Ngoại Truyện: Cảnh Minh
Lần đầu tiên ta gặp Tống Tội là khi ta mười hai tuổi, có kẻ bày mưu bắt cóc ta, sau đó ta lại bị bán đi làm khổ sai, rồi lại bị thổ phỉ cướp đi. Từ mùa đông sang mùa xuân, mùa xuân lại sang mùa hạ, ta biết ta sẽ chẳng bao giờ có thể về kinh thành được nữa. Thổ phỉ cướp được một đại phu lên núi, ta xin đại phu ít thuốc độc rồi thả vào giếng nước, thổ phỉ c.h.ế.t. sạch, đại phu bỏ chạy, ta thì ở lại trên núi. Đại phu nói, Lâm Châu cách kinh thành ba trăm dặm, đi bộ phải mất hai tháng, mệt mỏi quá, ta không muốn đi bộ, chi bằng nằm chờ c.h.ế.t.. Thế nhưng hôm đó, khi ta đang gặm chút lương khô cuối cùng, suy nghĩ xem có nên c.h.ế.t. quách đi cho xong không, thì có người đến.
Y bịt mũi đi vào, nhìn thấy ta liền sững sờ. Ta hỏi: “Ngươi là ai?”. Y đi đến trước mặt ta, quỳ một gối xuống: “Thuộc hạ Trúc Tiễn, đến để đưa ngài hồi kinh”.
“Là ngươi tự mình tìm đến đây sao?”
“Phải, thuộc hạ sở trường là thu thập tình báo”.
Ta bưng lấy khuôn mặt y, nghiêm túc ghi nhớ kỹ dáng vẻ này, đã có người bôn ba ba trăm dặm để tìm được ta. Trúc Tiễn đối xử với ta rất tốt, y lớn hơn ta sáu tuổi, bình thường chẳng có biểu cảm gì. Có lẽ vì quá tò mò về y, nên ta phát hiện bản thân dần dần có thể nhìn thấu trong lòng y đang nghĩ gì. Trên đường hồi kinh chúng ta đã ở chung một tháng, y chăm sóc ta từng li từng tí suốt một tháng đó. Ta muốn sau khi trở về sẽ để y làm của ta, chưa nghĩ ra là làm gì, nhưng tóm lại là phải ở bên cạnh ta mới được.
Nhưng sau khi về kinh thành, y đã biến mất dạng. Ta lật tung toàn bộ quan lại đương chức trong kinh thành, thậm chí điều tra danh sách toàn bộ quan lại các châu quận, nhưng đều không tìm thấy y. Ngày ngày ta đều vẽ gương mặt y, vẽ liền một mạch suốt tám năm. Ta muốn tìm thấy y, nhưng lại không nghĩ ra được tại sao mình lại muốn tìm thấy y.
Lúc uống rượu ở Túy Mãn lâu, có kẻ gây chuyện, rất nhanh vệ úy đã đuổi tới. Ta nhìn một cái liền nhận ra y, lao vọt tới như một cơn gió, y chắc là coi ta thành kẻ gây rối rồi, nên mới vung một cước đá văng ta ra ngoài. Sau đó, ta chỉ nghe thấy đồng liêu gọi y là Tống Tội, thì ra là Tống Tội. Lâm Chi Húc, người bạn nhậu hồ bằng cẩu hữu của ta, hắn nói đã nhắm trúng thì phải cướp lấy cho bằng được, hắn đối với Phú Nhã công tử chính là như vậy, ta có hơi dao động. Tống Tội là quan viên đương chức, những việc ta cần chuẩn bị còn rất nhiều.
Thế nhưng, lúc cùng Lâm Chi Húc dạo quanh Nam Phong lâu tìm tiêu khiển, ta lại nhìn thấy y. Y là tiểu quan mới đến, tên là Tiểu Nê Ba, ta thậm chí chẳng thèm suy nghĩ xem bọn họ rốt cuộc có phải là cùng một người hay không, trực tiếp đưa người về nhà, canh chừng một cách nghiêm ngặt. Hoàng huynh gọi ta vào cung, nói với ta Tiểu Nê Ba chính là Trúc Tiễn đang làm nhiệm vụ, bảo ta mau c.h.óng thả người. Đương nhiên là ta không đồng ý, đây là người ta vất vả lắm mới tìm được, nắm trong tay rồi thì chính là của ta. Hoàng huynh thương ta, vẫn luôn nhớ tới những đau khổ mà ta phải chịu đựng năm xưa, cuối cùng đành nhả ra bảo ta đừng làm quá trớn là được. Chỉ là ta không ngờ, y vẫn trốn mất, đi mà không ngoảnh đầu lại.
Ta đến làm loạn chỗ Hoàng huynh, Hoàng huynh lại bảo: “Tiểu Minh, Trúc Tiễn là người giỏi thu thập tình báo nhất trong Ám vệ, trẫm cần hắn, bách tính cũng cần hắn”.
Ta không nghe, ta cần y hơn cả Hoàng huynh, hơn cả bách tính, ta chỉ muốn y, ta chỉ cần mình y! Hoàng huynh không trị nổi ta, bèn nói tung tích của y cho ta biết, nhưng khuyên ta đừng nhúng tay vào, cũng đừng chuốc thêm rắc rối cho y.
Lúc nhìn thấy y ở phủ Thái thú, ta rất tức giận, y mặc đồ quyến rũ như vậy, hôm nay nếu không có ta ở đây, người y hầu hạ sẽ là ai? Nhưng ta không thể tức giận, y là ám vệ, trên vai y mang trách nhiệm, không thể tức giận mới càng khiến người ta tức giận hơn! Vốn dĩ ăn cơm xong ta định thả y đi, nhưng cái dáng vẻ thờ ơ không quan tâm của y trước lúc rời khỏi đã làm ta bốc hỏa, thế là ta lại sai người bắt y về. Khi phát hiện y hạ thuốc xổ, ta bỗng nhiên không tức giận nữa, trong lòng y có ta! Ta đã nói rồi mà.
Lúc y vất vả chạy trốn hồi kinh, ta một đường bí mật đi theo sau bảo vệ y. Y rất giỏi, tránh né truy sát cực kỳ thành thạo, ta lại chẳng vui. Thích một người đúng là khó thật, thấy y khỏe mạnh ta không vui, thấy y không khỏe ta cũng chẳng vui.
Hoàng huynh lỡ miệng nói cho ta biết là y giận rồi, ta vì không tìm được y nên buồn bực trong lòng, bèn hẹn Lâm Chi Húc đi uống rượu. Lâm Chi Húc còn suy sụp hơn cả ta, hắn nói Phú Nhã thay đổi rồi. Trước đây ta từng gặp Phú Nhã, dung mạo đẹp đẽ, khí chất rất lạnh nhạt, ta không có hứng thú với hắn nên cũng không chú ý những thứ khác. Ta nghĩ, một người như vậy thì có thể thay đổi đến đâu chứ, Lâm Chi Húc dẫn ta đi xem thử, quả thật thay đổi quá nhiều rồi. Ta khiếp sợ nghĩ, rốt cuộc là bị kích thích thế nào mới có thể biến một người ra nông nỗi này.
Lâm Chi Húc sau đó kéo ta lại khóc lóc, dặn ta ngàn vạn lần đừng giống hắn, ép người ta quá chặt, nên buông tay thì hãy buông tay đi. Cái loại đức hạnh này mà còn bày đặt khuyên ta à? Có giỏi thì quay về thả Phú Nhã đi xem nào. Ta biết rõ bản thân không thể buông tay Tống Tội, ta thích y, thích thì phải nắm chặt trong lòng bàn tay, tuyệt đối không buông.
Ta giả vờ trọng thương không trị khỏi để lừa Tống Tội quay về, kết quả lại bị Lâm Thống lĩnh phá hỏng chuyện tốt. Nhưng như vậy cũng được, y thích ta, y lại mềm lòng, y cuối cùng rồi cũng sẽ tha thứ cho ta thôi.
Chúc ngủ ngon. Toàn văn hoàn.