XÀ VƯƠNG CHỈ MUỐN CHIỀU CHUỘNG TÔI

CHƯƠNG 3: HIỂU LẦM CHỒNG CHẤT

Cỡ chữ:

Cửa phòng bị gõ, trợ lý mở cửa bước vào đưa một tập tài liệu. Yến Lâm mở ra xem vài lần, sắc mặt ngày càng khó coi, lạnh ngắt.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc bất chợt reo lên. Bình luận hân hoan chạy qua:

  • Bình luận: “Trời đất ơi, là chàng hoàng tử nhỏ tóc xoăn gọi tới đúng không?!”

  • Bình luận: “Ngọt c.h.ế.t. tôi rồi! Tổng tài mặt lạnh công x Hoàng tử nhỏ kiều mị thụ! Vãi thật, cuộc tình một đêm từ một tháng trước tưởng không còn đoạn kết, không ngờ tiểu tóc xoăn lại có thai rồi! Quả nhiên chỉ có hoàng tử của hoàng gia mới xứng đáng sinh con cho nam chính!”

Tôi không thể tin nổi nhìn người đàn ông đang đứng trước cửa sổ sát đất, loáng thoáng nghe thấy hai chữ “sinh ra”. Sau vài câu nói ngắn ngủi, Yến Lâm cúp điện thoại, quay người đi về phía tôi. Khuôn mặt tuấn mỹ dần méo mó như một con quái vật biến dị. Tôi theo bản năng lùi lại một bước.

Một bước nhỏ này lại chọc giận Yến Lâm. Anh mặc kệ tôi giãy giụa, vươn tay kéo tôi lại, ném mạnh xuống sofa rồi đè lên cắn vào môi tôi. Dạ dày tôi cuộn lên một cơn buồn nôn. Thật kinh tởm! Vừa dơ bẩn vừa kinh tởm!

Tôi uốn éo cơ thể ra sức giãy giụa, đổi lại là một cái tát giáng thật mạnh. Tôi ngẩn người, sự xấu hổ và căm hận dâng lên trong lòng.

Đáy mắt Yến Lâm tối sầm, cơn giận đạt tới đỉnh điểm: “Không cho chạm? Có phải tôi đối xử với em quá tốt rồi nên em quên mất thân phận của mình không?!”

Tiếng khóa kim loại giòn giã lọt vào tai tôi, chiếc tát giáng xuống mông đã được thay bằng thắt lưng. Từng nhịp, từng nhịp một, sự phản kháng của tôi hệt như kiến lay cây. Tôi cắn chặt răng, cố gắng kìm nén nước mắt trong hốc mắt.

Trong tầm nhìn nhạt nhòa, một xấp ảnh và một tờ phiếu khám thai bị ném thẳng vào mặt tôi. Bàn tay mạnh mẽ bóp chặt gáy tôi, tôi buộc phải ngửa đầu lên đối diện với ánh mắt đáng sợ của anh: “Nói! Con là của ai?!”

Chốc lát, huyết sắc trên mặt tôi biến mất sạch sẽ. Những bức ảnh vương vãi xung quanh là cảnh tôi và Giang Thần tình cờ gặp nhau ở bệnh viện hôm đó bị chụp lại. Hóa ra Yến Lâm nghi ngờ tôi và tình cũ tư thông, còn nghi ngờ đứa con trong bụng tôi không phải của anh.

Mặt tôi trắng bệch, vừa chuẩn bị nói ra sự thật thì khóe mắt quét thấy họ tên trên tờ kết quả khám thai: là Giang Thần, không phải tôi!

“Em lén lút qua lại với cậu ta từ bao giờ?”

Sắc mặt Yến Lâm cực kỳ khó coi, anh nén giận tra hỏi: “Một tháng trước em không đến khách sạn tìm tôi, là để đi ngủ với tình cũ có đúng không?”

Răng hàm của anh gần như nghiến nát, nhấn mạnh từng chữ: “Em giỏi thật đấy, làm người ta lớn bụng luôn rồi!”

Sự hoảng sợ chuyển thành ngỡ ngàng. Tôi bỗng nhận ra chuyện mình mang thai chưa bị phát hiện, anh ta lại tưởng Giang Thần mang thai con tôi! Thật hoang đường và nực cười! Lập tức có sự tự tin, tôi cứng cổ tự chứng minh: “Tôi và Giang Thần không phải mối quan hệ đó, đứa bé cũng không phải của tôi! Anh có thể đi điều tra! Hôm đó tôi đi cùng Quý Phong khám thai, tình cờ gặp anh ấy nên đứng lại nói chuyện vài câu thôi.”

Hồi nhỏ ở viện mồ côi, Giang Thần cũng có cơ thể đặc biệt giống tôi nên bị các bạn nhỏ khác bài xích. Chúng tôi đồng bệnh tương lân, trở thành bạn bè thân thiết không có khoảng cách. Dù sau này được nhận nuôi ở hai nơi khác nhau, tình cảm cũng không hề nhạt phai. Anh ấy giống như một người anh trai dịu dàng, chăm sóc tôi từng li từng tí, lo lắng cho cuộc sống của tôi, hỏi tôi có ăn uống đàng hoàng không. Giữa chúng tôi hoàn toàn trong sạch, chưa từng vượt giới hạn. Về điểm này, tôi không thẹn với lòng.

Tôi nhìn chằm chằm Yến Lâm, viền mắt đỏ lên. Anh ta lấy tư cách gì mà nói tôi chứ? Chính anh ta mới là kẻ làm lớn bụng người khác, lại còn trước mặt tôi bảo người ta sinh đứa bé ra! Vừa ăn cướp vừa la làng, bỉ ổi đến cực điểm!

Tôi nhìn thẳng vào người đàn ông sắc mặt âm trầm trước mắt, giọng điệu mỉa mai: “Anh ấy không bỉ ổi như anh đâu!”

Nghe vậy, trong mắt Yến Lâm xẹt qua một tia tổn thương khó nhận ra. Anh như thể tức đến mức không nói nên lời, lực bóp cằm tôi dường như đang thiêu đốt ngọn lửa giận dữ. Rất lâu sau, anh cười lặng lẽ, nụ cười còn đáng sợ hơn cả Thạch Uyên năm đó. Lời cảnh báo thuở nào hiện lên trong đầu tôi: “Nếu em dám phản bội tôi, kết cục của em sẽ thảm hơn cậu ta gấp ngàn lần, vạn lần.”

Tôi không khỏi sợ hãi. Yến Lâm phải mất rất nhiều sức lực mới kéo được lý trí đang mất kiểm soát trở về. Anh đá tôi trở lại phòng, ném lên giường, từ trên cao nhìn xuống tôi rất lâu, cuối cùng khàn giọng cảnh cáo: “Trước khi tôi điều tra rõ ràng, em ngoan ngoãn ở yên đây cho tôi, không được đi đâu hết!”

Nói xong, anh bước ra khỏi phòng. Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, anh đã xách hộp y tế quay lại ngồi xuống mép giường. Tôi từ dưới nhìn lên anh, bỗng phát hiện ra tôi thật sự không nhìn thấu được người đàn ông này nữa rồi.

Yến Lâm rũ mắt, ra lệnh bằng giọng lãnh đạm: “Nằm sấp xuống.”

Hàng mi tôi khẽ động, ngoan ngoãn xoay người. Động tác bôi thuốc của anh quá mức dịu dàng, khiến tôi không có cảm giác gì nhiều, chỉ thấy hơi ngứa, như có chiếc lông vũ khẽ lướt qua.

“Đau không?”

Câu nói này nghe như đang xót xa cho tôi. Tôi nghi ngờ quay đầu lại, liếc nhìn người đàn ông phía sau, bắt gặp ánh mắt thương xót chợt lóe rồi biến mất của anh. Tôi nhìn anh như nhìn thấy ma: “Không phải anh thích tôi đấy chứ? Cho nên mới tức giận như vậy, sợ tôi có quan hệ bất chính với người khác?”

Suy đoán trong lòng được thốt ra, chính tôi cũng kinh ngạc một thoáng, nhưng sau đó lại có thêm vài phần bình thản. Hỏi rõ ràng cũng tốt, cái thai trong bụng tôi sớm muộn gì cũng không giấu được.

Yến Lâm rõ ràng khựng lại, tăm bông bôi thuốc miết mạnh lên vết hằn đỏ. Tôi rên rỉ một tiếng, không kêu đau. Anh nhận ra liền quay người ném tăm bông vào thùng rác, khi xoay lại, khuôn mặt đã trở về vẻ điềm tĩnh, ghé sát vào tai tôi nghiền ngẫm, giọng nói trầm thấp: “Dĩ nhiên là thích cơ thể của bảo bối rồi. Ngoan, dưỡng thương cho tốt, tôi không muốn lúc làm lại bị dính đầy m.á.u đâu.”

Tôi nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn lại. Bình luận lập tức chế giễu:

  • Bình luận: “Tự coi mình là báu vật chắc? Tiểu tóc xoăn đẹp hơn cậu nhiều, không tự soi gương đi! Nếu không phải hoàng tử nhỏ của chúng ta mang thai, cậu nghĩ nam chính sẽ giữ cậu lại chắc? Tác dụng của cậu chỉ còn mỗi cơ thể này thôi!”

  • Bình luận: “Đúng là điên rồi, chim hoàng yến mà dám cắm sừng kim chủ! Chả trách gấp gáp muốn phá thai đến thế, hóa ra là trái cấm ăn vụng!”

  • Bình luận: “Giới này loạn thật, hai người song tính tự làm nhau có thai, thật rúng động!”

Tôi im lặng, trong lòng âm thầm lên kế hoạch bỏ trốn. Yến Lâm không thích tôi, anh ta chắc chắn cũng không dung nạp đứa trẻ này. Hơn nữa, ban nãy anh ta bị cuộc gọi của cái người tên “tiểu tóc xoăn” kia gọi đi, lúc đi rất vội vàng, nghĩ đến đây chắc là thực sự rất thích người đó.

Bình luận

Perry 12:10 07/08/2026
Ủa mang thai sao uống rượu đc