Bạn cùng phòng là một mọt sách rất đẹp trai.
Tôi rất thích nói những lời đùa cợt mờ ám với cậu ấy, để xem dáng vẻ đỏ mặt tía tai của An Hành Chi.
“Sao cậu lại tốt thế này.”
“Hình như tôi yêu cậu mất rồi.”
“Tối nay tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường đợi tôi nhé.”
“Bảo bối, cậu muốn phần thưởng gì nào?”
“Nếu là bảo bối thì thế nào cũng được nha.”
An Hành Chi vốn dĩ lạnh nhạt nay lại như không kiềm chế được mà nhào tới.
“Tôi muốn.” Tôi nghe thấy cậu ấy nói, “Tôi muốn tất cả.”
Ngay sau đó cạp quần nới lỏng, một luồng khí lạnh xộc vào khiến tim tôi “thịch” một tiếng, nụ cười trên khóe môi cũng dần tắt ngấm. Tiêu rồi, hình như chơi lớn quá rồi.
Chính văn.
“Bảo bối đi đâu đấy?”
Cánh tay khoác lên vai An Hành Chi, tôi dùng ngón trỏ cọ xát cằm cậu ấy. Khuôn mặt An Hành Chi đỏ bừng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Cậu ấy mím môi, giơ tay lên, định gạt cái tay đang làm loạn trên mặt mình ra. Tôi phản ứng nhanh, lập tức nắm lấy bàn tay cậu ấy vừa đưa tới. Nhìn An Hành Chi trước mặt mang dáng vẻ của một “nam thanh niên nhà lành” đang bị lưu manh trêu ghẹo, tôi lại nhớ đến ngày đầu tiên hai đứa có giao lưu với nhau.
An Hành Chi rất ít nói, là một mọt sách đúng chuẩn. Cậu ấy suốt ngày đeo cặp kính gọng đen cứng nhắc, mỗi ngày đều đặn bốn điểm thẳng hàng: phòng học, thư viện, nhà ăn, ký túc xá. Cậu ấy gần như không giao tiếp với chúng tôi, không bao giờ tham gia các hoạt động của ký túc xá. Đừng nói đến chơi game, thời gian An Hành Chi dùng điện thoại cũng ít ỏi đến đáng thương. Vì sự không hòa đồng của An Hành Chi, chúng tôi dần không còn chủ động bắt chuyện với cậu ấy nữa, coi cậu ấy như một người tàng hình.
Lần tiếp theo tôi chú ý đến An Hành Chi là vào một tối thứ Sáu. Tôi và bạn cùng phòng ra ngoài uống say khướt, khó chịu không chịu nổi nên tự mình về ký túc xá trước. Hơi men càng lúc càng ngấm, tôi lảo đảo, còn chưa đi đến tòa nhà ký túc xá thì đã không bước nổi nữa. Tôi ngã nhào vào bồn hoa ven đường, đứng cũng không đứng lên được. Mùa đông ở miền Bắc, ở ngoài trời một đêm là sẽ c.h.ế.t. người đấy. Trong đầu tôi nhận thức được điều đó, nhưng đôi chân lại bủn rủn đến mức không sao dùng lực được.
Chính An Hành Chi đi từ thư viện về đã phát hiện ra tôi, cõng tôi lên lầu. Có lẽ vì chê trên người tôi dính đầy đất cát, An Hành Chi đã giúp tôi thay quần áo, rửa mặt, còn chuẩn bị cho tôi một cốc nước mật ong giải rượu. Đợi đến khi ý thức tôi dần tỉnh táo lại, tôi phát hiện mình đã mặc xong đồ ngủ và nằm trên giường rồi. Bên cạnh là An Hành Chi đang cầm khăn lau tay cho tôi.
Tôi vốn là đứa thích nói đùa, sau khi say rượu cái miệng lại càng không thể dừng lại. Thấy An Hành Chi chăm sóc tôi tận tình như vậy, tôi ôm chầm lấy cậu ấy, nước mắt lưng tròng gào lên bên tai cậu ấy:
“Ân nhân cứu mạng của tôi ơi! Nếu không có cậu chắc tôi ngỏm củ tỏi mất rồi! An Hành Chi, sao cậu lại tốt thế này! Hình như tôi yêu cậu mất rồi! Yêu cậu lắm An Hành Chi ơi, tôi sẽ cố gắng kiếm tiền, đến lúc đó cậu theo tôi về nhà có được không? Lương của tôi đưa hết cho cậu.”
“Nói nhảm gì thế.” An Hành Chi khó khăn thốt ra một câu, khuôn mặt dưới sự chú ý của tôi dần ửng đỏ. Đó là một biểu cảm có chút xấu hổ, uất ức xen lẫn luống cuống. Ai có thể ngờ rằng một An Hành Chi u ám, không hứng thú với bất cứ chuyện gì ngoài việc học, lại có biểu cảm này trên mặt chứ. Chỉ nhìn một cái, tôi đã bị thu hút mạnh mẽ, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc làm sao để trêu ghẹo, khiến cậu ấy phải xấu hổ.
Biểu cảm của An Hành Chi lúc này cũng giống hệt ngày hôm đó. Cậu ấy cúi đầu, phần mái hơi dài che khuất đi đôi mắt. An Hành Chi cao 1m90, tôi chỉ cao 1m76. Cậu ấy có cúi đầu thế nào đi nữa, tôi vẫn có thể chiêm ngưỡng được biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy. Nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, An Hành Chi đẩy nhẹ người tôi. Tôi lùi lại một bước rồi lại dựa sát vào, cực kỳ mặt dày dán sát bên cạnh cậu ấy.
“Buông tôi ra.” Cậu ấy liếm môi.
Trong lòng tôi nảy sinh vài ý nghĩ xấu xa hơn.
“Cậu đi đâu thế?” An Hành Chi liếc nhìn tôi một cái.
“Thư viện.” An Hành Chi đẩy không mạnh, tôi dễ dàng nắm chặt lấy tay cậu ấy, những ngón tay không ngừng cọ xát trong lòng bàn tay cậu ấy.
“An Hành Chi.” Tôi nháy mắt đưa tình với cậu ấy, “Cậu nỡ bỏ tôi lại một mình để đi sao? Hửm, nỡ sao? Cậu thực sự nỡ sao? Hửm?”
Mặt An Hành Chi đỏ bừng lên. Cậu ấy ngả người ra sau, chiếc kính trễ xuống, vắt vẻo trên sống mũi như sắp rơi.
Cậu bạn cùng phòng nhìn chúng tôi đang dây dưa ở cửa bèn huýt sáo một tiếng: “Lại đang liếc mắt đưa tình đấy à?”
Tôi cười mắng: “Cút đi.”
Tôi buông tay, giúp An Hành Chi đẩy chiếc kính bị lệch ngay ngắn lại.
“Xong rồi, đi đi.” Tôi ngồi lại vào ghế, vẫy vẫy tay với An Hành Chi đang đeo balo, “Bảo bối, cậu nhớ về sớm chút nhé, tôi sẽ nhớ cậu lắm đấy.”
An Hành Chi như chạy trốn khỏi ký túc xá, nhanh c.h.óng biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.
“Kỳ Ôn, sao mày lại đi trêu chọc thiếu niên thuần khiết thế hả?” Cậu bạn cùng phòng lên án tôi, “Mày xem mày dọa An Hành Chi nhà chúng ta sợ thế nào kìa.”
“Thế mà gọi là sợ à? Rõ ràng là xấu hổ.” Tôi xoay xoay chiếc ghế gaming, “Hơn nữa, chẳng lẽ bọn mày không thấy An Hành Chi như vậy rất đáng yêu sao?”
Bạn cùng phòng rùng mình một cái: “Không thấy. Cộng 1.”
“Được rồi, được rồi, mau vào game đi.”