Một khoảng thời gian trôi qua, tôi vẫn chưa hề chạm mặt Đàm Hi Dã. Dù sao anh ta cũng là sếp lớn, một nhân viên quèn như tôi làm gì có cơ hội tiếp xúc. Cho đến một ngày, khi tôi đang cặm cụi viết báo cáo ở bàn làm việc, một đồng nghiệp bước vào, nháy mắt với tôi với vẻ mặt kỳ lạ.
“Sếp lớn gọi cậu lên phòng làm việc của anh ấy kìa.”
“Sao thế? Tài liệu có vấn đề gì à?”
“Bản tài liệu ban nãy đưa lên không cẩn thận bị làm bẩn rồi, chỗ cậu có bản gốc đúng không, in một bản mới rồi mang lên đi.”
“Được.”
Tôi in lại bản tài liệu mới, chuẩn bị mang lên tầng. Đứng trước vị sếp lớn như vậy, có người làm công ăn lương nào mà không thấy căng thẳng, huống hồ nghĩ đến những suy đoán vớ vẩn trước đây của mình về Đàm Hi Dã, tôi lại càng thấy xấu hổ hơn. Quả nhiên vẫn không nên nghĩ ngợi quá nhiều. Đi lên tầng, tôi gõ cửa bước vào văn phòng của Đàm Hi Dã. Anh ta đang viết gì đó, đầu cũng không ngẩng lên, nói thẳng:
“Đưa tài liệu cho tôi.”
“Vâng, thưa sếp Đàm.”
Ngay lúc tôi định đưa xấp tài liệu cho Đàm Hi Dã, ánh mắt vô tình lướt qua ngón tay giữa của anh ta. Một nốt ruồi y hệt lọt vào tầm mắt tôi. Tay tôi run bần bật, sau đó tôi lại nhìn thấy một sợi dây chuyền tuột ra từ ống tay áo của Đàm Hi Dã. Tim tôi đập thót lên. Nếu tôi nhìn không lầm, sợi dây chuyền đó chính là món quà tôi mua tặng T cách đây không lâu, chính tôi đã phải cất công lựa chọn rất lâu ở cửa hàng chuyên doanh, cảm thấy nó cực kỳ hợp với T.
Đàm Hi Dã đột nhiên lên tiếng khiến tôi hoảng hốt. Trong lúc vội vàng nhét tài liệu vào tay anh ta, tôi vô tình đụng đổ món đồ trang trí bên cạnh. Món đồ rơi xuống mặt bàn vang lên tiếng vỡ vụn. Tôi luống cuống định dọn dẹp.
“Xin lỗi, xin lỗi sếp Đàm, tôi không cố ý, để tôi giúp ngài dọn…”
Lời còn chưa dứt, giọng tôi đã nghẹn lại. Bởi vì cổ tay tôi đã bị Đàm Hi Dã nắm chặt lấy. Bàn tay có nốt ruồi nhỏ ấy đang vòng qua cổ tay tôi một cách dễ dàng, siết nhẹ không cho tôi cử động. Sau đó, tôi trân trân nhìn Đàm Hi Dã ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm thẳng vào mắt tôi. Chút xíu nữa thôi, tôi đã ngỡ rằng anh ta nhận ra tôi rồi. Nhưng anh ta không có hành động gì thêm, cũng không nói một lời nào.
“Sếp Đàm, có chuyện gì vậy?” Tôi ráng lấy can đảm lên tiếng. Đàm Hi Dã chỉ nhìn chằm chằm vào tay tôi rất lâu.
“Không có gì, chỉ là thấy tay cậu trông hơi quen.”
Tôi còn chưa kịp giải thích, đã lại nghe Đàm Hi Dã lễ phép hỏi tiếp.
“Xin hỏi, có thể cho tôi xem eo của cậu được không?”
Giọng điệu thì lịch thiệp, nhưng lời nói ra lại đầy tính mạo phạm. Mặt tôi lập tức nóng bừng lên. Tôi còn chưa kịp nghĩ xem nên tát anh ta một cái hay ngoan ngoãn nghe lời, thì ngay giây tiếp theo Đàm Hi Dã đã buông tay tôi ra.
“Đùa thôi, lần sau đừng dùng tay nhặt mảnh thủy tinh vỡ nữa, nguy hiểm lắm. Để tài liệu xuống rồi cậu có thể ra ngoài, tôi sẽ tự dọn dẹp.”
Tôi mặt mày trắng bệch, vội vã đặt tài liệu xuống rồi chạy trối c.h.ế.t. khỏi phòng làm việc của anh ta.