Cỡ chữ:

Ta nhìn hắn cười:

“Vậy thần muốn nói chuyện trên giường, bệ hạ có đồng ý không?”

Bùi Doanh không trả lời, cũng không nhìn ta nữa, chỉ ôm ta nằm xuống:

“Ngủ đi.”

Tấu chương xin từ quan của Thừa tướng bị ta đè lại không tuyên bố, Bùi Doanh nhắc hai lần, rồi cũng tùy ý ta.

“Ngươi khi nào muốn làm thì làm.”

Cùng lắm là nói chức quan này ban cho ta hơi quá, trong triều người tài giỏi hơn ta không thiếu. Hắn cố tình để trống vị trí đó chờ ta mở miệng. Ta được nuôi dưỡng bên cạnh hắn, đại thần trong cung đều biết chuyện quá khứ giữa ta và Bùi Doanh nên tạm thời giữ im lặng về sự tồn tại của ta.

Ta đến Dược Đường Thái Y Viện lấy ít dược liệu, tình cờ gặp Trần Thái phó. Ông ta trò chuyện với ta đủ thứ trên trời dưới biển, lúc sắp đi mới lòi đuôi cáo, hỏi ta về vị trí Thừa tướng. Ta không thể nói là Bùi Doanh để dành cho ta, chỉ đành ậm ừ qua chuyện. Sau này cách ba bữa nửa tháng lại có người khác đến dò hỏi, ta liền biết chuyện này không thể kéo dài thêm được nữa.

Lần sau gặp lại Bùi Doanh, hắn vừa nổi trận lôi đình. Quần thần quỳ rạp dưới đất thành một cục. Bùi Doanh đưa tay ôm đầu, thấy ta đến liền xua tay cho bọn họ lui hết. Ta tiến lại xoa bóp hai bên thái dương cho hắn. Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn khép hờ, tựa hẳn sức nặng lên người ta. Hồi lâu sau hắn mới mắng một tiếng:

“Đám lão già này… Thẩm Trác, chỉ có ngươi mới làm trẫm an tâm.”

Hắn nhè nhẹ ngửi mùi hương trên người ta, hàng chân mày dần giãn ra. Dù hắn không nói, ta cũng biết đám người kia vì chuyện vị trí Thừa tướng mà dâng tấu.

Giọng ta nhẹ nhàng:

“Bệ hạ chưa từng nghĩ sẽ tìm một nhân tuyển khác sao? Thần chỉ hiểu chút y thuật, làm Thừa tướng e là không có năng lực. Không bằng…”

“Ngươi cũng hùa với đám người kia muốn bỏ rơi trẫm sao?”

Bùi Doanh ngắt lời ta, nhướng mắt nhìn ta.

Hắn không phải người dễ nổi nóng, nhưng dung túng ai thì cũng có chừng mực. Bình thường ta đã cúi đầu im lặng, nhưng nghĩ đến những lão thần vô tình gặp gỡ dạo gần đây, ta vẫn mở lời:

“Bệ hạ phải hiểu rõ, thần không phải là người phù hợp.”

Trong điện lại chìm vào tĩnh lặng. Hồi lâu sau Bùi Doanh cười khẽ một tiếng:

“Thẩm Trác, trẫm hơi đau đầu, đừng chống đối trẫm nữa được không?”

Hắn nhắm mắt lại. Ta rất hiểu Bùi Doanh, hắn lại đang tỏ ra yếu đuối.

Bùi Doanh cũng rất hiểu ta. Bình thường ta chẳng có bản lĩnh gì lớn, tính tình luôn ôn hòa, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì thì rất ít khi nhượng bộ. Những ngày này ước chừng hắn đã phiền lòng vì đủ loại tấu chương về vị trí Thừa tướng. Lần nào nằm trên giường hắn cũng ôm chặt lấy ta rất lâu, sắc mặt mới hòa hoãn lại.

Ta lại quỳ xuống đất, không nói một lời. Chén trà bên cạnh bị Bùi Doanh gạt rơi xuống, mảnh vỡ lẫn với nước nóng văng tung tóe, rơi trúng mu bàn tay khiến ta thấy hơi tê dại vì bỏng. Nam nhân trước mắt đứng dậy, giọng điệu có phần lạnh lẽo:

“Thẩm Trác, ngươi cứ suy nghĩ cho kỹ đi.”

Đây là lần đầu tiên kể từ khi Bùi Doanh đăng cơ chúng ta không ngủ cùng nhau. Hắn ở thư phòng phê duyệt tấu chương rất khuya không về, ta liền quỳ đến rất khuya. Nhưng ta đã đánh giá thấp sức khỏe của bản thân, ngay đêm đó ta phát sốt.

Trong lúc mơ hồ, ta nghe thấy thái y đang nói chuyện. Nửa đêm về sáng có người túc trực bên cạnh ta, liên tục thay khăn chườm trán cho ta. Thấp thoáng, ta cảm nhận được trán của ai đó nhẹ nhàng chạm vào trán ta, dừng lại rất lâu để hạ nhiệt. Nhưng như thế này thì quá thân mật rồi, lần đầu tiên ta dám to gan mường tượng khuôn mặt người đó là Bùi Doanh.

Rất lâu trước đây khi hắn lâm bệnh, lúc đó Tam hoàng tử đang đắc thế, ngay cả thuốc thang cũng không dám mua. Ta ở trong ngôi miếu hoang đã cởi y phục để hạ sốt cho hắn. Lúc đó hắn cũng sốt đến mơ hồ, đôi môi áp lên môi ta. Trong cơn hoảng hốt ta chợt mở bừng mắt. Chỉ có một tiểu nha hoàn đang hầu hạ ta, nói là đã hầu hạ ta cả đêm, Bùi Doanh đã đi từ lâu rồi.

Hôm nay là ngày đi du ngoạn, sẽ đi khoảng bảy tám ngày. Quả nhiên chuyện đêm qua chỉ là giấc mơ. Ta thu lại những suy nghĩ viển vông, cho nha hoàn lui ra. Ta biết nguyên nhân Bùi Doanh chần chừ không buông tha cho ta, ngoài việc ta là người duy nhất bên cạnh hắn sống sót từ lúc đó đến giờ, còn một nguyên nhân khác: hắn bị đau nửa đầu.

Ta luôn không hiểu trên người mình rốt cuộc có mùi hương gì mà lại có tác dụng an thần. Nhưng từ nhỏ ta đã đắm mình trong đủ loại dược liệu, chắc hẳn hương thuốc đã ngấm vào xương tủy. Những ngày này ta vẫn luôn điều chế các loại hương khác nhau. Ta thầm nghĩ, có phải chỉ cần ta điều chế được mùi hương tương tự, thì giá trị của ta đối với Bùi Doanh sẽ không còn lớn như vậy nữa, hắn sẽ chịu buông tha cho ta đi không?

Ta tìm vài thái y cùng nhau thử nghiệm hương liệu, liên tục điều chỉnh dựa trên cơ sở trước đó, thế mà thực sự làm ra được một loại hương. Đem thử cho những người có cùng triệu chứng, vậy mà có thể an giấc được năm sáu canh giờ. Những thái y đó không ngừng khen ngợi ta, ta có chút bồng bềnh, lại có chút thất vọng.

Ta và Bùi Doanh vẫn đang chiến tranh lạnh. Giống như hồi chúng ta mới quen, ta đã gửi thư cho hắn. Lúc đó chúng ta qua lại thư từ rất mật thiết, từ chuyện hôm nay ta gặp bệnh nhân nào, có những điều thú vị gì, hắn cũng sẽ phàn nàn với ta chuyện trong cung yến tiệc nhiều nhạc múa quá, bàn bạc lần sau chúng ta gặp nhau sẽ đi đâu chơi. Lúc niên thiếu chúng ta không quan tâm thân phận, nói chuyện cũng thẳng thắn. Nếu không có những chuyện xảy ra sau này, ta nghĩ Bùi Doanh có lẽ thực sự sẽ được như ý nguyện, làm một hiệp khách tiêu diêu tự tại trên giang hồ.

Ta nâng bút, cuộn bức thư lại. Trên thư chỉ có một câu ngắn gọn:

“Đợi Bùi lang du ngoạn trở về, ta có tin vui dâng hương.”

Lạc khoản: Thẩm Trác.

Nhưng không ngờ, ngày thứ ba sau khi gửi thư, Bùi Doanh đã trở về. Ta cùng nhiều người ra ngoài điện nghênh giá. Hắn buộc tóc đuôi ngựa cao, dải lụa vàng bay trong gió vừa vặn hoàn hảo, xoay người xuống ngựa, động tác lưu loát đến mức có phần đẹp mắt. Khóe miệng hắn không kìm được nụ cười, đi về phía ta, dường như có chuyện cực kỳ vui vẻ.

Chiếc kiệu hắn thường ngồi bị người ta vén lên, từ bên trong bước ra một giai nhân xinh đẹp như hoa. Ta từng gặp qua nàng rồi, trong cuốn danh sách tú nữ dày cộp kia: Đích trưởng nữ của Hộ quốc Đại tướng quân – Sở Vân Thư.

Bùi Doanh gật đầu với đám người kia rồi đi về phía ta. Mấy ngày du ngoạn này ước chừng hắn ngủ không được ngon giấc, nhưng hiện tại đôi mắt hắn cong cong, tâm tình rất tốt. Ta nhìn hắn, rồi lại nhìn Sở Vân Thư phía sau, liền hiểu ra nguồn cơn tâm tình tốt của hắn. Sở Tướng quân là lão tướng, nếu Sở Vân Thư có thể thuận lợi nhập cung, vị trí của Bùi Doanh sẽ chỉ càng thêm vững chắc. Qua lại vài lần, thế lực có thể từ từ lôi kéo, những tiếng nói bất lợi đối với tân hoàng cũng sẽ bị vùi lấp. Hai người tình cờ gặp gỡ, lại nảy sinh tình duyên.

Dừng lại một chút!

Để tiếp tục đọc chương này, vui lòng bấm vào hình ảnh bên dưới để ủng hộ chi phí duy trì website nhé. Truyện sẽ tự động mở khóa ngay sau khi bấm!

Quảng cáo ủng hộ

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!