Ta luống cuống giấu quần áo vào trong chăn, bảo hắn đi vào. Mùi hương đặc trưng chỉ có trên người Thừa tướng đại nhân ngày càng gần. Vu Châu Phong cáo ốm ở nhà đã hơn một tháng, đã rất lâu không ở chung một phòng với hắn, dù chỉ nhìn một cái, tim cũng đập thình thịch. Cơn sốt vừa bị một chén thuốc của thái y đè xuống lại bốc lên.
“Thừa tướng đại nhân muộn thế này, có chuyện gì sao?”
Trên người Vu Châu Phong khoác áo choàng lớn, không nhìn ra độ cong của phần bụng, nhưng trên mặt càng ngày càng lộ vẻ mệt mỏi.
“Thần lo lắng cho long thể của Hoàng thượng, đặc biệt đến thăm viếng.”
Ánh mắt ta sáng lên, đây không phải phong cách của Thừa tướng đại nhân, lẽ nào Vu Châu Phong có ý với ta? Chưa kịp để ta vui mừng được bao lâu, Vu Châu Phong liền ngồi xuống trước giường ta, lúc cúi người hương thơm càng làm say lòng người. Tim ta thót lên một nhịp. Bây giờ ta là Hoàng thượng, đây là long sàng, Vu Châu Phong không màng lễ pháp như vậy, coi thường quân uy, có thể thấy không phải vì lo lắng cho ta mà đến. Nhưng ta vừa mở miệng liền biến thành tiếng ho.
Sắc mặt Vu Châu Phong u ám, lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc nhỏ, bóp đưa đến bên môi ta. Ta chớp chớp mắt ngước nhìn Vu Châu Phong, không nhịn được mà tủi thân:
“Thừa tướng đại nhân muốn mưu hại trẫm?”
Vu Châu Phong cười rất lạnh: “Đây là linh đan diệu dược thần phải trăm cay nghìn đắng mới tìm được, trị bách bệnh.”
Vu Châu Phong đây là muốn mưu tính ngai vàng cho chú cún con mới sao? Nhưng huyết mạch hoàng thất chỉ còn lại con cháu nhánh bên của Hoàng thúc, chẳng lẽ chú cún con mới mà Vu Châu Phong giấu trong phủ là con trai của Hoàng thúc? Ta mím chặt môi không chịu ăn, nhưng vẫn nếm được vị đắng chát, đắng đến tận trong tim. Vu Châu Phong làm đến bước này, không chừng đã thông đồng với thị vệ, thái giám ngoài cửa từ lâu rồi.
Ta chưa từng đề phòng Vu Châu Phong. Hắn có thể vì tình mới mà làm đến mức này, ta cũng chẳng còn ý nghĩa gì để sống nữa, bèn há miệng nuốt lấy viên thuốc. Đôi môi chạm vào đầu ngón tay Vu Châu Phong, cứ coi như đang ngậm mứt quả, ta rút lại rụt vào trong chăn.
“Trẫm đã làm sai điều gì? Mười ngày nay, trẫm chưa từng làm chuyện gì gây khó dễ cho Thừa tướng đại nhân, trẫm trị quốc lý chính cũng chưa từng xuất hiện tiếng oán thán…” Mí mắt ngày càng nặng, trong cơn mơ màng giọng điệu pha lẫn sự tủi thân mà bản thân cũng không nhận ra.
“Bệ hạ sẽ không cho rằng ngụy trang thành một minh quân, là có thể che giấu đi những chuyện đã làm chứ? Mối thù g.i.ế.t cha, thần làm sao có thể tha cho bệ hạ?”
Hắn nói… phụ thân? Vu Châu Phong coi ta như phụ thân sao? Thừa tướng đại nhân… ta gượng chống lại tinh thần nhìn về phía hắn, trong mắt rơm rớm nước mắt. Biết sớm Vu Châu Phong trong lòng vẫn còn có ta, ta đã không ăn viên thuốc hắn đút rồi, bây giờ ngay cả cơ hội giải thích cũng không có, Vu Châu Phong không thể biết sự thật, hắn sẽ rất buồn.
Ta dứt khoát nhắm mắt lại, lại nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười nhạo, tiếp đó trong chăn thò vào một bàn tay ấm áp. Chỉ hạ độc ta vẫn chưa đủ, còn muốn bổ sung thêm một nhát dao sao? Thôi vậy. Chỉ cần Thừa tướng đại nhân thuận tâm, ta thế nào cũng được. Trong lòng tuy nghĩ vậy, nhưng vẫn không tránh khỏi sợ hãi, cho đến khi bị hắn lôi bộ quần áo giấu trong ngực ra, ta mới kinh hãi mở to hai mắt.
Khóe môi Vu Châu Phong ngậm ý cười, dường như đang trào phúng ta. Ta bỗng cảm thấy mặt nóng như lửa đốt, ấp úng:
“Thừa… Thừa tướng đại nhân…”
“Hoàng thượng không có gì muốn giải thích với thần sao?”
Ta chỉ nghĩ độc dược này phát tác cũng quá chậm rồi. Cằm bị những ngón tay thon gầy nâng lên, buộc ta phải đối diện với hắn, trong tay hắn vẫn còn xách bộ quần áo bị ta vò nát nhừ.
“Thần làm sao cũng không nghĩ ra, Hoàng thượng cài cắm nhiều ám vệ vào nhà thần như vậy, không thăm dò cơ mật, không xem mật hàm, ngược lại luôn đi ăn trộm quần áo của thần là cớ làm sao?”
Ánh mắt Vu Châu Phong quá sắc bén, ta không dám nói dối:
“Trẫm… trẫm… nhớ Thừa tướng đại nhân.”
“Bệ hạ có làm chuyện gì mờ ám với quần áo của thần không?”
Ta muốn rụt lại, nhưng lại bị hắn kề sát hơn, đôi mắt hoa đào khóa chặt lấy ta, xen lẫn vài phần dịu dàng, nhưng nhiều hơn là sự không dung cự tuyệt. Đôi môi mỏng hé mở, hơi thở lướt qua bên tai:
“Nói dối không phải là cún con ngoan đâu.”
Hơi thở lập tức gấp gáp, Vu Châu Phong có ý gì? Lẽ nào hắn đã phát hiện ta không phải Nhị ca ca? Sự phục tùng khắc sâu trong xương tủy giành nói trước:
“Trẫm… trẫm… trẫm có làm…” Nói xong, ta xấu hổ rũ mắt xuống, không chịu nhìn hắn nữa.
Đỉnh đầu được vuốt ve nhè nhẹ, giọng Vu Châu Phong vui vẻ:
“Hành động này của bệ hạ cực kỳ giống ái nhân trước kia của thần, nhưng bệ hạ vẫn lừa thần, lừa thần rất lâu, cún con không ngoan phải bị phạt.”
Ta từng tự cho mình là thông minh, nhưng lại quên mất Thừa tướng đại nhân thông minh hơn người thường. Ngay từ lần hoan ái đầu tiên với hắn, hắn đã phát giác ra manh mối, chỉ có con cún con do một tay ta dạy dỗ mới để lộ ra tư thái lấy lòng như vậy. Một nụ hôn in lên mặt, hắn dường như đặc biệt thích quan sát bộ dạng xấu hổ của ta.
“Thừa tướng đại nhân đây là ý gì? Đã muốn g.i.ế.t ta, sao còn ôm ấp làm gì?”
Một tay Vu Châu Phong lướt qua cổ áo rộng của ta, vuốt dọc xuống không thể cản lại, bị hắn trêu ghẹo đến mức không biết phải làm sao.
“Ai nói thần muốn g.i.ế.t ngài?” Ta hé miệng hóa thành một tiếng rên rỉ, “Hoàng thượng lừa ta, nhìn ta đau lòng tuyệt vọng đứt từng khúc ruột, ngươi lại an an ổn ổn làm Hoàng đế của ngươi, là muốn bội tình bạc nghĩa sao?”
Trong đầu ta lại choáng váng như trước đây, bị Vu Châu Phong trêu chọc liền khó mà suy nghĩ được.
“A Minh, ta đã nói rồi, cún con không ngoan là phải bị phạt.” Vu Châu Phong thấy ta bị ức hiếp đến mức nước mắt lưng tròng, mới hài lòng làm dịu vẻ mặt, “Lúc trước ta còn thắc mắc, ngươi rõ ràng là phản diện, sao mãi không chịu học thói xấu, hóa ra là chờ lúc lén lút ‘ám độ trần thương’.”
“Thừa tướng đại nhân… đau…” Tuy không biết Vu Châu Phong làm sao biết được chuyện ta nhập vào cơ thể Nhị ca ca, nhưng ta cũng biết viên thuốc kia không phải để lấy mạng ta. Vu Châu Phong bây giờ đang rất giận, mà việc duy nhất ta phải làm là dỗ dành Thừa tướng đại nhân.