Thời kỳ đầu khi Tiêu Vũ xưng đế, chính sự vô cùng bận rộn. Hắn sợ ban ngày tôi sẽ buồn chán, nên đặc cách cho phép Trần Thượng lúc nào cũng có thể tiến cung chơi với tôi. Đương nhiên là tôi rất vui sướng, dù sao mạng của tôi cũng do Trần Thượng giành lại từ q.u.ỷ môn quan, tính ra thì cậu ta chính là ân nhân cứu mạng của tôi. Chỉ có điều tính tình của vị ân nhân cứu mạng này chơi cờ không được tốt cho lắm.
Trần Thượng cứ vò đầu bứt tai mãi, không hiểu vì sao mình lại thua nữa. Tôi đứng dậy vỗ vỗ vai cậu ta:
“Viện sứ đại nhân à, thuật nghiệp có chuyên môn, không cần phải xoắn xuýt quá làm gì.”
Nói xong tôi bỏ mặc Trần Thượng khổ sở suy tư ở lại, chạy tới ngự thư phòng tìm Tiêu Vũ. Thực ra đến đó thì Tiêu Vũ phê duyệt tấu chương, còn tôi thì nằm một bên đọc thoại bản. Đọc mệt rồi, tôi sẽ đứng dậy đi loanh quanh vài vòng cho khuây khỏa. Và rồi, tôi nhìn thấy trên tủ sách có đặt hai bức tượng gỗ nhỏ. Là tôi và Tiêu Vũ.
Điều khiến tôi kinh ngạc là, bức tượng khắc gỗ tôi chưa hoàn thành nay đã có người tạc lên đó biểu cảm, quả thực sống động giống hệt như tôi. Tiếp đó, tôi nhìn thấy đằng sau đó được đặt rất nhiều những bức tượng gỗ nhỏ khác. Tôi lấy từng bức một ra xem, trên đó đều khắc tôi. Có những bức tượng đường nét rất vụng về, có bức lại rất thanh thoát uyển chuyển.
Tôi nhận ra, có lẽ đây chính là Tiêu Vũ đã luyện tập vô số lần, để cuối cùng khắc nên bức tượng thuộc về tôi, tựa như nhân duyên giữa hai chúng ta, được kết nối lại với nhau một lần nữa.
“Tay nghề của ta thế nào?” Vòng eo tôi bị Tiêu Vũ ôm từ phía sau.
Tôi quay người lại, kiễng chân hôn hắn:
“Đây là tác phẩm hoàn mỹ nhất mà ta từng thấy.”
Một năm sau.
Khoảng thời gian này tôi vô cùng lo âu. Tôi đặc biệt sợ hãi nam chính trong cốt truyện gốc vẫn sẽ thực thi theo như kịch bản cũ, nhưng tôi lại tự an ủi bản thân rằng mọi thứ sẽ thay đổi thôi, dù sao Tiêu Vũ bây giờ cũng chẳng phải là một bạo quân, không cần phải lo lắng nhiều đến thế. Nhưng điều khiến tôi không thể ngờ tới đó là, nam chính của nguyên tác không những chẳng trở thành lưỡi dao sắc nhọn lật đổ Tiêu Vũ, mà ngược lại còn trở thành một người sùng bái trung thành của hắn, tận tâm cẩn trọng phò tá Tiêu Vũ.
Tôi hỏi Tiêu Vũ:
“Ngài cảm thấy Đoạn Vi Nhân là người thế nào?”
Tiêu Vũ sắc mặt không đổi:
“Tài năng trác tuyệt, không kiêu căng ngạo mạn.”
Tôi hài lòng gật gật đầu, lại không nhịn được tò mò muốn hỏi thêm. Tiêu Vũ đột nhiên xoay người đè tôi xuống:
“Diên Thanh, em quan tâm đến gã đàn ông khác để làm gì?”
Tôi chớp chớp mắt:
“Không phải, ta chỉ tiện miệng hỏi chút thôi mà… Ây, ngài đừng cắn bậy!”
Tiêu Vũ cong môi mỉm cười, vạch áo của tôi ra. Tôi thầm kêu không ổn, nhưng hoàn toàn chẳng thể nào thoát khỏi lòng bàn tay của hắn. Tiêu Vũ cắn nhẹ lên tai tôi:
“Diên Thanh, chi bằng em đến tìm hiểu ta đi.”
(Toàn văn hoàn)