CỘNG CẢM NGỌT NGÀO

Chương 2: Bí Mật Nhỏ Của Kẻ Ngốc

Cỡ chữ:

Tạ Vũ là bạn cùng phòng, cũng là người bạn tốt nhất của tôi. Tôi lén lút yêu thầm cậu ấy, đáng tiếc cậu ấy lại là trai thẳng.

Gia cảnh nhà Tạ Vũ rất ưu việt. Năm tôi 7 tuổi, bố tôi làm tài xế cho nhà họ Tạ. Vì không có mẹ, bố tôi công việc lại bận rộn nên thường xuyên dẫn tôi đến nhà cậu ấy.

Bạn học trong lớp thường dọa dẫm tôi, nói rằng những đứa trẻ nhà giàu thế này trong xương cốt đều được chiều sinh hư. Họ nói tôi đến nhà cậu ấy, Tạ Vũ nhất định sẽ coi tôi như món đồ chơi, ngày nào cũng tìm cách bắt nạt và bạo hành tôi.

Nhưng khi thật sự gặp cậu ấy mới thấy, Tạ Vũ không hề có chút ưu việt nào.

Lần đầu tiên gặp mặt, cậu ấy nói tôi trông giống một con búp bê Tây. Tôi sức khỏe yếu, rất dễ sinh bệnh. Rõ ràng là tiểu thiếu gia lá ngọc cành vàng của nhà họ Tạ, vậy mà Tạ Vũ lại sẵn sàng nửa quỳ trên mặt đất giữa mùa đông để xỏ tất cho tôi, lúc đi học còn đích thân xách cặp cho tôi. Khi tôi ốm nằm trên giường, cậu ấy luôn ở bên cạnh, nắm tay tôi và chăm sóc tôi.

Năm học cấp ba, cậu ấy vô tình bắt gặp bí mật song tính của tôi khi tôi đang tắm.

Lúc đó tôi sợ hãi vô cùng, cầu xin cậu ấy giữ bí mật. Chỉ cần cậu ấy không nói ra, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Kết quả cậu ấy chẳng những không chê bai mà còn hứa sẽ mãi mãi giữ bí mật cho tôi.

Cậu ấy lạnh lùng, không thích nói chuyện, thường bị người ta nói là khó gần. Thế nhưng cậu ấy lại đặc biệt dịu dàng với tôi. Bạn cùng phòng cũng thường trêu chọc rằng cậu ấy đang nuôi tôi như nuôi vợ vậy.

Nhưng tôi biết Tạ Vũ là trai thẳng, đặc biệt là cách đây không lâu, cậu ấy còn đánh một gã đồng tính nam dám quấy rối mình. Tôi biết Tạ Vũ chỉ coi tôi là bạn tốt, tôi không thể suy nghĩ quá nhiều. Tôi phải giấu kín tâm tư của mình, nếu bại lộ thì ngay cả làm bạn cũng không xong.

Đến cuối cùng, Tạ Vũ chỉ nhận duy nhất món quà của tôi.

Hôm đó mọi người giải tán rồi, cậu ấy ngồi trước bàn máy tính sử dụng con chuột tôi tặng. Mỗi lần chạm vào, cơ thể tôi đều truyền đến cảm giác vuốt ve từ đầu ngón tay cậu ấy. Tôi đổ mồ hôi đầm đìa cuộn tròn trên giường, bất lực cắn chặt góc chăn.

Ngón tay Tạ Vũ bất ngờ lăn nhẹ trên con lăn, tôi vội vã ôm chặt chăn, hai mắt trợn to, vô thức thè lưỡi ra, cả người run rẩy. Nước bọt men theo khóe miệng chảy xuống, thấm ướt một mảng nhỏ trên chăn. Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết, một tay nắm chặt ga giường, tay kia xấu hổ che mắt lại, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở kìm nén. Thế mà tôi vẫn phải cố nhịn không được phát ra một chút tiếng động nào.

Chuyên ngành của chúng tôi là công nghệ thông tin. Bình thường Tạ Vũ viết code, tra tài liệu, thỉnh thoảng chơi vài ván game để giải trí nên tần suất sử dụng chuột là rất cao.

Tôi đúng là tự vác đá đập vào chân mình.

Thế nhưng đã qua một tiếng đồng hồ rồi, tôi thật sự có chút không chịu nổi nữa. Tôi vừa rơi nước mắt vừa khóc thầm. Cũng không biết qua bao lâu, cậu ấy mới lưu luyến buông con chuột ra.

Tôi buông chăn ra, nằm bẹp trên giường như một con cá c.h.ế.t., ánh mắt đờ đẫn.

Bình luận nhịn không được mà cười:

“Chỉ mới sờ một chút mà đã không chịu nổi rồi, đến lúc làm thật chắc bị bắt nạt đến mức mất kiểm soát mất.”

“Người nào đó hãy dừng lại chút đi, nhìn cục cưng ngốc này xem, đầu ngón tay đang run rẩy kìa, không thể bắt nạt thêm được nữa đâu.”

Tôi nghỉ ngơi một lúc mới gượng ngồi dậy được. Toàn thân ướt sũng mồ hôi, quần áo dính nhớp nháp vô cùng khó chịu. Tôi phải xuống giường đi tắm, tránh để bị phát hiện.

Nhưng vừa bước xuống giường thì chân tôi mềm nhũn, cả người bước hụt cầu thang suýt ngã.

Cơn đau trong tưởng tượng không hề ập tới. Tôi được Tạ Vũ đỡ lấy, ôm gọn vào lòng. Mùi bạc hà quen thuộc phả vào mặt, tôi vừa ngước mắt lên thì vừa vặn chạm phải ánh mắt của cậu ấy.

Không biết có phải là ảo giác của tôi không, tai của Tạ Vũ hình như đỏ lên rồi. Cậu ấy đưa tay sờ trán tôi:

“Sao nhiều mồ hôi thế này? Có phải thấy không khỏe ở đâu không?”

Tôi lúng túng đẩy cậu ấy ra, kéo lại góc áo, sợ bị cậu ấy phát hiện ra sự bối rối bên dưới của mình:

“Không sao, tôi đi tắm là ổn thôi.”

Tạ Vũ vẫn lo lắng, nắm lấy tay tôi: “Một mình cậu đi được không?”

Bạn cùng phòng Trần Phi không nhịn được mà trêu chọc: “Tạ Vũ, cậu đúng là coi Hứa Tinh Hà như vợ mà chiều chuộng đấy. Chẳng lẽ cậu còn định tắm giúp cậu ấy à? Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, khi nào chúng tôi mới được ăn kẹo hỷ của hai người đây?”

Tạ Vũ liếc bọn họ một cái: “Đừng ồn nữa, Hứa Tinh Hà là người bạn tốt nhất của tôi.” Cậu ấy quay đầu lại xoa đầu tôi: “Đừng nghe họ nói bậy.”

Tôi khựng lại, trong lòng có vài phần chua xót. Người bạn tốt nhất sao?

Bình luận trước mắt tôi thở dài: “Người nào đó đúng là xấu xa, chơi vợ đến mức thè cả lưỡi ra rồi mà vẫn bảo chỉ là bạn, đáng đời không có được vợ. Đến lúc vợ thích người khác thì mới ngoan ngoãn được.”

Tôi không thèm quản những bình luận này nữa. Sợ bị Tạ Vũ nhìn thấu sự thất vọng trên mặt, tôi ôm quần áo chạy trối c.h.ế.t. vào phòng tắm.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!