TÌNH YÊU KHÔNG ĐƯỢC “CẤP PHÉP”

Chương 6: Vạch trần và Hồi báo

Cỡ chữ:

“Ân Hữu, lại đây.”

Đôi chân như có suy nghĩ của riêng nó, từng bước từng bước tiến đến mép giường. Thẩm Triều ngẩng đầu nhìn tôi, cổ tay quấn xích nâng lên, vươn cao chiếc cổ thon dài quỳ trên giường. Chú ấy hơi hất cằm nhìn tôi, yết hầu trượt một cái.

“Những tin nhắn cháu gửi, từng tin từng tin chú đều đọc hết.”

“Nội dung cháu gửi… chú không cách nào diễn tả được cảm xúc của mình. Ngày nào chú cũng chờ đợi cháu trai gửi tin nhắn cho mình, như một kẻ biến thái.”

“Vậy… có nghĩa là gì? Là ý trên mặt chữ sao?”

Chú ấy biết hết tất cả.

“Chú chưa bao giờ bộc lộ trước mặt cháu, bởi vì chú chăm sóc cháu bao nhiêu năm như vậy, chú không muốn dùng những thứ này để ảnh hưởng đến cháu. Chú sợ cháu chỉ là bốc đồng nhất thời, sợ cháu không phân biệt được sự khác biệt giữa ỷ lại và thích, sợ cháu sau này sẽ hối hận.”

Chú ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, rành rọt từng chữ:

“Chú muốn đợi cháu lớn thêm một chút nữa, đợi cháu xác định được tâm ý của chính mình, đợi cháu có đủ can đảm để đến nói trực tiếp trước mặt chú.”

Thẩm Triều cúi đầu, trán tì lên vai tôi. Hơi thở của chú ấy rất nóng, xuyên qua lớp vải áo thun mỏng manh, làm vùng da đó của tôi nóng đến mức sắp bốc cháy.

“Nhưng bây giờ cháu lại cảm thấy chú không tốt, muốn thích người khác rồi sao?”

“Không phải!” Tôi đã mất hoàn toàn khả năng suy nghĩ, chỉ biết ngây ngốc lắc đầu, lắp bắp nói: “Cháu… cháu thích chú.”

Chú ấy đưa cổ tay đang quấn xích lên trước mặt tôi, ngước nhìn tôi:

“Vậy hài lòng chưa? Nguyện vọng của cháu. Cháu thích gì chú đều cho cháu. Cháu muốn xích chú, chú sẽ mang. Cháu muốn nhìn chú không mặc quần áo, chú sẽ cởi. Cháu muốn nghe chú nói gì, chú sẽ nói.”

Giây tiếp theo, đôi môi chú ấy áp tới. Mềm mại, ấm áp. Môi rời ra một chút, c.h.óp mũi vẫn còn cọ vào c.h.óp mũi tôi, hơi thở quấn quýt lấy nhau.

“Nhắm mắt lại.”

Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt. Chú ấy lại áp môi lên, đôi môi bị ngậm lấy khẽ khàng, bị mút mát từng chút một. Não bộ tôi hoàn toàn ngừng hoạt động. Tôi đột nhiên muốn tự véo mình một cái để xem có phải đang nằm mơ hay không.

Ngón tay vừa mới động đậy đã bị Thẩm Triều chặn lại. Chú ấy nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau đè xuống ga giường. Chú ấy lùi ra một chút, liếm vào vành tai tôi, giọng đè xuống rất trầm, mang theo ý cười:

“Là thật đấy. Bé ngoan sẽ cảm nhận được thôi.”

Bé ngoan. Giọng nói tuyệt diệu như rót mật vào tai, ngọt thẳng đến tận trái tim, ngọt đến mức cả người tôi tê dại, đầu ngón tay cũng run rẩy.

Sao chú ấy có thể như vậy? Sao chú ấy có thể trưng ra vẻ mặt đương nhiên như thế, nằm trên giường của tôi, không mặc quần áo, mang theo dây xích, hôn tôi đến mức thở không ra hơi?

Quá phạm luật rồi.

Giọng chú ấy nhuốm đầy tình dục: “Không dám mở mắt sao? Nhìn vào gương đi, bé ngoan.”

“Gọi tên tôi, làm lại một lượt những tin nhắn cháu đã gửi đi, được không?”

Rồi chú ấy vừa hôn tôi, vừa kề bên tai tôi đọc lại những tin nhắn mà tôi đã gửi. Những tin nhắn quấy rối tôi gửi năm xưa, giờ toàn bộ biến thành mũi tên bắn ngược, từng mũi từng mũi đâm vào chính tôi.

Vừa xấu hổ, vừa kích thích. Chú ấy lại hỏi: “Muốn bị chú bóp cổ không?”

Tôi gật đầu. Liền có những ngón tay đặt lên cổ tôi, hơi siết lại một chút, vừa vặn có thể cảm nhận được ranh giới của sự nghẹt thở, nhưng lại không đến mức thực sự không thở nổi. Cực sướng. Hai người gắt gao quấn quýt lấy nhau.

Cho đến khi cảm thấy đau, tôi mới thực sự chắc chắn mọi thứ đều là sự thật. Tôi lại có thể thực sự yêu đương với chú nhỏ.

Kim Phàm nói tôi sa đọa rồi. Từ một kẻ biến thái u ám biến thành một thiên tài não yêu đương.

Cuộc sống sau đó so với trước kia thực ra cũng chẳng có gì thay đổi lớn. Tôi vẫn gọi chú ấy là chú nhỏ, chú ấy vẫn quản tôi như quản con trai. Sự khác biệt duy nhất có lẽ là, trước kia những tâm tư không dám cho ai biết của tôi chỉ có thể thông qua tài khoản phụ gửi cho chú ấy, còn bây giờ thì có thể nói thẳng.

Ví dụ như tôi có thể nói thẳng ngay trên bàn ăn sáng: “Chú nhỏ, tối hôm qua lúc chú tắm, cháu đã lén nhìn chú, đẹp quá.”

Thẩm Triều đang uống cà phê, nghe vậy liền khựng lại, sau đó đặt tách xuống ngước mắt nhìn tôi, với biểu cảm vô cùng tán thưởng: “Thẩm Ân Hữu, dạo này cháu có phải hơi kiêu ngạo quá rồi không?”

“Có ạ?” Tôi chớp chớp mắt vô tội, “Cháu chỉ trần thuật sự thật bằng miệng thôi mà, đâu có thực sự nhào lên sờ đâu.”

“Vậy cháu thử nhào lên xem?”

Tôi hèn lại không dám. Thẩm Triều cúi đầu tiếp tục uống cà phê, khóe miệng nhếch lên, rất khẽ rất nhạt, nhưng đã bị tôi bắt được… chú ấy đang cười nhạo tôi. Chú ấy đang cười nhạo cái đồ hèn nhát này. Tôi thẹn quá hóa giận:

“Thẩm Triều, chú cười cái gì?”

“Đâu có cười.” Chú ấy đặt tách cà phê xuống đứng lên, lúc lướt qua tôi thì cúi người ghé sát vào tai tôi: “Lần sau muốn thì cứ trực tiếp làm, không cần báo cáo, chú nhỏ phê chuẩn.”

Nói xong thì đi làm, để lại mình tôi ngồi trước bàn ăn, mặt đỏ bừng sắp nổ tung.

Nói thật, tôi thực sự có chút không chống đỡ nổi. Lúc gửi những tin nhắn đó, tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày Thẩm Triều thực hiện từng điều một. Tôi cứ ngỡ những lời đó gửi đi sẽ chìm vào biển sâu, cùng lắm là bị chú ấy coi như rác mà xóa đi.

Ai mà ngờ chú ấy không những đọc, mà còn lưu trữ lại, còn nhớ rõ mồn một từng câu từng chữ. Mức độ nghiêm trọng của sự việc đã đạt đến đỉnh điểm vào một ngày nọ khi tôi xem trộm điện thoại của chú ấy.

Tối hôm đó Thẩm Triều đi tắm, để điện thoại trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hình như có tin nhắn mới. Tôi không cố ý muốn kiểm tra điện thoại đâu, tôi chỉ muốn giúp chú ấy xem ai tìm.

Và rồi tôi nhìn thấy một thư mục. Tên thư mục là “Bé ngoan”.

Bên trong là những bức ảnh chụp màn hình dày đặc. Tôi lướt hai cái, chưa thấy đáy. Lướt thêm hai cái nữa, vẫn chưa thấy đáy. Trọn vẹn hai năm tin nhắn quấy rối, mỗi tin đều được phân loại theo ngày tháng, gắn thẻ theo từ khóa, có vài nội dung trọng điểm thậm chí còn được tô đậm.

Cả người tôi tê dại. Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại. Thẩm Triều lau tóc bước ra, nhìn thấy tôi đang cầm điện thoại của chú ấy, bước chân khựng lại.

“Nhìn thấy rồi à.”

“Tại sao chú còn phải phân loại? Tại sao còn phải gắn thẻ? Cháu là một kẻ biến thái mà cũng thấy biến thái nữa.”

Thẩm Triều đi tới rất tự nhiên, rút điện thoại khỏi tay tôi, cúi đầu lướt lướt, biểu cảm lại còn có vẻ khá hài lòng: “Sắp xếp lại một chút cho dễ tìm.”

“Chú tìm cái này làm gì?”

“Ôn tập.” Chú ấy nói mà mặt không biến sắc, “Lớn tuổi rồi, sợ quên.”

Tôi vơ gối ném chú ấy: “Thẩm Triều, chú biến thái vừa thôi!”

Chú ấy đón lấy chiếc gối, cười một tiếng: “Sao chỉ cho phép cháu gửi, không cho phép chú lưu? Bá đạo vậy sao?”

Đặt gối sang một bên, chú ấy tiến lại nhéo má tôi: “Lúc gửi chẳng phải dũng cảm lắm sao hả? Từng tin từng tin một, nửa đêm không ngủ trùm chăn gửi tin nhắn cho chú, ngày hôm sau gặp chú thì đến ngẩng đầu cũng không dám.”

Quên sao? Đương nhiên tôi không quên những đêm đó. Những đêm trùm kín chăn mà tim đập thình thịch, khoảnh khắc vừa sợ hãi vừa hưng phấn khi nút “Gửi” được bấm xuống. Mỗi một điều tôi đều nhớ rất rõ.

Nhưng tôi cứ nghĩ chú ấy không biết là ai!

“Thẩm Triều.” Tôi nói, “Việc chú lén giấu những tin nhắn quấy rối cháu gửi, hành vi này cũng rất u tối.”

“Ừ.” Chú ấy thừa nhận rất hào phóng, “Cho nên chúng ta là một cặp trời sinh.”

Nghĩ lại thì, quả thực rất có lý.

Chú ấy hỏi tôi còn lời nào muốn nói nữa không. Tôi nghĩ một lát, rồi nhìn thẳng vào mắt chú ấy, nghiêm túc nói: “Cháu yêu chú.”

Chú ấy hơi khựng lại, nhìn tôi rất lâu, sau đó cúi đầu, trán kề trán, mũi chạm mũi, giọng rất nhẹ, rất khẽ: “Câu này… cũng là câu chú thích nhất. Nói thêm vài lần ‘cháu yêu chú’ nữa đi.”

“Ừm.” “Lại một lần nữa.” “Cháu yêu chú. Cháu yêu chú. Cháu yêu chú. Cháu yêu chú.”

“Bé ngoan.”

Chú ấy hôn xuống. Những lời đằng sau bị kẹt lại giữa môi răng, hóa thành một nụ hôn gần như ngạt thở. Tôi thừa nhận mình là một kẻ hèn nhát. Nhưng Thẩm Triều chính là lá gan của tôi. Mối quan hệ giữa tôi và chú ấy quang minh chính đại một cách kỳ lạ. Chẳng trốn, cũng chẳng giấu.

Mẹ tôi đã tìm tôi vài lần, nhưng lần nào cũng không vui vẻ mà ra về. Chợt nhận ra trong lòng tôi có sự oán hận đối với bà. Oán bà mang tôi vào nhà họ Thẩm nhưng lại không bảo vệ được tôi, oán bà bắt tôi phải học cách nhìn sắc mặt người khác, oán bà vào lúc tôi cần chỗ dựa nhất thì lại luôn đứng ở phía đối diện. Nhưng tôi cũng không thể thực sự hận bà. Bởi vì bà là người duy nhất trên thế giới này có chung dòng m.á.u với tôi.

Cho nên cuối cùng tôi chỉ nói: “Mẹ à, con sống rất tốt, tốt hơn trước kia rất nhiều.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!