mặt mỏng, ngại nói với người khác. Nhưng ta đảm bảo chắc chắn sẽ không nói ra ngoài đâu, ngươi cứ kể ta nghe xem, rốt cuộc ngươi thích kiểu người thế nào? Còn đẹp hơn cả Thu Nguyệt sao?”

Ta bực mình gạt phắt cái tay đang khoác tới của Tiểu Bội Tử, mạnh mẽ xoay người lại, thế nhưng lại va ngay vào một đôi mắt lạnh lẽo lại vô cùng quen thuộc. Là Khương Trì Hằng.

Hắn mặc y phục thị vệ bình thường, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt rất kém. Tim ta thót lên một cái, muốn đuổi theo nhưng lại e ngại Tiểu Bội Tử bên cạnh, chỉ có thể nén sống nén c.h.ế.t. cái suy nghĩ muốn chạy theo giải thích. Thôi bỏ đi, dù sao đêm nay cũng đến giờ hẹn của chúng ta, vốn dĩ ta cũng định đi tìm hắn mà.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!