Cỡ chữ:

Sau hai tháng mất tích, Lý Chiến lại bị tôi lôi về Thành Hoa. Thành tích vất vả lắm mới tiến bộ một chút, bị làm loạn một trận giờ lại quay về mốc ban đầu. Sau khi bị “dọn dẹp” một trận, Lý Chiến rõ ràng ngoan hơn rất nhiều, đã chủ động ghi chép bài. Tôi cười hài lòng, nhưng khi nhìn xuống mặt bàn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt:

“Tiết này là tiết Toán, anh mẹ nó viết vào sách Vật Lý làm cái rắm gì?!”

Tôi có thể cảm nhận được sự lơ đãng của Lý Chiến. Hắn không những lơ đãng, mà cả người lúc nào cũng căng thẳng, tính khí ngày càng tệ. Ban đầu tôi không gặng hỏi được lý do. Cho đến sau này tôi tình cờ gặp Lý Chiến ở đầu hẻm, hắn đang khoác vai bá cổ với đám thanh niên xã hội đi đòi nợ hôm trước, xúm lại đánh đập một người đàn ông trung niên. Khuôn mặt Lý Chiến rất nhạt nhẽo, ra tay lại rất tàn độc. Sau khi lấy được tiền từ người đàn ông đó, tên thanh niên có vết sẹo trên mặt khoác vai Lý Chiến, cười hì hì nói:

“Đúng là phải nhờ người anh em ra tay. Lão già này trốn nợ ba tháng chẳng chịu ói ra đồng nào, bị mày xử một cái là ngoan ngoãn ngay. Vẫn là Phong ca có mắt nhìn người, mày sinh ra là để ăn bát cơm này, sớm theo Phong ca làm việc thì mày đã phất lên từ lâu rồi. Đi ăn một chầu không?”

Lý Chiến gạt tay gã ra, nhặt chiếc cặp sách vứt ở góc tường lên, xua xua tay bước về:

“Không đi, tôi có việc.”

Tôi giữ khoảng cách không xa không gần theo sau hắn, nhìn thấy Lý Chiến rẽ vào một nhà vệ sinh công cộng, từ từ rửa sạch m.á.u trên tay. Hắn đứng dưới nhà tôi thuê một lúc, rồi lại quay gót đi về nhà mình. Lúc bước ra ngoài hắn đã thay xong một bộ quần áo khác, tay trái xách cặp, tay phải cầm cuốn sách tiếng Anh đi về phía nhà tôi. Hắn vừa đi vừa học thuộc từ vựng, đi đến dưới nhà tôi vẫn chưa thuộc, đứng ở cầu thang học một lúc rồi mới lên lầu.

Bài kiểm tra từ vựng tiếng Anh buổi tối không sai một chữ nào. Lý Chiến nhìn tôi sửa bài xong, khinh khỉnh cười một tiếng. Tôi bình thản nói:

“Rất tốt, làm Toán đi.”

Lý Chiến chằm chằm nhìn tôi không nhúc nhích. Tôi quay đầu đi làm bài tập, Lý Chiến cọ cọ lại gần, không vui nói:

“Cảnh Chiêu, cậu có phải quên mất gì đó rồi không?”

Tôi không buồn ngẩng đầu lên:

“Quên gì?”

“Bài tiếng Anh của tôi đúng hết đấy.” Lý Chiến chống cằm nhìn tôi đăm đắm: “Cảnh Chiêu, cậu quên hôn tôi rồi.”

Ngón tay hắn gõ gõ lên tờ giấy kiểm tra từ vựng:

“Trước đây kiểm tra đúng hết, cậu đều sẽ hôn tôi.”

Còn hôn hắn sao? Tôi không đánh người đã là hiền lắm rồi. Tôi ném bút xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, cố ý hỏi:

“Lý Chiến, Phong ca là ai?”

Chờ hắn tự mình thú nhận chắc có đợi đến kiếp sau.

Từ Phong, tôi biết hắn ta. Vào thời điểm đó, hắn đã là chủ tịch của Tập đoàn Tuấn Bác. Năm thứ ba tôi theo Lý Chiến, người này c.h.ế.t., bị Lý Chiến chỉnh đến c.h.ế.t.. Sau khi hắn c.h.ế.t., Lý Chiến còn sai người đào mộ hắn ta lên, ngồi ngoài ban công hút nửa bao thuốc, nói như đùa rằng:

“Nếu không có hắn, nói không chừng tôi đã có thể làm người tốt.”

Sau này Lý Chiến bị bắt, vốn dĩ tội chưa đến mức tử hình, bị tuyên án tử hình là vì hắn đã g.i.ế.t người. Trước đây hắn bị ép làm tay sai cho Từ Phong, tay đã dính m.á.u thì không thể nói là vô tội. Từ Phong đã đẩy Lý Chiến lúc cùng đường bí lối xuống địa ngục. Tôi cứ ngỡ lần này tôi kéo Lý Chiến lại là có thể tránh khỏi Từ Phong, nhưng tôi đã bị Lý Chiến lừa rồi. Tôi còn tưởng hắn đã học được cách ngoan ngoãn, đến cuối cùng vẫn chỉ là giả vờ cho tôi xem, vẫn là không chịu nói với tôi điều gì, vẫn muốn tự mình gánh vác. Cũng chẳng chịu nghĩ xem cái mạng quèn của hắn có gánh nổi không?

Lý Chiến đứng phắt dậy làm đổ cả ghế, hai cánh tay chống lên lưng ghế ép xuống, ánh mắt căng thẳng, giữa đôi lông mày loáng thoáng có lệ khí:

“Làm sao cậu biết hắn ta? Bọn chúng tìm cậu rồi à? Chúng đe dọa cậu đúng không?”

Tôi lẳng lặng nhìn hắn. Lý Chiến đứng thẳng dậy đi lại hai vòng trong phòng, rồi lại cúi xuống ôm lấy mặt tôi, cả người đã hoảng loạn, nói với tốc độ rất nhanh:

“Cảnh Chiêu, đừng sợ. Cậu hãy về nhà cậu ở vài ngày đi, đừng ở đây nữa. Nhà cậu có tài xế, có vệ sĩ, cậu sẽ an toàn. Dạo này đừng đến tìm tôi…”

“Lý Chiến!” Tôi nắm lấy cánh tay hắn để trấn an cảm xúc của hắn: “Bình tĩnh. Tôi không sợ.”

Kẻ sợ là hắn. Lý Chiến sững người một lát, gân xanh trên trán giật giật mấy cái, rồi quay người lao ra ngoài cửa. Tôi nhanh c.h.óng nhảy lên ôm chầm lấy eo hắn:

“Anh đi đâu?”

Sợi dây thần kinh trong đầu Lý Chiến đã đứt phựt, hai mắt đỏ ngầu, giống hệt một con thú hoang đang nổi điên:

“Tôi đi tìm bọn chúng! Tôi phải g.i.ế.t chúng! Tôi đã đồng ý với chúng mọi điều rồi, tại sao vẫn còn đến tìm cậu?! Nếu đã như vậy thì tất cả mẹ nó đừng hòng sống nữa!”

“Họ không đến tìm tôi, là tôi tự nhìn thấy. Tôi nhìn thấy anh và tên mặt sẹo đó đi cùng nhau đánh người.”

Lý Chiến yên tĩnh lại, quay lưng về phía tôi không nhúc nhích. Tôi nhẹ giọng hỏi:

“Lý Chiến, họ lấy tôi ra đe dọa anh, đúng không?”

Lý Chiến gỡ tay tôi ra, khàn giọng nói:

“Cậu đã thấy hết rồi. Tôi không có tương lai, tôi chỉ có khoản nợ mười triệu và những rắc rối không hồi kết. Cảnh Chiêu, cậu suy nghĩ lại đi, nghĩ cho kỹ vào.”

Hắn kéo cửa ra, không quay đầu lại, chỉ dùng chất giọng khàn đục nói:

“Cảnh Chiêu, cho dù có từ bỏ tôi cũng không sao cả.”

Lý Chiến lại rút về cái vỏ ốc của mình.

Tôi bán đồ dùng cá nhân, lấy cả tiền lì xì tích cóp suốt mười mấy năm ra, gom đủ 200.000 tệ để đi gặp tên mặt sẹo yêu cầu gặp Từ Phong. 200.000 tệ mua Lý Chiến một năm, đồng thời cam kết trong vòng 5 năm sẽ để Lý Chiến trả hết toàn bộ số nợ. Tôi cứ tưởng sẽ rất khó khăn, thậm chí đã nghĩ sẵn nếu Từ Phong không chịu thả người thì tôi phải làm thế nào. Kết quả Từ Phong đồng ý rất sảng khoái. Vốn dĩ là một món nợ khó đòi, giờ có người nguyện ý bỏ tiền ra lấp lỗ hổng này, Từ Phong không có lý do gì để từ chối, sợ tiền bay mất nên cũng chẳng thèm ra vẻ.

Từ Phong lúc này vẫn chưa trọng dụng Lý Chiến, chưa coi hắn ra gì, nhiều nhất cũng chỉ cho hắn chạy theo đám tay sai đòi nợ. Trong mắt Từ Phong, Lý Chiến hiện tại chưa đáng giá 200.000 tệ. Từ Phong đếm tiền, cười nói với tôi:

“Sớm bảo thằng nhóc đó mượn cậu, nó lại không chịu. Tôi cũng đâu có nhất thiết phải làm khó nó, chuyện nợ nần trả tiền là đạo lý hiển nhiên mà.”

Tôi không rảnh nghe gã ba hoa, ậm ừ hai câu rồi bỏ đi. Lúc bước ra ngoài, ánh nắng c.h.ói chang đâm vào mắt đau nhói. Tôi cảm thấy thật nực cười, chuyện 200.000 tệ rõ ràng có thể giải quyết dễ dàng như vậy, thế mà lại phải đánh đổi cả một đời của Lý Chiến. Khốn nạn thật.

Bình luận

Thỏ 14:04 02/08/2026
Hay qtr :}}}
Em Nhân 13:58 02/08/2026
Phải chi có thêm 2 chap về tương lai là ngon luôn. Truyện ngắn nhưng chất lượng vip pro
Amy 22:16 25/07/2026
Tiểu thuyết ngon nghẻ nhất t từng đọc, size gap mãi ngon , top cưng vãi tao ước tao cũng có 1 người, bot chịu khó , thông minh
Anngow 01:40 25/07/2026
Khóc đấy,dcm hay vch huhu:((