Sắc mặt tôi trong nháy mắt trở nên trắng bệch, kinh hãi nhìn Chu Hành Tế. Quả nhiên là hắn! Hắn thế mà lại thực sự là bạn trai trên mạng của tôi! Những suy đoán trước đó của tôi thế mà lại thành sự thật. Nhưng tại sao hắn lại chọn tới tận cửa vào lúc này?
“Năm đó… năm đó dù sao cũng là tôi cứu anh, anh không thể báo thù tôi. Tôi chỉ muốn có một đứa con thôi, anh không thể đối xử với tôi như vậy.”
Tôi ngồi thụp xuống ôm chặt lấy Đoàn Tử. Đoàn Tử rõ ràng vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, khẽ thì thầm với tôi: “Ba ơi, chính là chú này đã tặng cái đó cho con.”
Alpha tặc lưỡi, muốn kéo tôi từ dưới đất lên. Nhưng tôi ôm chặt lấy Đoàn Tử không chịu buông tay. Hắn đành kéo Đoàn Tử ra khỏi vòng tay tôi trước.
“Con không muốn xa ba! Chú là chú xấu xa, buông con ra!” Đoàn Tử ra sức vùng vẫy, đá mấy cái vào người Chu Hành Tế.
Tôi nhìn mà kinh hồn bạt vía, chỉ sợ thằng bé chọc giận hắn. Nhưng hắn chỉ dịu dàng ôm Đoàn Tử, nói với nó: “Chú có vài lời muốn nói với ba con, nói xong sẽ trả ba ra ngay, được không? Chú hứa sẽ không làm ba bị thương, yên tâm nhé.”
“Thật không?”
“Thật.”
Tôi cũng không muốn để Đoàn Tử lo lắng, đành cho thằng bé một ánh mắt yên tâm, rồi nhìn thằng bé được giao cho trợ lý của Chu Hành Tế.
“Nói chuyện đi.”
Tôi gật đầu, quay người bước vào nhà trước. Alpha đi theo sau lưng tôi, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Tôi vừa định nói “Hay là cứ mở cửa đi, như thế an toàn hơn,” thì không ngờ hắn đột nhiên áp sát tới.
“Em nói đúng, ơn cứu mạng thì một đứa con chắc chắn là không đủ. Em thấy đúng không?”
Mùi thông tin tố quen thuộc khiến cả người tôi cảm thấy là lạ.
“Anh… anh có thể tránh xa tôi một chút được không? Chúng ta bây giờ thế này có vẻ không hợp lý lắm.”
“Không hợp lý sao? Tôi thấy rất hợp lý đấy chứ. Người xưa có câu, ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp. Tôi nghĩ mãi, hình như tôi cũng chẳng có gì đáng giá cả, đành phải lấy chính mình trao cho em thôi. Em thấy đúng không?”
Tôi ngẩn người, không dám tin mà nhìn Chu Hành Tế. Hóa ra hắn không đến để báo thù, mà là để gia nhập gia đình chúng tôi?
“Anh không tức giận sao?”
“Tại sao phải tức giận? Hơn nữa tôi cũng chẳng giận nổi.”
Chu Hành Tế buông tôi ra, kéo tôi ngồi xuống sofa, rồi cả người tựa hẳn vào người tôi, cực kỳ giống cảm giác đang ôm một chiếc gối ôm lớn mà mình thích.
“Thực ra lúc bị em vứt lại đó, khi tỉnh lại tôi quả thực đã quên em rồi. Là tôi không nhớ em trước, nên không thể trách em được. Về sau xảy ra chút sự cố, tôi mới đột nhiên nhớ lại những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian được em cứu vớt.”
Thảo nào hắn không đến tìm tôi, xem ra cũng đoán đúng mấy phần.
“Nhưng lúc tôi đi tìm em, em đã sớm người đi nhà trống rồi. Muốn tìm em nhưng kết quả em chẳng báo cho ai biết mình đi đâu. Tôi đâu có thần thông quảng đại như em nghĩ.”
Tay hắn úp lên tay tôi, vuốt ve tỉ mỉ, vuốt đến nỗi trong lòng tôi mềm nhũn.
“Tôi đã tìm rất nhiều nơi nhưng không thấy em. Ngay lúc tôi sắp bỏ cuộc, thì núi cùng thủy tận nghi ngờ không lối, liễu ám hoa minh lại một làng, tôi tình cờ thấy tài khoản mạng xã hội của em. Bàn tay em rất đặc biệt, tôi nhận ra ngay.”
Tôi nhìn tay mình, chẳng thấy có gì đặc biệt cả, hơn nữa vì lao động chân tay lâu ngày nên còn hằn không ít vết chai. Chu Hành Tế dường như đoán được tôi đang nghĩ gì, liền lật tay tôi lại, ngón tay lướt qua những vết chai trong lòng bàn tay tôi.
“Tôi nhớ cảm giác tay em đặt trên người tôi. Em dùng nó chống lên ngực tôi để ổn định thân thể, sao cho không bị ngã xuống khỏi người tôi…”
“Thôi được rồi được rồi! Tôi biết rồi anh đừng nói nữa.” Tôi biết ngay là hắn đang định nói cái gì mà, mấy thứ này có thể cứ thế thẳng tuột nói ra được sao?
“Vậy sao anh biết mà không tới tìm tôi?”
“Bởi vì em sẽ chạy trốn. Nếu em biết tôi chính là ba của Đoàn Tử, em chắc chắn sẽ lại trốn đi mất. Thêm vào đó sự vụ bên tôi vẫn chưa giải quyết xong, nếu trực tiếp đưa em về, sẽ đẩy hai ba con em vào vòng nguy hiểm.”
Tôi khựng lại. Năm đó hắn được tôi vớt lên từ dưới biển dường như đúng là vì bị kẻ thù truy sát.
“Nhưng cũng không sao, hai năm nay coi như là trải nghiệm một phương thức yêu đương khác biệt, không phải sao?”
Thảo nào hắn cứ luôn lèo nhèo đòi xem ảnh Đoàn Tử, hóa ra hắn đã sớm biết bộ dạng tôi thế nào rồi, nhưng lại chưa từng thấy mặt Đoàn Tử. Đương nhiên là phải đòi ảnh Đoàn Tử rồi.
“Anh nói nhiều như vậy, anh không nghĩ đến việc tôi không muốn theo anh về sao? Nhỡ đâu tôi vẫn không thích anh thì sao? Dù sao lúc ở làng chài nhỏ, tôi cứu anh lên cũng chỉ vì tôi muốn có một đứa con mà thôi.”
Chu Hành Tế nắm lấy tay tôi siết chặt lại.
“Em sẽ không đâu. Em cực kỳ thích kiểu như tôi, bằng không hồi đó lúc tôi tìm em yêu qua mạng, em còn chưa nhìn thấy mặt tôi, chỉ mới nhìn cơ bụng của tôi thôi mà đã đồng ý rồi. Em thèm khát thân thể tôi!”
Tôi bị hắn nói trúng tim đen đến mức ngượng ngùng. Trong lòng tự hiểu là được rồi, nói ra làm gì cơ chứ, tôi không cần thể diện à?
“Em mà không đi, tôi sẽ trói em đi, mang cả hai ba con em đi luôn.”
“Được rồi được rồi, vậy tôi hỏi anh, anh thực sự thích tôi sao?”