Sáng dậy trời đã sáng bảnh mắt, tôi thấy Hạ Phùng đang bồn chồn đi lại trong phòng. Ánh mắt chạm nhau, hắn bỗng dưng dừng bước, há miệng như muốn nói lại thôi. Chúng tôi, một người mang theo sự thăm dò cẩn thận, một người hoang mang bối rối vội vàng giải thích: “Không có, không có chuyện gì xảy ra cả. Cậu say, tôi đưa cậu về rồi ngủ thôi.”
Hắn hiển nhiên là không tin. Nhưng đó không phải trọng tâm. Trọng tâm là câu nói đã ấp ủ từ chiều hôm qua.
“Hạ Phùng, tôi thích cậu.”
Xong rồi, cứ thế mà nói ra mất rồi. Bản nháp đã chuẩn bị sẵn chẳng dùng được một chữ nào. Mặc dù đây cũng là điều ban đầu tôi định nói, nhưng từ nhỏ giáo viên đã dạy chúng ta rằng chỉ viết đáp án mà không có các bước giải thì sẽ không được điểm. Căng thẳng lo âu bao lâu nay, cuối cùng lại nộp một tờ giấy trắng 0 điểm. Khoan đã, làm lại nào. Tôi luống cuống bò dậy khỏi giường, đứng nghiêm chỉnh trước mặt hắn, lấy hết dũng khí vô cùng trịnh trọng: “Hạ Phùng…”
Khuôn mặt trước mắt bỗng nhiên phóng to, âm cuối bị nuốt trọn không chừa khe hở.
Sốt ruột quá đi mất. Tôi muốn nói với hắn rằng tôi đã rung động từ rất lâu, rất lâu rồi. Tôi thích ánh mắt hắn khi nhìn tôi, thích giọng điệu khi hắn nói chuyện với tôi, thích thỉnh thoảng hắn làm màu và làm nũng, thích sự quan tâm chăm sóc tinh tế đến từng chi tiết của hắn. Tôi vội vã đưa tay đẩy hắn, đẩy mãi không được, đành thừa dịp đổi hơi cố gắng nặn ra tiếng: “Nghe… tôi nói trước đã…”
Hạ Phùng dùng một tay nắm lấy cổ tay tôi, ép lòng bàn tay tôi áp lên ngực hắn. Nhịp tim đập liên hồi, cùng với sự phập phồng của lồng ngực do hơi thở gấp gáp mang lại, hoàn toàn truyền vào lòng bàn tay.
“Tôi đã nghe thấy rồi.”
“Nhưng tôi chưa nói xong.”
“Hai chữ ‘thích’ là đủ rồi.” Hạ Phùng tựa trán lên xương quai xanh của tôi thở dốc: “Bây giờ tôi không xử lý được quá nhiều từ ngữ.”
Thật ra tôi cũng thấy đầu óc lâng lâng, niềm hạnh phúc to lớn ập đến khiến dây thần kinh rối tung như mớ bòng bong. Không biết phải mất bao lâu mới bình tĩnh lại, hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút oán trách: “Tại sao không nói sớm hơn?”
“Vốn dĩ định tỏ tình sớm hơn, nhưng hôm đó tôi nghe thấy cậu từ chối Tề Minh, bảo rằng không thể cong nổi một chút nào.”
“Tề Minh?” Hạ Phùng mơ màng lặp lại, hồi lâu sau mới bừng tỉnh đại ngộ: “Tôi nói chính là cậu đó! Đồ ngốc! Tôi ở bên cạnh cậu xòe đuôi đến rụng cả lông rồi, cậu còn ở đó mà cảm thán: Ở đâu ra con chim màu mè hoa lá cành thế này. Tôi nào phải không thấy, tôi căn bản là không dám nhận.”
“Đêm qua có phải cậu ta lại nói bậy bạ gì với cậu không? Tôi phải đi đập cho cậu ta một trận.” Hạ Phùng cầm điện thoại lên gõ lạch cạch lạch cạch, cảm giác như đang chửi bới rất thô tục. Lúc này tôi mới phản ứng lại, Tề Minh quả thực chỉ là không nhìn nổi cảnh bạn tốt của mình như một con c.h.ó liếm lẽo đẽo đi theo tôi, muốn đòi lại công bằng cho cậu ta mà thôi. Tôi kéo kéo hắn: “Bỏ đi, nói không chừng lúc cưới còn phải mời cậu ta ngồi bàn tiệc chính đấy. Không có cậu ta khuấy đục nước thì chắc chúng ta vẫn chưa ở bên nhau đâu.”
“Khoan đã, bàn tiệc chính còn phải thêm một người nữa. Tại sao cậu lại kết bạn Wechat với Tịch Chi Hòa?”
“Tôi tưởng hai người muốn hẹn hò, cậu lại không thích đăng bài lên vòng bạn bè.” Tôi rất khó hiểu. Hai chuyện này có liên quan gì đến nhau sao?
Hạ Phùng gãi gãi mặt, giọng nói ngày càng nhỏ: “Thường thì con gái hay đăng bài vòng bạn bè thường xuyên hơn một chút. Tôi muốn xem lúc cậu thật sự yêu đương trông sẽ như thế nào.”
Tôi ngã rạp xuống đất: “Anh trai, anh thật sự quá lụy rồi đấy.”
“Mấy giờ trả phòng?”
“Hai giờ chiều.”
Hạ Phùng liếc nhìn đồng hồ rồi tùy ý ném điện thoại sang một bên: “Vẫn còn sớm. Đủ để tôi yêu cậu c.h.ế.t. đi sống lại.”
Khi trở về ký túc xá đã là chập tối. Ánh mắt bạn cùng phòng đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi: “Ô kìa, làm lành ở cuối giường rồi đúng không? Hay là hai người đền cho tôi ít tiền đi? Chịu thôi, lo lắng cho hai người cả một đêm.”
Tôi cười hì hì, lén lút nắm lấy tay Hạ Phùng.
Rất lâu sau này tôi mới biết, ngay từ đầu Queen mà Hạ Phùng bốc trúng không phải là tôi. Hắn đã lén sửa lại tên trên đó. “Ngày nhập học cậu đẩy cửa bước vào. Cơn gió lùa qua cửa dường như xuyên thấu cơ thể tôi.” Rung động là không cần lý do. Không bốc trúng thì đã sao, tôi sẽ giật lấy!
Toàn văn hoàn.