Đêm qua sương rơi nặng hạt, tiền thám đến báo đại quân Nam Cương đã áp sát biên giới. Ta cười khổ, đành xoay người xuống giường, chỉnh đốn quân ngũ nghênh chiến. Tên tiểu biến thái này quả nhiên là từng bước ép sát. Ta cưỡi ngựa đứng trước đại quân, xa xa nhìn Lâm Thương ở phía đối diện.
Ta nhìn thiếu niên bên kia, không đúng, không nên gọi là thiếu niên nữa. Hắn đã biến thành bộ dáng trong giấc mộng mê cổ của ta, như một vị thần uy phong lẫm liệt đứng nhìn chúng sinh. Tâm trạng ta hiện tại có một sự kỳ dị khó tả. Ta không ngờ mình tính toán nhiều bước như vậy, lại thua ngay tại bước này. Hắn không phải là Thái tử Nam Cương gì cả, đó chỉ là mồi nhử hắn cố tình thả cho Ly Bắc chúng ta. Hắn chính là vị Nam Cương Vương chân chính.
Nghĩ đến việc Nam Cương Vương từng bị ta… Ta chỉ có thể nói người Nam Cương bọn họ thật biết cách chơi đùa! Trước trận tuyến đại quân, hắn vẫn luôn mỉm cười nhìn ta, nhẹ nhàng gọi ta:
“Ca ca.”
Hắn nói: “Ca ca, thì ra huynh thích loại tình thú này. Nhưng đáng tiếc, dù huynh chạy đi đâu, ta cũng sẽ bắt huynh đem về.”
Hắn tuy đang cười, nhưng ý vị âm u trong lời nói lại khiến một lão tướng dày dạn kinh nghiệm như ta không nhịn được mà rùng mình. Ta thuận theo ánh mắt hắn nhìn xuống chân mình, chiếc lục lạc ở đó ta đã sớm vứt đi rồi. Ta không được tự nhiên rụt chân lại. Lâm Thương lại tỏ ra cực kỳ thản nhiên, trực tiếp đánh thẳng vào thể diện của ta khiến ta bái phục sát đất. Hắn đứng trước hai đội quân, mang theo vẻ tiếc nuối nói với ta:
“Ca ca không phải thích chiếc lục lạc đó nhất sao? Xem ra phải đổi một cái khóa mà huynh không thể cởi được để khóa huynh lại rồi.”
Những lời này của hắn khiến cho da mặt vốn dày như tường thành của ta cũng có chút không chống đỡ nổi. Nhưng ta xưa nay không phải là kẻ ngoan ngoãn nhận mệnh. Ta siết chặt dây cương, ngựa hí vang trời, giơ đao chĩa thẳng vào hắn:
“Ta quả thực rất thích, nhưng đáng tiếc thay, thể lực của Nam Cương Vương ngài có vẻ không được tốt lắm, khiến bản tướng quân không được tận hứng cho lắm.”
Câu nói này nếu để nam nhân khác nghe thấy ắt hẳn sẽ nổi trận lôi đình, nhưng danh xưng tiểu biến thái của Lâm Thương không phải do ta gọi bừa. Hắn mặt không đỏ, khí không suyễn đáp lại ta:
“Vậy thì phải nhờ ca ca chỉ giáo nhiều hơn rồi.”
Lời này ta thực sự không thể nào đỡ tiếp được nữa, chẳng buồn nói đạo lý giang hồ, trực tiếp khởi binh. Thực tế chứng minh làm người quả thật không thể không nói đạo lý, sẽ bị quả báo đấy. Ví dụ như ta lúc này đang nằm trong căn phòng quen thuộc, tay chân bị khóa bởi những sợi xích sắt quen thuộc.
Ta muốn cắn lưỡi tự sát, nhưng lại bị hắn bóp chặt má ngăn lại. Ta nghiến răng nghiến lợi:
“Ngươi hạ cổ ta từ khi nào?”
Bản tướng quân thực sự có chút mệt tâm, nói thật đấy. Cổ thuật Miêu Cương này đâu phải là loại vô thanh vô hình, chui rúc khắp nơi đâu. Lần hạ mê cổ trước đó là do ta cố tình để bị trúng, nếu không làm sao ta có thể thuận lý thành chương rơi vào tay hắn? Nhưng lần này hắn hạ cổ ta hoàn toàn không hay biết gì. Sự cảnh giác của ta luôn nhạy bén, vậy mà không biết đã dính bẫy của hắn từ lúc nào.
Lâm Thương chu đáo lau mồ hôi cho ta, vuốt lại mái tóc ướt đẫm trên trán, dịu dàng nói:
“Đây không phải là hạ cổ, ca ca đương nhiên không thể cảm giác được.”
Ta nhíu mày: “Ý ngươi là gì?”
“Đây là Tình Cổ được trồng trên chính cơ thể ta. Tộc ta truyền ngôi nối dõi đều lấy thân nuôi Tình Cổ, sau khi giao hòa với Vương phu thì huyết mạch sẽ tương thông, chung thân không phản bội.”
Là tên Nam Cương Vương c.h.ế.t. tiệt nào đã đặt ra cái truyền thống này vậy? Ngay lúc này ta thực sự muốn đào mả tổ tiên hắn lên. Ta thậm chí chẳng buồn đi phản bác lại hai từ “Vương phu” và “giao hòa” mà hắn nói, chuyển hướng hỏi:
“Thân hình này của ngươi làm sao mà có được?”
Hắn nghe vậy nhướng mày không trả lời, thay vào đó lại đùa nghịch dái tai ta. Động tác quen thuộc này so với lúc ta nắn bóp hắn còn khiến người ta xao xuyến cõi lòng hơn. Ta ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy mình đang bị hắn dắt mũi quay mòng mòng, mất đi phong thái ngày thường. Vì vậy, ta vươn tay vòng qua cổ hắn, kéo dài âm điệu bên tai hắn:
“Ngươi không phải nói muốn đổi cho ta một cái lục lạc bạc sao? Lục lạc đâu?”
Ta khẽ lắc lư mắt cá chân về phía hắn, men theo hơi thở mà hôn lên yết hầu hắn. Cho đến khi hài lòng cảm nhận được cơ thể hắn cứng đờ, ta nghĩ: Ta tung hoành phong nguyệt bao nhiêu năm nay, lại không nắm thóp được ngươi sao? Ta càng lúc càng trắng trợn càn rỡ, nhân cơ hội đoạt lại thế chủ động. Ta đè hắn xuống dưới thân, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Ngay lúc ta định làm bước tiếp theo, hắn cản ta lại, chỉ khẽ hẩy nhẹ một cái đã khiến toàn thân ta mất sạch sức lực. Ta mềm nhũn ngã xuống giường, trừng mắt nhìn hắn. Hắn lại đón nhận ánh mắt g.i.ế.t người của ta, gọi người mang đến một khay gỗ. Trên đó rõ ràng bày một chiếc lục lạc bằng bạc. Nhưng chiếc lục lạc này lại được chạm khắc vô cùng tinh xảo, trên vòng kim loại còn quấn một con rắn nhỏ điêu khắc sống động như thật.
Lâm Thương dùng đôi tay trắng như bạch ngọc ấy, vừa đeo vào cho ta vừa nói:
“Ca ca đừng vội.”
Con ngân xà trên chiếc lục lạc bạc tựa như vật sống, quấn lên cổ chân ta rồi lập tức siết chặt lại, vừa vặn không một kẽ hở, hoàn toàn không tìm ra chỗ nào để tháo ra. Ta trừng lớn mắt. Mẹ kiếp, kỹ thuật này… hình như là của một vị thợ thủ công tài ba đã ở ẩn nhiều năm. Ta có chút hoảng sợ, rốt cuộc hắn đã bắt đầu tính toán sắp đặt mọi thứ từ lúc nào vậy?
Hắn đeo chuông cho ta xong, gảy nhẹ trêu đùa vài cái, sau đó không nhanh không chậm tiến sát lại gần ta, giữa hàng mày toàn là ý vị câu nhân. Hắn lúc gần lúc xa, hành hạ ta một hồi lâu, cho đến khi ta phải mở miệng xin tha thì mới lật lại vấn đề dạy cho ta một bài học, để ta cũng phải nếm trải cảm giác đêm dài thanh vắng vất vả thế nào.
Sau này ta mới biết, thân hình của hắn cũng là nhờ một loại bí thuật của Miêu Cương, tương tự như súc cốt công ở Trung Nguyên ta. Ở hình thái thiếu niên đã áp chế chín phần công lực của hắn, sau khi khôi phục… Thôi bỏ đi, ta không muốn nói nữa, bản tướng quân chê mất mặt! Trước trận tuyến đại quân buông lời khoác lác mỉa mai hắn, thì ra kẻ kỹ năng không bằng người lại chính là ta.