Cỡ chữ:

Vào cái ngày Bùi Doanh đăng cơ lên ngôi vị Hoàng đế, hắn đã hứa ban cho ta chức Thừa tướng.

Bước lên sập gụ, hắn quấn lọn tóc của ta quanh ngón tay, giọng điệu khó giấu nổi vẻ hưng phấn:

“Thẩm Trác, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này sớm muộn gì cũng là của hai ta.”

Chính văn. 

Thuở thiếu thời, ta từng hứa sẽ ở bên Bùi Doanh cả đời. Ngay cả khi trong lòng ta chỉ khao khát chốn giang hồ tự tại, ta vẫn cắn răng chịu đựng, cùng Bùi Doanh giữ cho vững chiếc ghế trên long ngai. Nhưng khi nhìn thấy cuốn danh sách tú nữ hắn đưa tới, nghe hắn thao thao bất tuyệt về thân phận của các vị tiểu thư thế gia, ta mới bàng hoàng tỉnh mộng.

Hắn là Hoàng đế. Là thiên tử đứng trên vạn người, sau này hậu cung sẽ có ba ngàn giai lệ. Làm sao hắn có thể chấp nhận việc một nam nhân rời khỏi long sàng của mình cơ chứ?

Ta quỳ rạp xuống đất:

“Thần to gan, nay khẩn cầu xin được từ quan về quê. Mong bệ hạ thành toàn.”

Người ngồi trên sập khẽ giật mình. Cuộn tranh được hắn chầm chậm cuộn lại. Ánh nến trên bàn khẽ chập chờn. Bùi Doanh cất lời:

“Thẩm Trác, ngươi có biết mình đang nói gì không?”

Giọng hắn khô khốc, mang theo vài phần khó tin:

“Ngôi vị Thừa tướng là trẫm đã hứa với ngươi từ trước, ngươi muốn trẫm thất hứa sao?”

Ta quỳ trên mặt đất, không dám ngước nhìn hắn, lặp lại:

“Bệ hạ có còn nhớ trước đây thần từng nói, bản thân vốn không có chí hướng, không muốn ở chốn triều đường lâu dài.”

Lời này ta đã nói kể từ khi mới quen Bùi Doanh. Khi đó hắn còn chưa phải là Thái tử, ta chỉ là một đại phu xuất thân từ y quán. Lần đó hắn vô tình rơi xuống nước, ta đã đưa hắn về nhà cứu mạng. Qua lại vài lần, hắn thường xuyên đến tìm ta chơi. Lúc đó chỉ nhìn y phục và cách di chuyển của hắn, ta đã biết người này không phú thì quý. Khi biết hắn là Lục hoàng tử, ta vô cùng hoang mang lo sợ, nhưng hắn lại kéo ta lại nói:

“Bản vương căn bản không bận tâm những thứ này, ngươi đừng sinh trán xa cách với ta.”

Sau này trong cuộc chiến đoạt đích (giành ngôi thái tử), thị vệ thân tín bên cạnh hắn thương vong vô số. Những kẻ đó thuận theo tung tích mà điều tra ra ta, y quán của ta bị đập phá. Ngay lúc ta sắp bị cứa cổ, hắn cầm kiếm xuất hiện. Đêm đó ta giúp hắn làm sạch vết thương, hắn lại đột nhiên bật khóc. Nước mắt hắn chôn vùi trong tóc ta. Hắn xin lỗi ta, nói muốn đưa ta đi.

Một khoảng thời gian rất dài sau đó, hoàn cảnh của hắn ngày càng khó khăn, hắn cũng trở nên trầm mặc hơn. Chỉ khi ở trước mặt ta, hắn mới chịu mỉm cười một chút. Cũng từ đêm đó, hắn phải ngửi mùi hương trên cơ thể ta mới có thể chìm vào giấc ngủ. Thói quen này duy trì mãi cho đến khi hắn lên ngôi.

Lâu đến mức ta đã quên mất rằng, bản thân đã động tâm với hắn từ lúc nào. Nhưng quân thần có biệt, huống hồ chúng ta lại là hai nam nhân, đoạn tình cảm này quyết sẽ chẳng đi đến đâu cả.

Bùi Doanh dường như hít sâu vài nhịp, rồi mới bước xuống giường. Hắn chỉ mặc một bộ trung y, cung nữ trong phòng đều bị hắn đuổi ra gian ngoài. Hắn đi chân trần, bước từng bước đến trước mặt ta. Một thế hệ quân vương, cứ như vậy mà làm trái quy củ, nửa quỳ trước mặt ta.

“Có phải dạo này nhiều việc quá, ngươi mệt rồi không? Nếu ngươi không quen, có thể nghỉ ngơi thêm vài ngày, muốn nghỉ bao lâu trẫm cũng chuẩn tấu.”

Tóc hắn buông xõa một nửa, ánh mắt nhu hòa, mang theo giọng điệu dỗ dành:

“Là trẫm không tốt, không lo lắng đến sức khỏe của ngươi. Vài ngày nữa trẫm đi du ngoạn ngự uyển, ngươi đi cùng trẫm cho khuây khỏa nhé.”

Hắn đã nói đến nước này, ta tuyệt đối không thể nhắc lại chuyện cũ làm mất hứng hắn nữa, chỉ đành cười đùa qua chuyện:

“Đám người trên triều mà biết Thừa tướng là một kẻ rơm rác thế này, chắc lật tung trời mất.”

Lông mày Bùi Doanh giãn ra:

“Trẫm xem kẻ nào dám nhai lưỡi.”

Ta được hắn ôm lên sập. Những năm tháng trước đây đi theo hắn, bao nhiêu khổ cực nên nếm hay không nên nếm, đều đã nếm đủ cả. Trong một lần chạy trốn, có kẻ truy sát xông lên thuyền, là ta đã mặc y phục của hắn nhảy xuống biển để thu hút sự chú ý, chỉ mong giành cho Bùi Doanh một tia hy vọng sống sót. Cũng từ lần đó, ta để lại bệnh căn, hở chút là đau ốm.

Bùi Doanh dùng tay xoa xoa lòng bàn tay lạnh ngắt của ta, vén y phục ủ ấm đầu gối cho ta:

“Thẩm Trác, lần sau có gì từ từ nói, đừng hở chút là quỳ.”

Dừng lại một chút!

Để tiếp tục đọc chương này, vui lòng bấm vào hình ảnh bên dưới để ủng hộ chi phí duy trì website nhé. Truyện sẽ tự động mở khóa ngay sau khi bấm!

Quảng cáo ủng hộ

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!