Cả tôi và Hạ Phùng đều không mang chìa khóa, bạn cùng phòng đã mở cửa cho chúng tôi: “Ô kìa, cứ tưởng đôi vợ chồng son các cậu đêm nay không về chứ.”
Một câu trêu đùa như thường lệ, lúc này nghe lại đặc biệt c.h.ói tai. Tôi theo phản xạ bật lại: “Sau này đừng nói như thế nữa, chán lắm.”
Bạn cùng phòng sửng sốt, cậu ấy nhìn Hạ Phùng đang đứng sau lưng tôi với khuôn mặt đầy kinh ngạc. Tôi thực sự không còn sức lực dư thừa để giải thích. Những lời của Tề Minh giống như một chiếc búa tạ, đập nát giấc mộng tự lừa dối bản thân của tôi, cũng đập nát sự cân bằng tinh tế giữa tôi và Hạ Phùng. Lòng rất rối bời, bây giờ tôi chỉ muốn rúc vào trong chăn một mình. Mới bước vào trong hai bước, cổ tay đột nhiên bị nắm lại.
“Trương Thạch, cậu ra đây một chút, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Tôi vùng vằng vài cái nhưng lại bị nắm chặt hơn. “Ngày mai đi… ngày mai hẵng nói.”
Hạ Phùng không chịu buông tha, hoàn toàn không có ý định nhượng bộ. Bạn cùng phòng nhìn tôi, lại nhìn Hạ Phùng, vội vã đẩy tôi ra ngoài cửa: “Hai người nói xong rồi hẵng vào.”
Nhìn cánh cửa đóng sập lại ngay trước mắt, lòng tôi bỗng chốc càng nặng nề hơn. Hạ Phùng kéo tôi đến cầu thang, không nói không rằng ấn tôi vào góc tường.
“Cậu có ý gì?”
Hắn vốn luôn kiềm chế cảm xúc rất tốt, dù gặp chuyện gì cũng không hoang mang. Nhưng biểu cảm lúc này tuyệt đối không thể coi là bình tĩnh. Tôi tránh ánh mắt của hắn, khẽ nói: “Chính là ý trên mặt chữ, sau này đừng như vậy nữa.”
“Đừng như thế nào? Nói rõ ra.”
“Đừng để người khác hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta nữa, chúng ta chỉ là bạn cùng phòng và bạn bè bình thường thôi.”
Hơi thở của hắn bỗng nghẹn lại. “Trương Thạch, cậu nhìn tôi nói xem.”
Tôi cắn răng không nhúc nhích. Hạ Phùng giơ tay dùng hổ khẩu (phần giữa ngón cái và ngón trỏ) bóp chặt cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào hắn. Tôi đối diện với ánh mắt không thể tin nổi của hắn, trong lòng trào dâng sự xót xa cay đắng.
“Tại sao? Tôi đã làm chuyện gì khiến cậu chán ghét sao? Rõ ràng chiều nay vẫn còn tốt đẹp, rốt cuộc Tề Minh đã nói gì với cậu? Cậu đừng…”
Tôi nhớ lại lời của Tề Minh, nhắm mắt lại, ngắt lời hắn: “Sẽ làm lỡ dở việc yêu đương bình thường của cậu.”
Lời này vừa thốt ra, lực kiềm chế tôi đột nhiên buông lỏng. Hạ Phùng rũ mắt đứng trước mặt tôi, không nói thêm lời nào. Trông có vẻ rất bình tĩnh, nhưng lồng ngực đang phập phồng, cảm giác như đang ấp ủ một cơn bão táp cảm xúc. Hai người rơi vào trạng thái giằng co khó xử. Tôi nghĩ chắc là hắn không thích ứng kịp. Một năm nay thực sự là quá dài, đột nhiên bị nói như vậy có chút không biết phải làm sao. Đang nghĩ cách phá vỡ sự im lặng bối rối này thì điện thoại đột nhiên rung lên. Tôi như nhận được lệnh đại xá, vội vàng mở ra xem. Là Tịch Chi Hòa gửi tin nhắn đến, cô ấy khóc lóc ỉ ôi ở đầu dây bên kia: “Hu hu hu, thật sự không tìm được anh chàng đẹp trai nào vừa bổ mắt lại không lấy tiền, cậu nể tình bức ảnh mà làm người mẫu cho tôi được không? Không bao cơm nhưng có nước chanh nha.”
Tôi vừa gõ trả lời được một nửa, Hạ Phùng trước mặt đột nhiên lùi lại hai bước. Hắn đút hai tay vào túi áo, nhếch môi cười. Chỉ là nụ cười đó nhìn thế nào cũng thấy châm biếm:
“Tôi biết rồi, làm lỡ dở việc cậu tìm bạn gái chứ gì?”
Đêm đó Hạ Phùng không về ký túc xá. Bạn cùng phòng rất sốc và bất ngờ: “Hai người cãi nhau à?”
Tôi ậm ừ cho qua, lại không nhịn được mà huých tay cậu ấy, bảo cậu ấy hỏi xem Hạ Phùng đi đâu rồi: “Đừng nói là tôi hỏi nhé.” Nhận được câu trả lời là “về nhà”, tôi mới yên tâm hơn đôi chút. Từ lúc bắt đầu đã nghe nói nhà hắn ở khu nhà giàu trong thành phố, nhưng ngoài kỳ nghỉ đông và nghỉ hè ra, hắn hầu như ngày nào cũng ở trường, tôi suýt thì quên mất chuyện này.
“Hai người sao thế hả? Vợ chồng mà… đầu giường cãi nhau cuối giường…” Cậu ấy ý thức được điều gì đó bỗng khựng lại, cẩn thận đánh giá tôi: “Xin lỗi nhé, quen miệng rồi.”
Tôi lắc đầu: “Không sao, sau này sẽ quen thôi.” Như nói với cậu ấy, lại như nói với chính mình.
Cả đêm không ngủ được mấy. Sáng hôm sau Tịch Chi Hòa nhìn thấy tôi liền giật mình: “Ơ kìa, đổi từ phong cách thanh xuân vườn trường sang phong cách phế thổ hoang tàn à?” Tôi không có tâm trạng gì, để mặc cô ấy tạo dáng. Chụp trên sân thượng cả một buổi chiều, cô ấy ngồi bệt xuống đất, bắt đầu chọn lọc chỉnh sửa. Tôi dựa vào tường sân thượng, ngẩn người nhìn những tòa nhà ở đằng xa. Không biết Hạ Phùng bây giờ đang làm gì nhỉ? Đúng là con người không thể rảnh rỗi được, vừa rảnh rỗi lại nhịn không được mà nhớ đến hắn.
“Còn chụp nữa không?”
Tịch Chi Hòa cầm điện thoại lên xem giờ, không biết thấy gì mà thốt lên kinh ngạc một tiếng: “A?”
Tôi đứng thẳng dậy: “Không chụp nữa, tôi về trước đây.”
“Hạ Phùng kết bạn Wechat với tôi rồi!”
Bước chân tôi khựng lại, tôi quay đầu nghi ngờ mình nghe nhầm. Tịch Chi Hòa đưa màn hình điện thoại hướng về phía tôi: “Thật sự là cậu ấy. Chẳng phải bảo không kết bạn, không có hứng thú sao?” Sao trong lòng lại thấy khó chịu thế này. Tôi kìm nén cảm giác kỳ quái, hỏi cô ấy: “Cậu ấy kết bạn với cậu làm gì?”
“Vẫn chưa trả lời tôi, chắc là bị khuất phục trước trình độ nhiếp ảnh của tôi rồi. Woa, cách liên lạc còn là do cậu ấy xin từ chủ tịch câu lạc bộ của tôi đấy. Sao không hỏi xin cậu? Hai người cãi nhau thật à?”
“Cậu nghe từ đâu vậy?”
“Không biết, dù sao giang hồ lúc nào chẳng lưu truyền truyền thuyết về hai người.”
Truyền thuyết này bị bóp méo thành hình dạng gì rồi chứ. Cúi đầu nhìn khung chat giữa tôi và Hạ Phùng, vẫn dừng lại ở lúc tôi chuyển tiền xem phim và ăn khuya ngày hôm qua, hắn không nhận cũng chẳng trả lời. Sáng nay tôi còn đặc biệt soạn một tin nhắn mới để cho cả hai một lối thoát: “Cậu định khi nào thì quay lại?” Vẫn đang tức giận sao? Thật ra tôi cũng hiểu, đã quen với việc ôm ấp đụng chạm không gánh nặng rồi, đột ngột dừng lại sẽ có chút không thích ứng kịp. Thú thật với người anh em, chẳng phải những cô gái thơm tho mềm mại sẽ thú vị hơn sao? Vốn dĩ tôi còn tưởng hắn ngủ nướng chưa đọc tin nhắn, thì ra là đã xem mà không trả lời. Làm cái quái gì vậy, làm như cặp đôi thật sự cãi nhau không bằng. Tối qua tôi trằn trọc không ngủ được, không nghĩ ra hắn tức giận chuyện gì, nghĩ rằng tôi ghét hắn à? Hay là câu “bạn bè bình thường” đã làm tổn thương trái tim hắn? Bây giờ tôi mới lờ mờ nhận ra một điều. Tôi nhìn Tịch Chi Hòa. Chắc là hắn ngứa mắt chuyện tôi và Tịch Chi Hòa đi lại quá gần gũi, nghi ngờ tôi có ý đồ nẫng tay trên chứ gì. Dù sao ngay từ đầu người hắn muốn kết bạn cũng không phải là tôi.
“Đúng rồi, những bức ảnh lần trước cậu sửa xong chưa? Cậu còn muốn giữ không?”
“Có, một tấm bị hỏng, chưa chỉnh khẩu độ tốt, nhưng bầu không khí thì đỉnh cao. Đã gửi cho cậu rồi.”
Vẫn là thư viện. Hạ Phùng trong bức ảnh đang rũ mắt gõ phím trên điện thoại, đường nét sắc sảo và sườn mặt sắc nét dưới ánh sáng quá mức bỗng trở nên nhu hòa như những thước phim nhựa. Rất khó để làm ngơ nụ cười dịu dàng nơi đuôi mắt và khóe môi của hắn. Tôi nguyện đặt tên cho bức ảnh này là “Tư thế của người đang yêu”. Nghe cô ấy nói vậy, tôi ngẩn người: “Cái này chụp lúc mấy giờ vậy?”
Tịch Chi Hòa cầm máy ảnh lạch cạch vài tiếng: “Ừm… 4 rưỡi chiều thứ Tư tuần trước.”
Tôi nhìn lịch sử trò chuyện trên màn hình điện thoại, rơi vào trầm tư. 4 rưỡi chiều thứ Tư tuần trước, Hạ Phùng chụp một đám mây ngoài cửa sổ thư viện gửi cho tôi, kèm theo dòng chữ: “Đám mây này hơi giống cậu. Chán quá đi, chẳng lọt vào đầu chữ nào cả. Biết vậy đã đi học cùng cậu rồi. Mấy giờ tan học? Tôi đến đón cậu.”
Tôi chợt tỉnh ngộ. Hạ Phùng có tư cách được biết tâm tư của tôi. Tuy tính cách hắn kiêu ngạo, phô trương nhưng nội tâm lại rất mềm mỏng. Tôi không nên để hắn rơi vào vòng xoáy cảm xúc. Tôi muốn cho hắn biết, một năm qua tôi rất trân trọng, cũng rất biết ơn từng khoảnh khắc ở bên hắn. Lúc đó hắn nói tôi giảo hoạt cũng được, phản cảm cũng được, đó đều là lựa chọn của hắn. Hắn có quyền được lựa chọn.