Tên tiểu biến thái tuy giam cầm ta, nhưng vẫn hầu hạ ta ăn ngon uống say. Đã ngả bài rồi nên hắn cũng lười tiếp tục giả vờ, cả người cứ tùy hứng mà làm. Hôm qua ta chỉ nhìn lướt qua tên sai vặt đưa cơm vài lần, hôm nay hắn liền đổi hết thành một đám ông bà lão già nua. Hắn còn cố tình dùng tay gảy chiếc chuông do chính tay hắn buộc cho ta, cắn nhẹ dái tai ta, đến lúc ta động tình thì hắn lại rút lui rời đi, y hệt như cách ta từng làm với hắn lúc trước. Thật đúng là có thù tất báo!
Hai người chúng ta cứ như đang đọ sức, hằng ngày rảnh rỗi lại hành hạ nhau. Ta là tù binh đương nhiên có thừa thời gian, nhưng Lâm Thương trở về Nam Cương ắt hẳn bận rộn nhiều thế tục. Mấy ngày nay ta được dịp nhàn hạ không ít, mỗi ngày ngoại trừ ăn thì là ngủ. Cuộc sống nhàn nhã này là điều ta chưa từng được trải nghiệm trong suốt nửa đời nhung mã. Trách sao cổ nhân có câu “Lạc bất tư Thục” (vui quên lối về), ai mà chống cự cho nổi cảnh này cơ chứ?
Có điều mật thám của Ly Bắc chúng ta cũng thật quá sai lệch rồi. Lời đồn nói Thái tử Nam Cương ốm yếu nhiều bệnh, nhan sắc cũng chỉ bậc trung… Bây giờ ta rất muốn tóm đầu kẻ nói ra câu này để chất vấn: Ngươi gọi thế này là ốm yếu nhiều bệnh, nhan sắc bậc trung à? Tên tiểu biến thái hôm trước cắn ta một cái, sung sức mạnh bạo đến mức khiến ta đau nhức mất hai ngày không ăn nổi cơm!
Nhưng ngẫm lại, Thái tử Nam Cương lấy thân làm mồi nhử, đích thân dụ địch, trận này ta thua cũng không oan. So với việc bị triều đình khống chế như bảo hổ lột da, thà ở lại Nam Cương làm một kẻ tù binh thảnh thơi còn sướng hơn. Đáng tiếc a, ta không phải kẻ cô độc, trên vai ta vẫn còn trách nhiệm.
Ba ngày sau, tiết trời oi ức, tiếng ve kêu râm ran. Lâm Thương lại đến trêu chọc ta một phen, rồi rút lui, hận đến mức răng hàm của ta mài muốn mòn. Hắn chỉnh trang lại cổ áo, nói với ta hôm nay là tết Vu Viên của Nam Cương, hắn đường đường là Thái tử không thể vắng mặt. Ta không thèm để ý. Đương nhiên ta biết hôm nay là ngày gì, ta đã sớm chờ đợi ngày này rồi.
Nhập dạ, bên ngoài vang lên ba tiếng mèo kêu, một dài hai ngắn. Nghe thấy âm thanh, ta liền xoay người bật dậy khỏi giường, nhếch môi cười nhạt đáp lại hai tiếng huýt sáo. Đêm tối giăng đầy nguy cơ, tựa như dã thú ăn thịt người. Ngoài cửa vang lên vài tiếng kêu rên đứt quãng, hình bóng lính canh in trên giấy cửa sổ từ từ ngã xuống. Cửa bị đẩy ra nhẹ nhàng, kẻ dẫn đầu mặc đồ đen quỳ gối trước mặt ta:
“Đều đã chuẩn bị theo phân phó của chủ thượng.”
“Làm tốt lắm.” Ta hài lòng đưa tay lên, ra hiệu bọn họ giúp ta mở xích. Sợi xích sắt giam cầm ta nhiều ngày rơi xuống đất. Ta nhận lấy dạ hành y mặc vào. Trước khi rời đi, ta không quên quay đầu lại, nhìn ngắm ánh đèn rực rỡ phương xa, lẩm nhẩm không thành tiếng: “Có duyên gặp lại, tiểu biến thái.”
Ta đi ngay trong đêm quay về biên phòng. Sứ thần Hoàng thành đã sớm đứng đợi ở chỗ cũ. Ta nén lại ngọn lửa giận trong lòng, đưa cho hắn một cái hộp:
“Vương đại nhân, Thánh vật Miêu Cương mà Thánh thượng cần ở ngay trong này.”
Sứ thần Vương Cảnh nhận lấy mở ra xem, hài lòng gật đầu:
“Lâm tướng quân làm rất tốt, khi trở về ta nhất định sẽ bẩm báo Thánh thượng thỉnh công cho ngài.”
Hắn bày ra bộ mặt tiểu nhân đắc chí, nhưng ta lại không thể không siết chặt nắm đấm bên người. Ta ngoài cười nhưng trong không cười:
“Vương đại nhân, đây đều là công lao của ngài, tiểu nhân sao dám nhận công. Chỉ là ta xa nhà đã nhiều năm, có thể cho phép ta mượn cơ hội này về nhà một chuyến thăm cha không?”
“Lâm tướng quân nói gì vậy, ngài vì Thánh thượng tìm được bảo vật nhường này, tự nhiên xứng đáng nhận được phần thưởng. Lão hủ sẽ lập tức viết thư gửi về triều, tin rằng không bao lâu nữa tướng quân có thể khởi hành.”
“Vậy xin đa tạ Vương đại nhân.”
Ta cúi người bái tạ hắn, rồi quay người trở về doanh trướng. Ta sợ ta mà đứng đó thêm một lúc nữa thì hận không thể bổ một đao chém c.h.ế.t. hắn. Ly Bắc hiện nay gian nịnh hoành hành, Thánh thượng lại say mê thuật trường sinh bất lão, trong triều đã sớm e ngại phụ nam nhà ta. Phe cánh của Thừa tướng Hậu đảng càng ra sức tước đoạt binh quyền mỗi năm, sau đó lại dùng gia quyến làm con tin.
Cha ta chinh chiến nhiều năm, trên người thương tích đầy mình, nay tuổi cao lại càng ốm yếu. Ta bị đày đến phía Nam trấn thủ biên ải, thứ chúng đem ra uy hiếp chính là tính mạng của cả nhà ta. Tháng Ba năm ngoái, không biết từ đâu truyền ra lời đồn rằng dọc vùng Miêu Cương chuyên dùng cổ có một Thánh vật có thể chữa bách bệnh, kéo dài tuổi thọ. Việc này chẳng khác gì đâm trúng tim đen của Thánh thượng, nên mật chỉ triều đình ban xuống, bắt ta phải bất chấp mọi giá để lấy được vật này.
Nam Cương tuy xưa nay q.u.ỷ dị, nhưng với Ly Bắc ta luôn nước giếng không phạm nước sông. Ta cử binh nam phạt, tổn thất thê thảm, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm thấy thứ Thánh vật trong truyền thuyết kia. Ta gửi thư hồi triều, thư còn chưa tới nơi, triều đình đã gửi cho ta một cái hộp. Trong hộp rõ ràng đựng một khúc xương ngón tay… Bạch cốt trong mộ của mẫu thân ta!
Ta đỏ ngầu hai mắt, tại trận g.i.ế.t c.h.ế.t. sứ thần, lại một lần nữa khởi binh tấn công Nam Cương. Biên giới hai nước vốn đang yên bình bỗng chốc trở thành bãi tha ma, dân chúng lầm than. Vậy mà ta vẫn chưa tìm thấy cái Thánh vật kia, cho đến khi ta gặp được Lâm Thương. Thực ra hắn ngụy trang rất tốt, không hề để lộ sơ hở nào. Chỉ là ta lúc này đã trở thành kẻ vong mạng, quá mức cố chấp, liền đem toàn bộ hy vọng đặt cược vào hắn.
Ta xưa nay không may mắn, mười lần đánh bạc thua chín. Ta chưa bao giờ tin mình có thể nhặt được một nhân vật lợi hại như vậy, không ngờ lần này ta lại thắng cược. Ta vốn tưởng ta và Lâm Thương sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, không ngờ lại bị vả mặt nhanh như vậy. Ta thậm chí còn chưa kịp quay về kinh thành, đã cùng hắn song phương đối đầu trước lưỡng quân.