Cỡ chữ:

Bùi Doanh lại xuất phát, lần này mãi không thấy về. Quan binh xung quanh lại đông gấp đôi. Ta ngồi trong sân buồn bã. Thẩm Thiện Chính cũng có phần nôn nóng:

“Cái tên người xấu đó sao còn chưa về? Con chẳng có ai để chửi lộn.”

Nó đá đá mấy viên sỏi trong sân:

“Hơn nữa hắn hôn sư phụ rồi mà cứ thế chạy mất, đúng là đồ phụ bạc.”

Nó không hề để ý rằng ta và Bùi Doanh đều là nam nhi. Ta dở khóc dở cười:

“Vậy nếu hắn về, con đồng ý không?”

“Về cũng không thèm, sư phụ của con xứng đáng với người tốt nhất thiên hạ.” Thẩm Thiện Chính lại rất bảo vệ người nhà: “Trừ phi hắn là Hoàng đế.”

Ta phun luôn một ngụm nước.

Vài ngày liên tiếp đều không có tin tức của Bùi Doanh. Lại một ngày nọ, có một toán lính khác xông vào. Những người ở lại hộ tống chúng ta rời đi, khó tránh khỏi thương vong. Ngôi làng bị phá hủy. Thẩm Thiện Chính nhìn ngôi làng chỉ sau một đêm mà hoang tàn, rơi nước mắt:

“Cha mẹ con cũng bị đám quan binh đó g.i.ế.t hại.”

Ta ôm lấy nó, nhớ lại những ngày tháng khói lửa chiến tranh, lang bạt kỳ hồ, nơm nớp lo sợ, thầm cầu nguyện cho Bùi Doanh bình an. Chúng ta được hộ tống đi về phương nam, càng lúc càng xa kinh thành. Quan binh đi theo hộ tống sống sót ngày càng ít. Cuối cùng đến một nơi, rốt cuộc cũng ổn định lại.

Lại một năm trôi qua. Đầu xuân có điềm báo thiên hạ thái bình, trên phố không còn loạn lạc như trước, có người to gan đã dựng sạp buôn bán. Một ngày nọ, Thẩm Thiện Chính lén ra ngoài mua đồ, lúc về nước mắt nước mũi tèm lem, nắm chặt một tờ giấy nhăn nhúm cho ta xem. Nhìn thấy dòng chữ to tướng “Hoàng đế tiền triều đã bị g.i.ế.t”, ta suýt chút ngất đi.

Hôm sau tân hoàng tuyên bố đăng cơ, đổi niên hiệu thành Chiêu Định. Thời đại thuộc về Bùi Doanh đã kết thúc.

Thẩm Thiện Chính sợ ta ốm, tìm mọi cách kể chuyện cười làm mặt xấu chọc ta vui. Ta xoa đầu nó, động tác nhẹ nhàng, không nói gì. Chúng ta lại quay lại làm nghề cũ, rất nhanh đã mở được một y quán. Ta vẫn sống như ngày thường. Thẩm Thiện Chính thời gian này rất an phận, đôi mắt nhỏ thỉnh thoảng lại nheo lại nhìn ta dò xét, thậm chí buổi tối còn ôm chăn đập cửa phòng ta:

“Sư phụ, con hơi sợ, người cho con ngủ cùng đi.”

“Con mười một tuổi rồi.”

“Con sợ mà.”

Ta thở dài, ta biết nó lo lắng cho ta, đang dùng cách của mình để bảo vệ ta.

Buổi tối nó ngủ say, ta thức dậy, lập một nấm mồ cách đó không xa, bên trên khắc tên Bùi Doanh. Ta canh giữ nấm mộ không nói lời nào, đốt một ít hương an thần. Hương tàn, ánh bình minh ló rạng. Trời sắp sáng rồi, ta vỗ vỗ bụi đất trên quần áo, trở về nhà. Ta biết, một nơi một khi đã đổ mưa, thì dù có nắng cũng chẳng thể sưởi ấm được nữa.

Lại qua một thời gian rất dài, ngày tháng cứ năm này qua năm khác, lại đến cuối thu rồi. Lần này ta và Thẩm Thiện Chính đều cắt may y phục mới. Lúc đi mua vải, người trong tiệm đang bàn tán về việc Hoàng đế đương triều độc ác thế nào, lại giáng chức mấy lão thần, g.i.ế.t vài võ tướng. Ta không có tâm tư lắng nghe, lại nhớ đến rất lâu trước kia, khi ta mới rời hoàng cung chuyển đến kinh thành, lúc đó người ta bàn tán cũng không ngoài chuyện tân hoàng mới nhậm chức ra sao. Chỉ là vật đổi sao dời, vị tân hoàng được bàn tán trước đây cũng từng có một quãng thời gian ấm áp trong khoảng sân nhỏ của ta. Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, ta đếm cũng không rõ nữa, cảnh vật đã thay đổi. Ngôi nhà nhỏ đó lại trở thành điểm tựa cho vô số đêm không ngủ của ta. Ta sợ nhỡ đâu một ngày không nhớ ra được nữa, bản thân ta cũng suy sụp mất.

Về đến nhà, bên ngoài lại có tiếng gõ cửa khe khẽ. Thẩm Thiện Chính có chút mất kiên nhẫn:

“Đám bà mai này thật phiền phức, đã bảo không xem không xem rồi!”

Nó vừa hét lên:

“Đến đây!”

vừa múc một ít nước gạo thừa hắt thẳng từ trên tường rào xuống không thèm nhìn. Nghe một tiếng kêu thảm thiết, nó mới mãn nguyện quay vào.

“Thiện Chính.”

Ta từ trong phòng gọi nó, nó chột dạ:

“Lần sau chắc chắn không thế nữa, ai bảo bọn họ cứ làm phiền.”

“Dù thế cũng không nên làm vậy, con đã mười lăm tuổi rồi, không thể cứ như trẻ con mãi.”

Ta thở dài bước ra ngoài. Khi mở cửa, người đã không còn ở đó nữa.

“Yên tâm đi, có bài học này, họ tuyệt đối sẽ không đến nữa đâu.”

Nhưng không lâu sau cửa lại bị gõ. Thẩm Thiện Chính không dám ra ngoài nữa, sợ là người lúc nãy tìm đến tận cửa mắng chửi. Vừa mở hé cánh cửa, quả nhiên tiếng chửi rủa như sỏi đá ném vào:

“Thẩm Thiện Chính, cái thằng oắt con kia lăn ra đây cho ta!”

Tay đang mở cửa của ta sững lại. Tiếng chửi bới cũng im bặt. Cánh cửa bị gió thổi bung ra, khe hở ngày càng lớn, phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt. Ta cảm giác như mọi thứ xung quanh ngừng trôi.

Người trước mặt, ta đã quá lâu rồi không gặp. Hoặc phải nói là, ta cứ ngỡ cả đời này sẽ không bao giờ được gặp lại. Ánh tà dương hoàng hôn vừa vặn chiếu lên khuôn mặt Bùi Doanh, lại đẹp hơn tất thảy ánh bình minh rạng rỡ nào.

Thẩm Thiện Chính khóc còn to hơn cả ta, lao thẳng tới như một con trâu mộng. Vẫn là một con trâu có sức mạnh vô biên, khung cảnh quá đỗi bi tráng. Ta phải kéo nó vào trong nhà, nước mắt quệt đi được một nửa, nó mới nhớ ra người trước mặt này từng là Hoàng đế, mà nó thì vừa đối xử với hắn như thế nào. Tiếng khóc im bặt, cặp mắt ti hí đảo quanh rồi lấy cớ chuồn mất dạng.

Trong phòng chỉ còn lại hai chúng ta. Bùi Doanh cởi bỏ lớp áo khoác ướt sũng nhếch nhác. Hắn nhìn ta cười:

“Còn muốn nhìn bao lâu nữa? Bao lâu cũng không đủ.”

Sự bi thương đến muộn màng như dòng sông vỡ đê nháy mắt cuốn lấy ta. Những năm qua ta rất ít khi khóc, dù ở trước mộ hắn ta cũng rất hiếm rơi lệ. Chắc vì tuổi tác lớn dần, cảm xúc con người cũng trở nên nhạt nhòa. Cũng có thể là vì có Thẩm Thiện Chính ở bên, luôn gây ra đủ thứ rắc rối, ta phải sống để còn giải quyết.

Tóm lại, sau ngày hôm đó cả người ta trở nên rất nặng nề. Nặng nề đến mức không thể khóc nổi, không thể thở dài. Không biết thứ gì đang đè nén ta, đè đến mức sắp ấn ta xuống tận bùn đen. Ta từng nghĩ đợi Thẩm Thiện Chính lớn hơn chút nữa, có thể tự lo cho bản thân, ta sẽ có thể một mình rời đi. Đi đến một nơi thật xa thật xa, không ai tìm thấy. Nhưng giờ phút này cơ thể đột nhiên trở nên nhẹ bẫng, nhẹ đến mức ta không thích ứng kịp. Những cảm xúc bề bộn, dồn nén mà ta không buồn để tâm, không thèm trút bỏ, dường như đã tìm được lối thoát, chớp mắt tuôn trào ra hết. Nước mắt ta không cầm được, một câu cũng chẳng nói nên lời.

Dừng lại một chút!

Để tiếp tục đọc chương này, vui lòng bấm vào hình ảnh bên dưới để ủng hộ chi phí duy trì website nhé. Truyện sẽ tự động mở khóa ngay sau khi bấm!

Quảng cáo ủng hộ

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!