BẠN TRAI TRÀ XANH KHÔNG CÓ GÌ NGOÀI TIỀN

Chương 4: Cuộc bỏ trốn không thành

Cỡ chữ:

Dạo gần đây luôn cảm thấy trong lòng thấp thỏm không yên.

Tôi hỏi đám bình luận xem gần đây có chuyện gì sắp xảy ra không.

“Để tôi xem giúp cậu… Gần đây cuộc sống rất bình yên, nhưng Hứa Hằng luôn cảm thấy bất an trong lòng, dường như sắp có chuyện gì đó xảy ra.”

“Quả nhiên giây tiếp theo, cậu ngồi thẳng người dậy…”

“Giây tiếp theo thế nào?”

“Ồ, thẻ hội viên của tôi hết hạn rồi, không xem được nữa. Cậu đợi tôi nạp tiền đã.”

Tôi đợi một lát, nhưng đám bình luận giống như đã bàn bạc trước, đồng loạt im bặt.

“Sao không có ai nói gì vậy? Đều hết hạn hết rồi à?”

“Anh trai ơi, tác giả không cho phép tiết lộ nội dung. Nhưng mà anh cũng đáng thương thật đấy.”

“Hóa ra trước kia anh cũng thê thảm như vậy. Hóa ra anh cũng là một kẻ đáng thương.”

“Tôi sẽ không bao giờ mắng anh nữa hu hu.”

“Thực ra tôi khá mong chờ đấy… Chuyện này có thể nói không? Có thể nói được không?”

“Người qua đường vô tình ghé vào, xin lỗi tôi là một kẻ biến thái, tôi thích kiểu cốt truyện này.”

Độc giả không nói thêm gì, chỉ để lại một dãy số bí ẩn.

Đám bình luận nói làm tôi mù mờ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Bất lực phẫn nộ. Nhưng rất nhanh sau đó tôi đã biết.

Âm báo tin nhắn điện thoại vang lên, tôi cầm lên xem thử, lập tức đứng dậy chuẩn bị dọn đồ đạc.

Khi dọn đồ xong chuẩn bị rời đi, tôi ngẩng đầu nhìn bình luận, cảnh cáo họ không được nói cho anh ấy biết.

Vừa tìm được chỗ ở mới, dọn dẹp xong xuôi thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Tôi nhìn đồng hồ, chắc là đồ ăn ngoài tôi gọi đã đến rồi.

Mở cửa ra, một bóng dáng to lớn nhanh c.h.óng lao vào ôm chầm lấy tôi. Tôi lảo đảo lùi mấy bước mới đứng vững lại được.

“Tống Vũ An, sao anh lại biết em ở đây?”

Tên to xác kia thút thít đáp: “Bởi vì… bởi vì căn nhà này là anh mua cho em mà. Quên rồi sao?”

Tôi cố kéo anh ra khỏi người mình: “Chẳng phải em đã để lại giấy nhắn rồi sao? Chúng ta đã chia tay rồi, sau này đừng đến tìm em nữa.”

“Tại sao? Tại sao lại phải chia tay?” Anh lớn tiếng chất vấn tôi.

“Vì em đã gom đủ tiền rồi, nên không cần anh nữa.”

“Anh biết ngay mà! Anh biết ngay mà! Em căn bản không hề thích anh, em chỉ vì tiền của anh thôi!”

Anh lại bắt đầu khóc, vừa khóc vừa sấn sổ tới đòi hôn tôi. Tôi né tránh, anh lại càng khóc dữ dội hơn.

“Tại sao lại không cho anh ấy hôn? Cho anh ấy hôn đi nhanh lên!”

“Bé cưng đừng khóc nữa, anh cứ lao thẳng lên làm chuyện đó với cậu ta đi, cậu ta sẽ không từ chối đâu!”

“Cưỡng ép đi bé cưng! Cậu ta thích bị cưỡng ép đó! Thực ra cậu ta thích anh, bé cưng à, chỉ là cậu ta làm bộ làm tịch không chịu nói ra thôi!”

Tống Vũ An nhìn vào đám bình luận rồi từ từ gật đầu.

Sau khi tôi nhìn anh mà từ từ lắc đầu, anh nhấc bổng tôi lên, đi thẳng vào phòng ngủ.

Anh ôm tôi rất chặt, nước mắt vẫn không ngừng rơi, từng giọt từng giọt rơi xuống người tôi, rất lạnh.

Tôi hơi chịu không nổi, đẩy đẩy anh: “Tống… Tống Vũ An, anh có thể đừng vừa khóc vừa…”

“Anh cứ muốn!” Anh rống lên, rồi lại bắt đầu khóc.

Nửa đêm, cái đầu lông xù của Tống Vũ An vẫn rúc vào ngực tôi, cánh tay vòng chặt lấy eo tôi.

Tôi không ngủ được, lại cầm điện thoại lên xem tin nhắn ban ngày.

“Anh, em về rồi.”

Bình luận

Ẩn danh 08:23 06/07/2026
Top 9 và top 8 đều là lốp:)