Trước khi nhìn thấy những dòng chữ trôi nổi giữa không trung kia, tôi đang mải đếm xem số dư trên điện thoại của mình có bao nhiêu số 0.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy Tống Vũ An đang khoa tay múa chân nói gì đó với khoảng không.
Tôi giả vờ như vô tình đi ra sau lưng anh, liếc mắt nhìn.
Sao họ biết mình thích tiền nhỉ?
Tôi có chút chột dạ xoa xoa mũi.
Không ngờ đám bình luận lập tức cảnh giác:
“Bé cưng ơi, bạn trai anh hình như cũng nhìn thấy chúng ta kìa!”
“Cậu ta chột dạ rồi! Cậu ta chột dạ rồi!”
“Anh mau quay lại nhìn đi bé cưng!”
Tống Vũ An lập tức quay đầu lại.
Tôi híp mắt cười nhìn anh: “Sao thế?”
Anh chần chừ một chút, hỏi tôi: “Em… em có nhìn thấy thứ gì không?”
“Thứ gì cơ? Em chỉ nhìn thấy anh thôi.”
Tôi ghé sát lại, hôn nhẹ lên khóe môi anh.
Miệng của Tống Vũ An lập tức dính chặt lấy đuổi theo tôi.
Tôi khiêu khích liếc nhìn đám bình luận. Một lũ rách rưới mà dám ở đây chia rẽ cái máy rút tiền dài hạn của tôi à.
“Tôi nghe thấy cậu mắng chúng tôi là đồ rách rưới rồi nhé!”
“Tín hiệu… tín hiệu… tín hiệu… Từ ngữ vi phạm đã bị chặn…”
“Sao lại chặn tôi! Cậu ta mắng tôi sao không chặn cậu ta hả, đồ thiên vị!”
Tim tôi giật thót một cái. Đến cả tiếng lòng của tôi mà bọn họ cũng nghe được sao?
Tiên tiến thế cơ à.
Xem ra sau này trong đầu phải nghĩ đến mấy thứ sạch sẽ trong sáng một chút mới được.
Tống Vũ An nhíu mày nhìn đám bình luận đang đồng loạt tố cáo, nghiêm túc nói:
“Hứa Hằng nói em ấy không nhìn thấy gì cả, em ấy sẽ không lừa tôi.”
“Hơn nữa, em ấy cũng không biết chửi bậy đâu.”
“Tôi chỉ có một người vợ này thôi, các người đừng có chia rẽ tình cảm của chúng tôi nữa được không.”
“Bé cưng, nguyện thiên đường không có tình yêu…”
“Thây ma cắn một miếng chắc cũng phải nhổ ra vì toàn là não yêu đương…”
“Yêu đương hả… Về nhà đi con ơi, về nhà đi có được không…”
Vừa mới ngả lưng xuống giường, Tống Vũ An lại dán tới, dính lấy cổ tôi mà cọ cọ dính dính, bàn tay lại bắt đầu không yên phận luồn vào eo tôi.
Tuổi trẻ thật tốt.
Chỉ là có hơi lịch sự quá rồi.
Có ai trên đời này mà ngày nào cũng hỏi có được không, có đau không cơ chứ? Đã thế lại còn chẳng dùng chút sức lực nào.
Cũng không cần phải suy nghĩ cho tôi đến mức như vậy đâu.
Vừa mới lén lút oán thầm trong lòng xong, tôi chợt nhớ ra điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu lên nhìn.
“Bé cưng! Cậu ta chê kỹ thuật của anh kém kìa!”
“Cậu ta còn bảo anh chậm!”
“Cậu ta nói anh không có sức lực!”
“Cậu ta bảo lần nào cũng sắp ngủ gật đến nơi rồi!”
“Cậu ta nói cậu ta thích kiểu hung dữ mạnh bạo cơ!”
Nhìn ánh mắt của Tống Vũ An chuyển từ nghi ngờ sang kiên định, tôi cảm thấy mình nên chuồn thôi.
Nhưng Tống Vũ An chỉ dùng một tay đã dễ dàng kéo tôi về lại.
Đến lúc bị hành hạ tới mức có chút suy sụp, trong cơn mơ hồ tôi hé mắt ra, vẫn thấy Tống Vũ An đang dán mắt vào bình luận để nghiêm túc học tập.
Tôi run rẩy đưa tay lên che mắt anh lại.
“Đừng… đừng xem nữa. Đã nói cảm ơn chưa vậy?”