TÙ NHÂN CỦA NAM VƯƠNG CƯƠNG

Chương 6: Phản tướng

Cỡ chữ:

Kể từ sau vụ đó, Lâm Thương ngày ngày “lên lớp” dạy bảo ta, từ lớp sáng cho đến lớp tối. Thật vất vả chờ đến lúc hắn bận rộn, ta trốn thoát ra ngoài, lại bị cái thứ Tình Cổ c.h.ế.t. giẫm kia bắt quay lại. Hắn làm cho cái chuông của ta reo liên hồi đến mức lỗ tai ta sắp đóng kén luôn rồi.

“Ca ca, ta đã nói rồi, dù huynh có chạy đi đâu ta cũng sẽ bắt huynh về.”

Kể từ khi tòng quân đến nay, chưa bao giờ ta thua thê thảm đến vậy. Nhưng ta không có cách nào khác, ta vẫn phải trốn, vì tính mạng cả nhà ta đều nằm trong tay Ly Bắc.

Lại một lần đào tẩu nữa, ta bị chính tay Lâm Thương tóm lại. Hắn bóp chặt cổ họng ta, trong mắt ngùn ngụt ngọn lửa bạo nộ. Chẳng qua là lúc bỏ trốn, ta đã dùng chút thủ đoạn để mê hoặc lính phòng thủ thành thôi mà.

“Huynh muốn quay về đến vậy sao?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, thản nhiên đáp lại không chút sợ hãi. Thật ra ban đầu ta cũng không định chống đối hắn. Ta vốn không có cái gọi là khí tiết của quan văn, đối với võ tướng chúng ta, biết thời thế cũng là một loại thủ đoạn. Nhưng ta thực sự không thể tiếp tục chu toàn với hắn được nữa, ta sợ mình sẽ sa lầy quá sâu, sợ mình chìm đắm trong giấc mộng này không muốn tỉnh lại. Nhưng mọi suy tính của ta hình như đã thừa thãi rồi.

Chỉ nghe Lâm Thương cười lạnh một tiếng:

“Chẳng phải chỉ là lo lắng cho người nhà của huynh thôi sao? Ta đợi huynh lâu như vậy, chỉ chờ huynh lên tiếng cầu xin ta, nhưng huynh trước sau vẫn không chịu mở miệng. Huynh thật sự cứng đầu cứng cổ đến vậy sao Lâm Tuyết Vi?”

Cái gì? Ta cứng đầu cứng cổ á? Sao ta không biết nhỉ? Ta vẫn đang chìm đắm trong nỗi bi thương của chính mình, trong cái sự đa sầu đa cảm không hồi kết ấy. Ban đầu còn chưa kịp phản ứng, đợi đến khi ta hiểu ra, liền phụt cười một tiếng:

“Mẹ kiếp, sao đệ không nói sớm! Ta đã sớm cầu xin đệ rồi mà!”

Lâm Thương vẫn đang hừng hực khí thế trách móc bỗng ngớ người ra, nói năng cũng ấp úng:

“Huynh… Huynh có ý gì?”

Ta dở khóc dở cười. Hai chúng ta cứ như hai kẻ oan gia lớn, một người tưởng đối phương đang trả thù, một người lại tưởng đối phương muốn bỏ trốn. Bởi vậy mới nói con người không nên ăn quá no, nếu không sẽ dễ sinh ra đa sầu đa cảm mộng tưởng hão huyền.

Nghĩ thông suốt rồi, bản tướng quân lập tức tinh thần sảng khoái. Ta không chút xấu hổ, lập tức nhào vào lòng ôm lấy hắn, bóp giọng giả lả ỏn ẻn:

“Hảo ca ca, giúp người ta đi mà ~ Cứu lão nhạc phụ của đệ ra nhé!”

Lần đầu tiên ta thấy Lâm Thương ngây ngốc thành ra thế này, thật sự quá sảng khoái! Mẹ kiếp, tên tiểu biến thái này hành hạ ta lâu như vậy, cuối cùng cũng trả thù lại được rồi.

Ta vốn tưởng chuyện giữa hai chúng ta là kịch bản ngược luyến tàn tâm, ai ngờ lại là một kịch bản phong lưu nực cười. Nhưng ta vẫn đánh giá thấp Lâm Thương. Cái điệu bộ âm u bá đạo của hắn không phải là làm màu, mà là thật sự như vậy! Ta bắt đầu thấy hối hận. Đã bảo nam nhân hoang dã ven đường không thể nhặt bừa, không khéo lại rước họa nhặt ngay phải một Hắc Bạch Vô Thường đoạt mạng. Cái eo già của ta thật sự không chịu nổi nữa rồi.

Ta ngăn tay hắn lại, bày ra bộ mặt sầu khổ thù sâu như biển:

“Có một năm đi đánh giặc ta bị thương, giờ tái phát rồi.”

Hắn nhướng đôi mày tuấn tú kia lên, kéo dài giọng điệu cợt nhả:

“Vậy sao? Vốn định ngày mai sẽ xuất phát đi cứu nhạc phụ đại nhân của ta, xem ra thế này thì cứ đợi thêm mấy ngày nữa vậy.”

Quả thật mẹ nó nắm thóp ta gắt gao! Dưới sự anh dũng hy sinh của ta, ngày hôm sau, tin tức tướng quân biên ải Lâm Tuyết Vi mang theo đại quân Nam Cương tiến đánh đã truyền về Ly Bắc. Các người không phải sợ ta làm phản sao? Vậy ta phản cho các người xem!

Đương kim Thánh thượng không màng triều chính, Hoàng hậu và Tể tướng liên thủ khống chế, nhân tâm bên dưới đã sớm đại loạn. Ta dẫn theo bốn mươi vạn đại quân, dễ dàng phá vỡ mười lăm thành của Ly Bắc chỉ trong ba ngày, nhắm thẳng tiến về Kinh thành. Dọc đường nói là công thành, thực chất phần lớn là bộ hạ cũ của phụ thân ta đứng ra so chiêu vài đường lấy lệ rồi giả vờ chiến bại mở cổng thành.

Lâm Thương cũng rất tuân thủ lời hứa với ta: Không động đến một thành trì nào của Ly Bắc, không làm hại một bá tánh nào, cũng không chiếm đoạt một tấc đất nào của Ly Bắc.

Hoàng đế rất tiếc mạng, lập tức quyết đoán thả cả nhà ta già trẻ lớn bé ra để cầu hòa. Thế nhưng, phụ thân ta lại không qua được ải trung trinh ái quốc trong lòng ông. Mãi cho đến khi ta giao mảnh xương ngón tay của mẫu thân lại cho ông. Khoảnh khắc ấy, vị lão tướng cả đời rong ruổi trên lưng ngựa, tấm lưng của ông còng xuống. Quay đầu nhìn lại mảnh đất Ly Bắc ông đã dốc lòng bảo vệ cả đời, ta không thể dùng lời nào để miêu tả ánh mắt của phụ thân lúc đó. Ta chỉ biết, đó là thứ tình cảm mà ta cả đời cũng không thể hiểu nổi. Có lẽ đó là lý do vì sao ta không bao giờ đạt được cảnh giới tình tháo như thế hệ của ông. Chỉ là, ông ấy một đời uy phong lẫm liệt, cuối cùng lại anh hùng xế bóng, ngay cả phần mộ của thê tử mình cũng không giữ nổi.

Ông cuối cùng không chọn đi cùng ta, mà cõng bài vị của mẫu thân cô độc đi về phía Bắc. Từ đó về sau, Ly Bắc không còn quân Lâm gia nữa.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!