MỊ MA VA PHẢI VỢ CẤM DỤC

Chương 7: Vật Thay Thế & Cơn Thịnh Nộ

Cỡ chữ:

Tôi chằm chằm nhìn trang web đó rất lâu, sau đó nhấn vào nút đăng ký ngay.

Đối phương phản hồi rất nhanh: “Vui lòng cung cấp thông tin sinh học cơ bản của bạn đời: chiều cao, cân nặng, nhiệt độ cơ thể, loại mùi hương, xúc cảm làn da, miêu tả càng chi tiết càng tốt.”

Tôi điền từng mục một: Chiều cao 187cm, cân nặng 78kg, nhiệt độ cơ thể hơi thấp khoảng 36.2 độ, mùi cơ thể là hương thơm thanh đạm pha trộn giữa gỗ thông và tuyết tùng, xúc cảm da hơi lạnh, cơ bắp săn chắc nhưng không quá cứng. Khi điền đến mục cuối cùng, tôi chần chừ một chút: “Sở thích đặc biệt: dái tai, hõm cổ, xương quai xanh.” Gửi.

3 ngày sau, tôi nhận được một kiện chuyển phát nhanh. Thùng hàng rất to, dài khoảng 1m8, bên ngoài bọc bong bóng xốp dày cộp. Tôi nhân lúc quản gia không có nhà, lén lút vác về phòng ngủ, đóng cửa bóc vỏ.

Một con búp bê mô phỏng kích thước người thật yên tĩnh nằm trong thùng. Nó mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu xám đậm cùng kiểu với Cố Diễn Chi, mái tóc đen ngắn giống hệt, hình dáng khuôn mặt, xương mày, sống mũi, bờ môi… gần như mọi chi tiết đều khớp nối hoàn hảo với thông tin tôi đã điền. Tôi đưa tay chạm thử vào cánh tay nó, xúc cảm hơi lành lạnh, mang theo hương gỗ thông thoang thoảng. Giống, quá giống. Tôi thậm chí trong một khoảnh khắc hoảng hốt, còn tưởng Cố Diễn Chi bản tôn đang đứng trước mặt mình.

Đêm đó tôi khóa chặt cửa phòng ngủ. Trước đây khi sang phòng Cố Diễn Chi, tôi chưa bao giờ khóa cửa, nhưng đêm nay thì khác. Đêm nay tôi ở trong phòng của mình, chốt cửa cài chặt từ bên trong. Tôi ôm con búp bê đó nằm trên giường, vùi mặt vào hõm cổ nó. Hơi lạnh truyền lên, mùi hương gỗ thông len vào mũi, mọi thứ đều rất quen thuộc.

Nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó. Tôi không diễn tả nổi là thiếu cái gì, hiệu quả bổ sung năng lượng là như nhau, nhu cầu cơ thể cũng đã được thỏa mãn. Vậy mà khi ôm con búp bê này, trong lòng tôi lại có một góc trống vắng, giống như một nơi lẽ ra phải được lấp đầy thì vẫn cứ trống rỗng. Tôi không nghĩ nhiều, chắc là do lần đầu tiên dùng búp bê nên chưa quen, lần sau sẽ ổn thôi. Tôi siết chặt con búp bê thêm chút nữa, nhắm mắt lại, chìm sâu vào giấc ngủ.

Tôi ngủ rất say, say đến mức hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ hành lang.

2 giờ sáng, Cố Diễn Chi tỉnh giấc từ giấc ngủ nông, theo thói quen nghiêng đầu nhìn về phía cửa. Anh mỗi đêm đều có thói quen như vậy, không biết bắt đầu từ lúc nào, có lẽ là từ tuần đầu tiên sau ngày cưới. Anh luôn tỉnh lại vào lúc nửa đêm, liếc nhìn ra cửa một cái. Bởi vì trong 3 tháng qua, mỗi đêm từ 12 giờ đến 2 giờ sáng, cánh cửa phòng anh đều sẽ bị đẩy ra bởi cùng một người. Thẩm Đỗ sẽ đi chân trần bước vào, mặc chiếc áo ngủ màu trắng, giống như một con mèo ăn vụng mà trèo lên giường anh.

Động tác của cậu rất nhẹ, nhưng điều cậu không biết là, ngay từ đêm đầu tiên anh đã tỉnh rồi. Lần đầu tiên đó, anh thực sự bị dọa giật mình, bản năng xui khiến anh muốn đẩy cậu ra, nhưng anh chưa kịp cử động, đã cảm nhận được sự nóng bỏng không bình thường trên người cậu, giống như đang bị sốt cao vậy. Lúc cậu áp người lên, cả cơ thể đều đang khẽ run rẩy, đôi môi dán lên cổ anh, giống như đang tìm kiếm thứ gì. Anh không biết tại sao mình lại không đẩy cậu ra. Có lẽ vì dáng vẻ run rẩy của cậu quá đáng thương, có lẽ vì mùi hương hoa dành dành thoang thoảng trên người cậu, cũng có lẽ vì một lý do nào đó không thể nói rõ ràng. Tóm lại, anh đã không đẩy cậu ra.

Những đêm sau đó, anh đều đang đợi cậu. Anh biết, cậu sẽ xuất hiện trong khoảng từ 12 giờ đến 2 giờ sáng, biết cậu sẽ dán chặt vào sườn anh trước, vùi mặt vào hõm cổ anh, sau đó từ từ hôn lên dái tai, đường xương hàm, hõm cổ, xương quai xanh. Biết cậu sẽ ở một khoảnh khắc nào đó cắn lên da anh, để lại một dấu răng mờ nhạt, sau đó cả người cậu sẽ thả lỏng, giống như một con mèo đã no bụng mà ngủ thiếp đi.

Anh chưa bao giờ nói với cậu rằng, thực ra anh vẫn luôn tỉnh. Anh chưa bao giờ nói với cậu rằng, mỗi buổi sáng lúc rửa mặt anh đều soi gương kiểm tra những dấu vết đó, mặc dù anh biết chúng sẽ mau c.h.óng biến mất. Anh chưa bao giờ nói với cậu rằng, những dấu răng và vết hôn nhạt màu ấy, là thứ anh mong đợi nhất trong ngày. Anh thậm chí chưa từng nói với cậu, cuộc hôn ước đó không phải là tai nạn, mà là do chính tay anh sắp xếp.

Nhưng đêm nay thì khác. Đêm nay anh không đợi được cậu. Anh nằm trên giường, đợi từ 12 giờ đến 1 giờ, từ 1 giờ đến 2 giờ, hành lang im ắng tĩnh mịch, cánh cửa đó vẫn không hề bị đẩy ra. Anh cầm điện thoại lên, mở camera giám sát trong nhà. Cửa phòng ngủ chính đang đóng. Anh chuyển góc camera, dưới khe cửa không có ánh sáng hắt ra. Chắc là cậu đã ngủ rồi. Anh đặt điện thoại xuống, tự nhủ với bản thân rằng có lẽ đêm nay cậu quá mệt, có lẽ cậu không khỏe, có lẽ chỉ là thỉnh thoảng một lần nghỉ ngơi, anh lại nhắm mắt, nhưng vẫn không ngủ được.

3 giờ sáng, anh lại cầm điện thoại lên. Trên màn hình giám sát, cửa phòng ngủ chính vẫn đóng im ỉm.

4 giờ sáng, anh dứt khoát không ngủ nữa. Anh điều xuất camera bên trong phòng ngủ chính. Anh vốn dĩ vĩnh viễn không bao giờ muốn mở cái quyền truy cập này, là Thẩm Đỗ ép anh. Khoảnh khắc hình ảnh tải xong, đồng tử anh co rụt lại dữ dội.

Thẩm Đỗ đang nằm trên giường, trong lòng ôm một thứ gì đó. Không phải một thứ, mà là một con búp bê mô phỏng hình người, mặc áo choàng tắm màu xám đậm, ôm sát rạt vào nhau. Con búp bê đó mặc áo choàng cùng kiểu với anh, có vóc dáng tương tự anh, thậm chí đến cả độ dài của mái tóc cũng gần giống. Cậu cứ thế ôm nó, vùi mặt vào hõm cổ nó, cả người dính chặt vào nhau không một kẽ hở, giống y hệt cái cách cậu dán vào anh mỗi đêm.

Ngón tay cầm điện thoại của Cố Diễn Chi từ từ siết chặt. Màn hình phản chiếu khuôn mặt anh, dưới ánh trăng, đôi mắt luôn thanh lãnh lúc này hằn đầy tia m.á.u, đường cong quai hàm căng cứng như một sợi dây cước sắp đứt.

Cậu không cần anh nữa. Cậu tìm được vật thay thế rồi. Ý nghĩ này giống như một chậu nước đá dội xuống, tưới anh lạnh toát từ đầu đến chân. Anh chằm chằm nhìn vào màn hình suốt trọn một đêm.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!