Sau khi “nắn quả hồng mềm”, ánh mắt các bạn trong lớp nhìn tôi từ chỗ mang theo sự thương hại đã biến thành ba phần kính phục, bảy phần kính sợ.
Để củng cố thiết lập nhân vật “không dễ chọc” này, tôi vẫn tiếp tục nắn quả hồng mềm Giang Lăng. Bữa sáng cậu ta mang đến bị tôi cướp đi một nửa, ngày hôm sau cậu ta mang theo bữa sáng phần hai người. Cậu ta ngủ gật trong lớp bị tôi kéo dậy bắt nghe giảng, ngày hôm sau trong tai cậu ta nhét nút bịt tai (tất nhiên nút bịt tai cũng bị tôi ném đi). Mỗi ngày ra vào, tôi đều hung hăng đá vào ghế của Giang Lăng, rồi sau đó lại lén lút xin lỗi cậu ta.
Tính khí của Giang Lăng thật sự rất tốt, cho dù tôi vò tròn bóp dẹp thế nào, cậu ta cũng hoàn toàn không tức giận. Thảo nào lại bị cả lớp cô lập.
Tất nhiên tôi cũng không phải là người xấu, bắt nạt cậu ta một chút, tôi lại tìm cách đền bù cho cậu ta một chút. Giang Lăng bình thường không mang sách giáo khoa cũng không có bút, không biết có phải bị những kẻ bắt nạt cậu ta trước đây ném đi rồi không. Tôi photo sách giáo khoa và vở ghi chép của mình cho cậu ta, còn chủ động nói với cậu ta rằng có vấn đề gì về học tập đều có thể đến hỏi tôi. Ăn được đồ ăn vặt ngon, tôi sẽ lén chừa cho cậu ta một phần. Thậm chí mua sổ tay tôi cũng mua hai cuốn, tiếc đứt ruột nhường cuốn màu đỏ cho cậu ta, giữ lại cuốn màu xanh.
Giang Lăng liếc nhìn một cái nói: “Xấu.”
Tôi bảo: “Vậy cậu vứt đi.”
Cậu ta bĩu môi, cuối cùng cũng không vứt, mà bực dọc nhét vào cặp sách. Người này thật kỳ lạ, nhưng tôi thông cảm cho cậu ta, bị tất cả mọi người cô lập chắc chắn không dễ chịu gì, tính cách có kỳ lạ một chút cũng là bình thường.
Trên đường đi học về, nghe bạn học đi cùng đường nói rằng “trùm trường” của trường chúng tôi dạo này “nở hoa đào” rồi. Một người nói: “Ây da, nghe nói dạo này anh ấy không đánh nhau nữa, vì người trong mộng mà chăm chỉ học hành, ngày ngày vươn lên rồi.” Người kia chen vào: “Chậc chậc, cây già nở hoa đều như vậy cả, mà lại là hoa trà đầu mùa chứ. Mày xem mấy năm trước nam thanh nữ tú theo đuổi anh ấy nhiều như vậy, anh ấy thèm để ý ai đâu. Bây giờ biết yêu rồi, chẳng phải cũng mang cái vẻ mất giá đó sao.”
Tôi dỏng tai nghe nửa ngày, cũng không nghe được tên của trùm trường. Ngày hôm sau, tôi đem chuyện này nói với Giang Lăng.
“Cậu biết trùm trường là ai không?” Tôi chớp mắt hỏi cậu ta.
Khóe mắt Giang Lăng giật giật: “Cậu biết hắn ta là ai làm gì?”
Tôi cắn bút suy nghĩ: “Nếu chúng ta biết hắn là ai, thì lúc gặp có thể kịp thời tránh né mà.”
Nhìn dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của Giang Lăng, tôi nghĩ hạng “hồng mềm” tầng đáy như cậu ta chắc cũng không biết trùm trường là ai. Tôi vỗ vỗ vai cậu ta an ủi: “Không biết cũng không sao, nghe nói trùm trường dạo này đang yêu, tâm trạng tốt chắc cũng sẽ không bắt nạt chúng ta đâu.”
Giang Lăng ho sù sụ.
Thật đáng thương, chỉ nghe thấy danh xưng trùm trường thôi mà đã sợ thành thế này rồi.
Quả nhiên sợ cái gì thì cái đó đến, biết thế đã thi tuyển thẳng Thanh Hoa cho rồi. Trên đường đi học về, tôi gặp một đám du côn. Tên cầm đầu không nói không rằng dúi vào tay tôi một ly trà sữa. Tôi cũng không biết đây là kiểu tống tiền mới mẻ gì, liền móc tờ 20 tệ duy nhất trong túi ra, nhét cho người ta rồi bỏ chạy.
Ngày hôm sau, tôi ủ rũ đến trường.
Giang Lăng nhướng mắt trêu chọc tôi: “Sao thế?”
Tôi gục mặt xuống bàn buồn bã: “Từ nay tôi không bắt nạt cậu nữa, cái chiêu giả vờ hung dữ này chẳng có tác dụng gì cả.”
“Sao vậy?”
“Hôm qua tôi bị du côn trấn lột mất 20 tệ.”
“Cái gì?” Chuyện này rõ ràng làm cậu ta sợ hãi không nhẹ.
Tôi vội vàng an ủi: “Không sao, cậu đừng sợ, cho dù có gặp phải thì cũng chỉ là chuyện 20 tệ thôi. Tôi không sợ…”
Cậu ta đang nói nửa chừng thì dừng lại, chuyển hướng hỏi: “Bỏ đi, cậu nói cho tôi biết tên đó trông như thế nào?”
Tôi nhớ lại một chút: “Ờ… Đầu của hắn trông giống như một miếng bánh pudding ấy, chính là kiểu nhuộm tóc vàng rồi mọc ra nửa đoạn tóc đen của mình ấy.”
Giang Lăng không nhịn được cười một cái: “Tôi biết rồi.”
Cậu ta móc điện thoại ra, ngón tay gõ chữ thoăn thoắt trên màn hình, cũng không biết là gửi tin nhắn cho ai. Ở cái trường này giáo viên không quản việc mang điện thoại, dù sao quản cũng đỉnh cấp, hơn nữa dùng điện thoại thông minh để trói chân đám học sinh cá biệt này lại còn đỡ tốn công hơn.
Trong lòng tôi áy náy, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Trước đây hay bắt nạt cậu, tôi cũng thấy ngại lắm, đã chiêu này đỉnh cấp rồi thì từ nay tôi không bắt nạt cậu nữa nhé.”
Giang Lăng nghịch điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên: “Ai nói là đỉnh cấp? Cậu có bao giờ nghĩ, có thể vấn đề là do cậu bắt nạt chưa đủ ác không?”
“Hả?”
Cậu ta ngước mắt lên, ánh mắt sau tròng kính lóe lên tia sáng lạnh lẽo: “Cậu không phát hiện ra sau khi cậu bắt nạt tôi trong lớp, mọi người đều sợ cậu sao?”
Tôi gật gật đầu, quả thật có phát hiện ra, năm nay lớp trưởng thu bài tập đều hận không thể cúi gập người chào tôi.
Giang Lăng nhìn tôi, ánh mắt lại mềm mỏng xuống: “Lát nữa tan học, lúc ở cổng trường đông người nhất, cậu cứ bắt nạt tôi một trận ra trò, tôi bảo đảm sau này sẽ không ai dám động đến cậu.”
Căng thẳng quá. Trước đây là bắt nạt Giang Lăng trước mặt cả lớp, bây giờ phải bắt nạt Giang Lăng trước mặt toàn trường. Chỉ mới đi sóng vai cùng Giang Lăng, tôi đã cảm thấy có rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào chúng tôi, mọi người sẽ không nhìn ra là tôi sắp sửa ức hiếp cậu ta đấy chứ? Lòng bàn tay cứ túa mồ hôi, tôi liều mạng hít sâu.
“Được rồi, có thể bắt đầu được rồi đấy.”
Giang Lăng chợt kề sát tai tôi nói nhỏ, một âm thanh thình lình khiến tôi run bắn cả người. Thì ra bất tri bất giác đã đi đến cổng trường rồi.
Mắt cậu ta cong cong, còn cười nhìn tôi: “Có muốn tôi xách cặp giúp cậu không? Cho dễ ra tay.”
Ánh hoàng hôn sau lưng cậu ta ấm áp, ánh sáng vàng ruộm nhuộm lên toàn thân cậu ta một tầng sương mờ ảo, tôn lên ngũ quan càng thêm lập thể đẹp đẽ. Gió chiều hiu hiu thổi lòa xòa mái tóc trước trán cậu ta, ánh mắt dịu dàng, năm tháng tĩnh lặng.
Tôi nhất thời ngẩn người, trái tim mạc danh kỳ diệu lỡ một nhịp. Giang Lăng khẽ gật đầu với tôi, ra hiệu tôi động thủ.
Tôi thở hắt ra một hơi dài, giơ tay lên, nhắm mắt lại, dồn sức, một chưởng vỗ về phía vai cậu ta.
“Bốp!” một tiếng.
Xung quanh đột ngột im phăng phắc, âm thanh quá giòn giã, cảm giác ở tay cũng có hơi không đúng.
Tôi choàng mở mắt, Giang Lăng đang hơi cúi người, mặt nghiêng sang một bên. Trên gò má trắng nõn của cậu ta, lúc này in hằn rõ rệt mấy dấu ngón tay đỏ ửng.
Nơi cổng trường nhộn nhịp, trong khoảnh khắc này, không khí dường như ngưng đọng lại. Tất cả ánh mắt đều tụ tập trên người hai chúng tôi. Não tôi trống rỗng, tôi thề là tôi chỉ muốn đánh vào vai cậu ta thôi! Ai biết được cậu ta lại vừa vặn cúi đầu xuống, tôi vung tay một cái tát thẳng vào mặt cậu ta.
Nói thật, lúc đó tôi thực sự muốn quỳ xuống lạy Giang Lăng một lạy, đánh vào mặt người ta trước đám đông đúng là quá tổn thương lòng tự trọng rồi.
Nhưng Giang Lăng lại hoàn toàn không để ý, chỉ đẩy nhẹ má, còn vô cùng tự nhiên đón lấy chiếc cặp sách trên tay tôi: “Ừm, tôi biết rồi.”
Sau đó trực tiếp giơ tay kéo tôi đang đứng như khúc gỗ đi, dưới ánh mắt của mọi người, cứ thế mà rời đi.