Sáng hôm sau, lúc Tịch Duyệt thức dậy thì tôi đang ninh cháo trong bếp. Nó lao ra từ phòng ngủ, nhìn thấy tôi thì rõ ràng trút được gánh nặng. Sau đó bước tới ôm tôi từ phía sau, cằm cọ vào vai tôi, cảm thán:
“May quá, không phải là mơ.”
Tôi dùng cùi chỏ huých nhẹ nó: “Đi rửa mặt trước đi, rồi uống bát canh giải rượu trên bàn.”
Tịch Duyệt không nhúc nhích, dúi mặt vào hõm cổ tôi: “Anh, cho em ôm thêm lúc nữa đi.”
Trái tim tôi mềm nhũn ra, xoay người lại ôm lấy nó, chúng tôi cứ thế ôm nhau trong tĩnh lặng rất lâu. Cháo chín, tôi mới đẩy nó ra:
“Đồ ngốc Tiểu Duyệt, ngày tháng sau này còn dài mà.”
Mắt Tịch Duyệt run lên, muốn nhoài tới hôn tôi, bị tôi dùng một tay túm lấy đẩy về phía nhà vệ sinh: “Đi rửa mặt trước.”
Tịch Duyệt làm rất nhanh, rửa mặt xong liền đè tôi lên bồn rửa tay mà hôn. Chỉ hôn chứ không có hành động nào khác. Nó bảo bây giờ nó chưa xứng ở bên cạnh tôi, nó muốn chờ khi nào thi được kết quả tốt mới đến sở hữu tôi.
Khó khăn lắm trẻ con mới có chí tiến thủ như vậy, tôi lại hôn thêm hai cái khích lệ:
“Em học cho đàng hoàng, chuyện bố mẹ để anh đi nói.”
Tôi và Tịch Duyệt hẹn nhau sẽ bí mật yêu đương trước, đợi nó thi đại học xong mới thú nhận với bố mẹ. Tịch Duyệt học càng chăm chỉ hơn, cứ như thêm một điểm là nó có thể tiến gần đến tôi hơn một chút, thêm một điểm bố mẹ có thể ủng hộ chúng tôi nhiều hơn một chút.
Tôi cũng xếp lịch làm việc kín mít. Trước kỳ thi đại học một tháng, tôi ủy thác toàn quyền trung tâm cho bạn bè, sau đó đến học cùng nó.
Phạm Triết lần này lại cười nhạo tôi: “Tôi biết ngay cặp đôi anh em tôi chèo không sai mà! Nếu cậu sớm nghe tôi thì có phải đỡ phải đi đường vòng bao nhiêu không!”
Càng sát kỳ thi đại học, tôi càng thấy cấp bách mãnh liệt. Lạ thật, hồi tôi thi cũng chẳng căng thẳng đến thế. Ngược lại, Tịch Duyệt có vẻ thả lỏng hơn tôi rất nhiều, chỉ là mỗi tối đều phải ôm tôi mới ngủ được.
Mấy ngày thi đó, ngày nào tôi cũng đưa Tịch Duyệt đi thi, thi xong lại đón nó về nhà ăn cơm. Ngày cuối cùng, bố mẹ nuôi đã đến.
Tịch Duyệt vừa thi xong, ra khỏi phòng thi đã trực tiếp đi tới nắm lấy tay tôi trước mặt họ. Sắc mặt mẹ nuôi còn bình thường, nhưng mặt bố nuôi thì sầm lại, lẳng lặng đi về nhà.
Bố nuôi gọi Tịch Duyệt vào thư phòng. Tôi và mẹ nuôi ngồi ngoài phòng khách. Bà ấy dường như đã đoán trước được cục diện này. Bà nói với tôi, hồi trước lúc Tịch Duyệt công khai giới tính, bà rất lo nó lăng nhăng bên ngoài, nhưng nếu đối tượng là tôi thì bà ấy yên tâm rồi. Mẹ nuôi nói tôi từ nhỏ đã có chủ kiến, tương lai của Tịch Duyệt đành gửi gắm cho tôi. Tôi lần lượt nhận lời.
Lúc bố nuôi ra, mặt vẫn căng như dây đàn. Nhưng ông biết Tịch Duyệt là một đứa cứng đầu, chuyện nó đã quyết thì không thay đổi được. Thế nên ông cũng không nói thêm lời nào nữa, có điều với tôi chung quy vẫn xa lạ đi vài phần. Mãi sau này khi có điểm thi, Tịch Duyệt được 603 điểm, nét mặt bố nuôi mới dần giãn ra, cười tươi trở lại.
Cảm giác bị chính em trai mình đè lên là như thế nào?
Tôi nhìn Tịch Duyệt đang đè trên người hôn mình, chỉ thấy cảm giác xấu hổ và khoái cảm cùng lúc nhấn chìm bản thân. Không biết hôn bao lâu, đầu gối Tịch Duyệt cứng rắn chen vào giữa hai chân tôi, một luồng điện tê dại xẹt dọc theo sống lưng. Tôi không nhịn được thở dốc một tiếng, không kiềm chế được mà nâng eo lên, cố gắng áp sát vào nó hơn.
Khi nhục dục leo thang đến đỉnh điểm, tôi cố với lấy tóc nó, tiếc là bắt hụt, đành tóm lấy dái tai nó vuốt ve:
“Tiểu Duyệt, vẫn nên để tóc dài đi.”
“Được.” Tịch Duyệt cắn lên cằm tôi, trong mắt cuộn trào sắc xanh, giọng khàn khàn: “Anh, em muốn anh.”
Nói xong, nó lại không cho tôi cãi nửa lời mà hôn xuống. Nụ hôn từ môi đi xuống, qua yết hầu, xương quai xanh, cuối cùng dừng lại ở một nơi nào đó cắn mút. Tất nhiên, tay nó cũng không để không. Da đầu tôi tê rần, hơi thở cũng bất giác dồn dập hơn. Mặt nóng bừng bừng, chắc chắn đỏ ửng cả mảng.
Tôi xấu hổ quá liền nghiêng mặt sang bên, nhưng Tịch Duyệt nâng cằm lên:
“Anh, nhìn em đi.”
Tịch Duyệt cúi xuống, hôn lên hàng lông mi đang run rẩy của tôi, ánh mắt rực lửa dán chặt vào tôi, mang theo sự mê hoặc:
“Anh, muốn em không?”
Nói xong, nó cứ thế im lặng ngắm nhìn tôi, như thể nếu tôi không nói ‘muốn’, nó thực sự sẽ dừng luôn ở đó mà không động đậy gì nữa.
Tôi đập một chưởng vào mông nó: “Nhanh lên đi!”
Ánh mắt Tịch Duyệt trầm xuống, đan mười ngón tay vào tay tôi ép xuống gối. Sau khi cởi quần, tôi bỗng thấy một trận sợ hãi, khẽ dặn nó:
“Lần đầu của anh, em nhẹ chút nhé.”
Tịch Duyệt hôn đi nước mắt của tôi, giọng có chút bất lực: “Anh, thả lỏng đi, đừng kẹp chặt như thế.”
Tôi ngượng đến mức không chịu nổi, hận không thể bóp cổ nó: “Lúc như thế này có thể đừng gọi anh được không?”
“Thế thì không được, người em làm chính là anh mà.”
Lúc tôi bị va đập đến mức ý thức rã rời, nó tiến sát cắn vào dái tai tôi, giọng điệu đê tiện hỏi:
“Anh, sao không khen em giỏi nữa đi?”
“Anh mà khen em, anh sợ c.h.ế.t. trên giường mất.”
Tịch Duyệt lại cố ý nói: “Anh không khen em, có vẻ như em thể hiện chưa tốt, em phải làm lại lần nữa thôi!”
Toàn văn hoàn.