Lý Chiến bị tôi hành hạ cả một buổi chiều, tiếng chuông tan học vừa reo là hắn nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi, đi cà nhắc một chân nhảy ra ngoài như đang chạy trốn. Tôi túm lấy vạt áo hắn, ngẩng đầu hỏi:
“Đi đâu?”
“Đi vệ sinh.”
“Tôi đi cùng anh.”
Lý Chiến lập tức từ chối:
“Không cần.”
Tôi đứng dậy khoác tay hắn:
“Đi thôi, chân anh què đi lại không tiện, tôi giữ cho anh.”
Lý Chiến nhướng mày, lặp lại với ý vị không rõ:
“Cậu giữ cho tôi?” Hắn nghiến răng cười khẩy một tiếng: “Cũng được.”
Tôi sững lại một chút rồi bật cười. Tên nhóc khốn nạn này từ nhỏ đã hư hỏng, nhưng cũng chỉ là chiếm tiện nghi ngoài miệng thôi. Lúc tôi thực sự chạm vào cạp quần hắn, làm bộ định giúp hắn thì bị Lý Chiến đè tay lại. Hắn trầm giọng chửi thề:
“Mẹ nó, cậu làm thật à?”
Hắn bóp nhẹ tay tôi, tai đỏ ửng, cúi đầu:
“Em sai rồi anh ơi, để em tự làm, nhỡ làm bẩn tay anh.”
Tôi gãi nhẹ vào bụng dưới của hắn, cười mờ ám:
“Mỗi tối về nhà học thuộc cho tôi 30 từ vựng tiếng Anh, tôi sẽ tha cho anh một lần.”
Lý Chiến do dự:
“Tôi khuyên cậu đừng có được voi đòi tiên.”
Tay tôi nhúc nhích, định thò xuống dưới. Lý Chiến dùng sức đè chặt tôi lại, hít một hơi thật sâu:
“Học! Tôi học!”
Suốt nửa tháng liền, tôi giám sát Lý Chiến ban ngày học trên lớp, buổi tối về nhà học bài, còn lập kế hoạch học tập cho hắn. Lý Chiến cũng đã quen rồi, bắt hắn học hành đúng là lấy mạng hắn. Có những lúc bị ép đến mức gấp gáp quá, hắn vứt sách hờn dỗi buông lời cay nghiệt. Hừm, chỉ cần hôn một trận là ngoan ngay. Lý Chiến cao to lực lưỡng, lại bị tôi đè trên giường hôn đến mức thở dốc, tôi nằm trên người hắn giễu võ giương oai:
“Không học thì hôn miệng.”
Lý Chiến dùng một cánh tay che mắt, tay kia vòng qua eo tôi, như sợ tôi ngã, hắn thở dài khàn giọng nói:
“Cảnh Chiêu, cậu vất vả thế này rốt cuộc là muốn làm gì vậy?”
Tôi lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ mà trầm ổn của hắn, cảm thấy rất an tâm.
“Lý Chiến, anh từng nghĩ đến tương lai chưa?” Tôi ôm chặt hắn: “Chúng ta cùng thi ra ngoài, chúng ta vào cùng một trường đại học được không? Cùng nhau đi học, cùng nhau khởi nghiệp, cùng nhau già đi. Lần này, nương tựa vào nhau, không ai được phép đi trước, được không?”
Lý Chiến không nói gì.
Đã một tháng Lý Chiến không đánh nhau, không gây rối, không cúp học hay về sớm. Thi khảo sát hàng tháng còn từ đứng bét vươn lên vị trí áp c.h.ót thứ 8, gặp thầy cô đã biết chào hỏi. Mặc dù là do tôi ép buộc, nhưng giáo viên chủ nhiệm vẫn nắm tay tôi, rưng rưng nước mắt khen thưởng:
“Em Cảnh Chiêu, cô phải trao cho em một phần thưởng.”
Hoàn toàn không cần thiết.
Và ngay trong ngày tôi nhận giải thưởng “Người Bảo Vệ Hòa Bình”, Lý Chiến đã trốn học. Tôi tìm bên ngoài trường suốt nửa ngày, cuối cùng tìm thấy người ở đầu hẻm gần nhà Lý Chiến. Bột trên chân Lý Chiến đã được tháo, hắn đang kéo lê một ống tuýp sắt, tiến về phía mấy thanh niên xã hội đối diện, đầy tự tin và ngông cuồng. Mẹ kiếp, một chọi sáu, không muốn sống nữa à?
Tôi nhặt một viên gạch xông lên, khi đuổi kịp Lý Chiến, tôi nghiêng đầu nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi:
“Bảo anh đi đánh nhau thì gọi tôi, anh coi lời tôi nói như đánh rắm phải không? Về nhà tôi sẽ xử lý anh sau.”
Lý Chiến sững người một lúc, chửi thề một tiếng rồi không đánh nữa, vứt ống tuýp kéo tay tôi bỏ chạy. Đám thanh niên xã hội phía sau vừa chửi vừa đuổi theo. Gió lướt qua ngọn tóc, Lý Chiến lớn tiếng mắng tôi:
“Cậu bị ngu à? Ai mẹ nó bảo cậu đến đây?”
Tôi chạy đến mức không nói ra lời, luồn lách qua mấy con phố, cắt đuôi được đám người phía sau, Lý Chiến mới buông tôi ra. Tim đập thình thịch như muốn nổ tung, tôi chống tay lên đầu gối thở hổn hển. Lý Chiến liếc tôi một cái, quay đầu bước đi. Tôi túm lấy cổ tay hắn, nhìn hắn chằm chằm:
“Anh đi đâu? Về trường với tôi.”
Lý Chiến quay lưng về phía tôi im lặng vài giây, giọng điệu lạnh lẽo:
“Buông tôi ra.”
Tôi không những không buông, mà còn nắm chặt hơn. Lý Chiến rủ mắt nhìn tôi:
“Cảnh Chiêu, đã một tháng rồi, cậu vẫn chưa chơi đủ sao?”
Trái tim tôi lạnh đi một nửa:
“Anh nói gì?”
“Chuyện gì cũng phải có giới hạn, cậu chơi đủ rồi thì về đi. Tôi rất bận, thực sự không có thời gian chơi cái trò giải cứu học sinh kém cỏi đó với cậu đâu.”
Lý Chiến nói rất bình thản, nhưng từng chữ rớt xuống như đập thành một cái lỗ trên tim tôi. Tôi đứng thẳng người, tức đến run rẩy, túm lấy cổ áo Lý Chiến:
“Anh nghĩ tôi làm nhiều chuyện như vậy là đang đùa với anh à? Đồ s.ú.c s.i.n.h không có lương tâm!”
Lý Chiến dựa vào tường châm một điếu thuốc, điềm tĩnh nhìn tôi:
“Nếu không thì sao?”
Nếu không thì sao? Tôi thực sự muốn cười nhưng lại không cười nổi, tức đến đỏ hoe cả mắt. Tôi mẹ nó ăn no rửng mỡ chạy đến cái nơi rác rưởi này để đùa giỡn với một thằng ngu như anh sao? Tôi bị bệnh về não, thấy anh bị thương thì bận rộn trước sau hầu hạ anh, là tôi tự chuốc lấy nhục? Thức đêm lập kế hoạch học tập, tổng hợp ghi chép cho anh, là đùa giỡn? Tôi moi tim móc phổi ra là để chơi đùa với anh sao?
“Lý Chiến, cho dù anh điếc không nghe thấy tôi nói thích, nhưng anh đâu có mù phải không? Tôi bày ra tình cảm chân thật, sống sờ sờ trần trụi ở đây, anh cũng không nhìn thấy sao?”
Khói thuốc bao phủ lấy khuôn mặt lạnh lùng của hắn, Lý Chiến vẫn không hề lay động, giọng trầm lạnh:
“Cảnh Chiêu, có phải cậu cảm thấy mình đặc biệt vĩ đại, đặc biệt si tình không?” Hắn chậc một tiếng: “Đừng có tự cảm động bản thân nữa.”
Tôi sững sờ, trái tim co thắt lại, cười không thể tin nổi:
“Anh nói cái gì?”
“Tôi nói cậu tự mình đa tình, tình đơn phương. Cậu áp đặt cho tôi nhiều kỳ vọng như vậy, đã bao giờ hỏi tôi có muốn hay không chưa?” Lý Chiến bật cười, vẻ mặt tồi tệ: “Học tập chăm chỉ, mỗi ngày hướng thượng? Đi mẹ cái học tập chăm chỉ đi. Cảnh Chiêu, nếu cậu đã thích học sinh giỏi, an phận thủ thường thì nên trực tiếp tìm một học sinh ba tốt, việc gì phải cố đến cải tạo tôi, làm cho mọi người đều không thoải mái? Mười mấy năm nay, tôi sống rất tốt, chẳng có gì không ổn, tôi cũng không muốn thay đổi. Tôi chính là kẻ cặn bã bại hoại như thế này, học không tốt cũng không học được, không thể cùng cậu học cái trường đại học c.h.ó má gì đó, cũng chẳng có tương lai gì.”
Lý Chiến gạt tàn thuốc, cụp mắt xuống nói:
“Cảnh Chiêu, tôi không giống như cậu nghĩ. Cậu muốn tôi đứng kề vai với cậu, tôi không làm được, sớm muộn gì cậu cũng sẽ thất vọng thôi. Hôm đó tôi nghe thấy ba cậu gọi điện cho cậu rồi.”
Một điếu thuốc đã hút hết, giọng Lý Chiến khàn đặc:
“Ba cậu nói đúng, Thành Hoa rất nát, cậu không hợp ở lại đây, cậu nên quay về trường cũ đi. Hai chúng ta vốn không đi chung một con đường.”
Hôm đó Lý Chiến nghe thấy Cảnh Chiêu lén nghe điện thoại, cãi nhau với ba. Hắn đã trốn trong nhà vệ sinh hút ba điếu thuốc. Ba Cảnh Chiêu nói không sai, Thành Hoa rất tệ, Cảnh Chiêu rất xuất sắc, Cảnh Chiêu ở lại Thành Hoa là tự hủy hoại tương lai, qua lại với hắn lại càng tệ hơn. Thực ra ngay từ ngày đầu tiên Cảnh Chiêu chuyển đến Thành Hoa, hắn đã nên đuổi người đi. Hắn có cả trăm cách để khiến cậu thiếu gia chưa từng chịu khổ này phải biết khó mà lui. Nhưng sau đó chẳng cách nào dùng được, khi Cảnh Chiêu ngoan ngoãn xán lại gần hôn hắn một cái, đầu óc Lý Chiến đã không còn tỉnh táo nữa. Lý Chiến thực ra rất sợ Cảnh Chiêu hôn mình, không phải là không rung động, mà là quá rung động. Rung động đến mức ác niệm nảy nở như điên, muốn ôm chặt người ta không buông, muốn trói chặt người này lại, để cậu ấy sau này có muốn chạy cũng không thoát được.
Hôm đó Cảnh Chiêu ôm hắn nói muốn thi chung một trường đại học, m.á.u toàn thân Lý Chiến như sôi lên. Thậm chí trong một tháng đó, hắn đã quên mất bản thân mình là loại người gì, thực sự dành công sức cho việc học, thực sự ảo tưởng mình có thể cùng Cảnh Chiêu đậu cùng một trường đại học. Cho đến khi bọn đòi nợ tìm tới tận cửa. Tên cầm đầu là Đao Sẹo nói:
“Gần đây mày chơi với đứa bạn có tiền lắm mà, mày mượn nó một ít đi.”
Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu, Lý Chiến lạnh lẽo đến tận xương tủy, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: Không thể để đám rác rưởi này nhắm vào Cảnh Chiêu. Mạng hắn rẻ mạt, bị hủy thì hủy rồi, nhưng Cảnh Chiêu là một thiếu gia xinh đẹp như thế, hủy hoại cậu ấy thì hắn xót xa. Lý Chiến hận số mệnh, hận người cha tồi tệ của mình, và cũng hận bản thân sao không chịu ngoan ngoãn, một người như Cảnh Chiêu mà hắn cũng dám tơ tưởng, hắn xứng sao?
Lý Chiến nói chuyện quá khốn nạn, dốc hết sức chà đạp người khác, chà đạp tôi rồi lại chà đạp chính hắn. Tôi không nhịn được mà đánh hắn, đấm ba nhát vào bụng dưới. Lý Chiến cau mày, không hề đánh trả lại cái nào. Tôi tức điên lên, cắn một ngụm vào cằm hắn, hận giọng nói:
“Tôi thích thế đấy! Học ở đâu anh không quản được, có đi chung đường hay không anh nói cũng không tính!”
Tôi lại rướn người lên định hôn vào môi hắn. Lý Chiến né tránh, bị tôi tát cho một bạt tai, liền ngoan ngoãn như người c.h.ế.t. để mặc tôi hôn. Tôi càng hôn hỏa khí càng lớn, mặt Lý Chiến thì lạnh tanh, nhưng thân nhiệt lại nóng bừng bừng, bày đặt giả vờ giả vịt. Trút giận xong tôi ngược lại thấy bình tĩnh hơn. Tôi vịn lấy vai Lý Chiến, kìm nén cơn nóng giận hỏi hắn:
“Nói chuyện đàng hoàng đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Bảo Lý Chiến không thích tôi, một chữ tôi cũng không tin. Tôi còn không hiểu hắn sao, tôi chính là thiên tài của Lý Chiến, dùng lời của Lý Chiến mà nói thì chính là “không thừa một phân, không thiếu một hào, từng tấc đều trưởng thành trên đầu quả tim hắn”. Nếu Lý Chiến không thích tôi, trên đời này sẽ chẳng có ai là người hắn thích. Sự tự tin này là do Lý Chiến cho tôi, gã đàn ông trưởng thành suốt 10 năm đó hận không thể móc tim mình ra ném cho tôi chơi. Một tháng nay Lý Chiến bị tôi trị cho ngoan ngoãn phục tùng, thỉnh thoảng bị việc học ép cho tạo phản, nhe nanh múa vuốt một lúc rồi tôi vuốt lông hai cái cũng xuôi. Nếu không phải gặp chuyện, Lý Chiến không thể bất thường như vậy, cố sức đẩy tôi ra. Tôi nghĩ có chuyện gì thì cứ nói ra giải quyết là được, nhưng Lý Chiến dường như không nghĩ thế.
Hắn lạnh nhạt hỏi:
“Phát điên xong chưa? Xong rồi thì buông tay ra.”
Hắn đẩy tôi ra, chỉnh lại quần áo bị tôi vò rối:
“Cậu thích ở Thành Hoa thì cứ ở, cậu nói đúng, tôi không quản được cậu, nhưng tương tự thế, cậu cũng bớt quản chuyện của tôi đi.”