BẠN TRAI TRÀ XANH KHÔNG CÓ GÌ NGOÀI TIỀN

Chương 3: Pháo hôi lại biến thành nhân vật chính

Cỡ chữ:

Tống Vũ An đi làm rồi, tôi ở nhà chán quá nên đành trò chuyện với đám bình luận.

“Mấy người đều biết những gì? Kể tôi nghe với.”

“Ông bố vào tù. Bà mẹ biến mất. Một cậu thiếu niên tan vỡ được anh ấy nhặt về nhà. Hết rồi, hết rồi.”

“Thế còn Tống Vũ An thì sao?”

“Bé cưng thì đáng thương lắm. Từ nhỏ đã cô khổ không nơi nương tựa, vừa ra đời đã bị bố mẹ vứt bỏ. Một thân một mình lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, phải đối mặt với đủ loại làm khó dễ. Khó khăn lắm mới thích một người, người đó lại chỉ thích tiền của anh ấy. Cuối cùng người đó còn cuỗm tiền bỏ trốn.”

“Người đó… sẽ không phải là tôi chứ?”

“Gạch chân: Thì đúng là cậu thật đấy. Nhưng mà tại sao tôi lại phải cuỗm tiền bỏ trốn? Tôi hơi thắc mắc rồi đó.”

“Không biết, đây là truyện góc nhìn của nam chính công. Sự hiểu biết của chúng tôi đối với cậu chỉ thông qua góc nhìn của Tống Vũ An và tiếng lòng của cậu thôi. Tác giả vẫn chưa viết xong, chúng tôi cũng không biết cốt truyện tiếp theo sẽ thế nào.”

“Chỉ biết cậu không phải là nhân vật chính thụ. Cậu chỉ là pháo hôi thôi.”

“Nhân vật chính thụ thực sự, vào một ngày nào đó sẽ xui rủi thế nào lại làm trợ lý cho Tống Vũ An, sau đó mở ra một đoạn tình cảm ngọt ngào, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.”

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén? Lửa gần rơm kiểu gì? Một ngày nào đó là ngày nào?

“Cậu đợi chúng tôi lật sách lại xem nhé… Hình như chính là hôm nay! Hình như cậu sắp bay màu rồi đấy!”

Tiểu Hứa tôi đây bị thiết lập là kẻ lừa đảo thì cũng đành chịu, nhưng lại còn không phải là nam chính?

Trong lòng sinh ra một chút bực tức nghẹn khuất, tôi nhếch khóe miệng, nhắn cho Tống Vũ An một tin: “Đang ở đâu?”

Điện thoại của Tống Vũ An lập tức gọi tới: “Alo, vợ ơi! Đây là lần đầu tiên em chủ động nhắn tin cho anh đấy. Anh đang ở công ty.”

“Không có gì, em nhớ anh rồi. Về sớm chút nhé.”

“Cái gì! Nhớ anh á? Anh về ngay đây!”

Cúp điện thoại, tôi ngẩng đầu lên, đám bình luận im lặng trong một khoảnh khắc.

“Nam chính đáng thương bị pháo hôi xoay mòng mòng trong lòng bàn tay.”

Một lúc sau, tôi cảm thấy hơi khát, muốn xuống giường rót cốc nước.

Vừa bước đến cửa, cánh cửa đã bị người bên ngoài vội vàng mở tung. Tôi bị ôm chầm lấy một cái đầy ắp.

Tống Vũ An giống như một chú c.h.ó bự treo lủng lẳng trên người tôi, chỗ này ngửi ngửi, chỗ kia hít hà:

“Vợ ơi, hôm nay anh mệt quá à! Anh cũng nhớ em lắm!”

Tôi bị anh ôm, đành phải kéo anh ráng lê thân ra ghế sô pha, rót cho anh một cốc nước. Uống hai ngụm rồi đưa lại cho anh: “Sao thế?”

Anh nhận lấy nước, bắt đầu uất ức cáo trạng với tôi:

“Hôm nay không biết ai tuyển cho anh một tên trợ lý, làm cái gì cũng không xong! Sắp xếp tài liệu cũng sai, bưng cà phê thì đổ ập cả lên người anh. Ngu c.h.ế.t. đi được, đi đứng kiểu gì mà ngã nhào luôn vào người anh. Tức quá, anh đuổi việc cậu ta luôn rồi!”

Tôi nhướng mày nhìn về phía bình luận. Đám bình luận cũng đang hoang mang:

“Tôi nhớ là không có đuổi việc mà? Đúng vậy, rõ ràng là nam chính công tuy chê cậu ta ngốc nhưng lại thấy cậu ta hơi đáng yêu cơ mà.”

“Tôi bỏ sót rồi, tác giả lén sửa cốt truyện mà không thèm báo cho chúng ta biết!”

“Mọi người xem lời nhắn của tác giả ở bên dưới kìa: Bị tôi lừa rồi đúng không hahaha, thực ra pháo hôi mới là nhân vật chính. Kể từ khoảnh khắc cậu ấy nhìn thấy bình luận, cậu ấy đã trở thành nhân vật chính rồi.”

Được lắm tác giả, ngài viết như vậy cũng được sao? Coi như cũng cho tôi làm nhân vật chính rồi ha.

Nhìn bình luận ngẩn ngơ một lúc, tôi bỗng cảm thấy bên hông có thêm thứ gì đó. Tôi hất tay anh ra.

“Đi tắm trước đi.”

“Lát nữa tắm sau cũng được mà…” Anh cọ cọ miệng vào tôi. “Hết cách rồi…”

Tôi cúi đầu xuống.

“Thật sự hết cách à… hay là giả vờ hết cách đấy?”

“Một lần chủ động… mũi tên chỉ hướng đông… tiến tới thôi!”

…Thế thì quả thực là hết cách rồi.

Tôi sợ nhột nên né đi một chút, anh liền giữ lấy gáy tôi, sấn tới sâu hơn.

Kể từ sau lần xem bình luận dạo nọ, Tống Vũ An hình như đã mở khóa được chốt công tắc nào đó.

Tôi nhìn lên trần nhà, đám bình luận đang ríu rít lên án, yêu cầu gỡ bỏ lớp khảm mờ.

Tôi nhìn bình luận rồi khẽ cười: “Có biết thế nào là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén không?”

“Không hiểu! Tôi là thanh niên tốt mang trong mình giá trị quan nòng cốt của xã hội chủ nghĩa!”

“Không hiểu anh đang nói gì hết!”

“Không hiểu… không hiểu…”

Tống Vũ An đột nhiên lên tiếng: “Tập trung một chút đi vợ.”

Tôi ư ử một tiếng, bị anh nuốt luôn những lời định nói vào cổ họng.

Bình luận

Ẩn danh 08:23 06/07/2026
Top 9 và top 8 đều là lốp:)