Cỡ chữ:

Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến mùa đông. Đêm Giáng Sinh cũng là sinh nhật của tôi.

Tôi không ngờ Tịch Duyệt lại bay đến. Lúc đó tôi đang thảo luận vài ý tưởng dự án với Thương Hành. Thời gian trước, Thương Hành thông qua người bạn mở trung tâm cùng tôi đã giới thiệu cho chúng tôi một dự án ở trường học. Đến khi tôi biết thì hợp đồng đã ký xong, tiền đầu tư của anh ta cũng đã chuyển vào. Tôi không có lý do để từ chối.

Thực ra dù có biết trước, khả năng cao tôi cũng sẽ nhận lời, bởi vì thế giới của người trưởng thành không chỉ có tình yêu, điều cân nhắc nhiều hơn là lợi ích. Ngoài bản thân tôi, trung tâm còn rất nhiều miệng ăn, tôi không thể vì lý do cá nhân cỏn con mà từ chối một dự án lớn như thế.

Khi xuống lầu, tôi thấy Tịch Duyệt trước cửa công ty. Tôi vừa mừng vừa bất ngờ, đang định bước tới gọi tên nó thì Tịch Duyệt vừa vặn ngước lên. Thấy Thương Hành sánh vai cùng tôi, chiếc bánh kem trên tay nó rơi “bịch” xuống đất.

Không một chút do dự, Tịch Duyệt xoay người bỏ đi, rất nhanh biến mất giữa biển người.

Tôi tìm thấy Tịch Duyệt ở một quán bar. Khi đó, nó đã uống đến mức không biết trời trăng là gì, vẫn cứng miệng hét lên với tôi:

“Cút đi! Đừng có quản tôi!”

Tôi xoay người đi thanh toán hóa đơn cho nó, nhưng nó lại tưởng tôi đi thật, lảo đảo đứng lên túm lấy tôi, đỏ hoe mắt bảo:

“Tịch Vân, anh thử không quản em xem!”

Tôi bất lực đành ôm lấy mặt nó thì thầm dỗ dành một lúc lâu, nó mới thôi làm loạn. Tịch Duyệt lại cao thêm rồi, lúc cõng nó, một đoạn chân dài quét lê dưới đất, đành chuyển sang nửa đỡ nửa dìu. Nó dựa dẫm úp mặt vào vai tôi, nước mắt làm ướt đẫm một mảng áo.

“Tịch Vân, tại sao anh không đợi em? Em đã có thể thi được hơn năm trăm điểm rồi. Anh đợi em thêm chút nữa thôi, em sẽ bước đến trước mặt anh. Tại sao anh lại ở bên anh ta? Lúc anh nói, em cứ tưởng anh lừa em, không ngờ là sự thật. Em khó chịu quá.”

Tôi giơ tay lau nước mắt cho nó, đau lòng đến xé ruột gan:

“Không có ở bên nhau, là bàn giao công việc bình thường thôi.”

Cũng không biết Tịch Duyệt có nghe thấy hay không. Đột nhiên nó chuyển chủ đề, nhìn chằm chằm tôi hỏi:

“Tịch Vân, anh có từng thích em không?”

Mắt nó rất sáng, giống như một con mèo nhỏ. Đối diện với đôi mắt đong đầy kỳ vọng như thế, tôi không sao nói ra lời dối trá. Đành mím môi im lặng.

Tịch Duyệt móc từ trong túi ra một mảnh giấy nhét vào tay tôi. Trên tờ giấy ố vàng là dòng chữ non nớt của Tịch Duyệt thuở nhỏ:

“Muốn trở nên lợi hại giống như anh trai.”

Ở bên dưới, tôi đã hồi đáp lại: “Nhưng anh càng mong Tiểu Duyệt sống thật với chính mình, vui vẻ hạnh phúc.”

Đó là lúc Tịch Duyệt học lớp lá ở trường mẫu giáo viết. Chữ “lợi hại” vẫn còn phải viết bằng phiên âm. Về sau khi quan hệ giữa hai đứa căng thẳng, tôi thường hoài niệm khoảng thời gian đó. Mảnh giấy này là tôi xé ra kẹp vào trong sách, luôn giữ bên người. Cũng không biết nó đã thấy và lấy đi từ lúc nào.

Tịch Duyệt không chịu đi nữa, hai tay gác lên vai tôi, nhìn tôi trân trân:

“Tịch Vân, anh mong em sống thật với chính mình, vậy còn anh thì sao? Anh có thể sống cho bản thân một lần không? Không phải là con trai của bố mẹ em, cũng không phải anh trai của em, chỉ là chính anh, chỉ là Tịch Vân thôi.”

Bóng của chúng tôi đan vào nhau trên mặt đất, hơi thở gần trong gang tấc. Tịch Duyệt đột nhiên nhích lại gần:

“Vậy thì, anh sẽ còn từ chối em nữa không?”

Tôi tỏ ra không cảm xúc, nhưng cảm xúc trong lòng sớm đã lật giang đảo hải, gần như muốn đè sập lý trí. Tịch Duyệt đột ngột cắn lên vai tôi, như để phát tiết sự tàn nhẫn, nhưng tôi cảm nhận được sự run rẩy của nó.

Không biết cắn bao lâu, nó dường như đã biết được câu trả lời của tôi trong sự im lặng, dần dần nhả miệng ra. Nỗi buồn trong mắt thu hết vào tầm mắt tôi. Nó nặn ra một nụ cười, nói với tôi:

“Em biết rồi, anh.”

Tôi không có thời gian phân tích xem cách nó gọi tiếng “anh” này có gì khác biệt. Bởi vì trong lòng tôi luôn có một giọng nói đang gào thét:

“Nó sắp vỡ vụn rồi, mày mau dỗ dành nó đi, hôn nó đi!”

Và tôi đã tuân theo. Khi tôi vừa chạm vào môi Tịch Duyệt, nó rõ ràng sững sờ, hàng lông mi ẩm ướt run lên, mặc cho tôi hôn. Không biết hôn đến cái thứ mấy, Tịch Duyệt đột nhiên đỡ lấy gáy tôi, đảo khách thành chủ, chiếc lưỡi cưỡng chế luồn lách giữa môi răng tôi.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!