Đêm khuya, ta lặng lẽ trở dậy, mang theo lệnh bài Khương Trì Hằng đưa cho ta rời khỏi phòng. Trên đường đi không ai cản ta, chỉ bởi vì những người này đều là thủ hạ của Khương Trì Hằng. Trước đây ta chỉ coi hắn là một thị vệ bình thường, không ngờ hắn còn là đầu lĩnh thị vệ.
“Thôi công công, đêm nay cẩn thận chút nhé, ngươi hiểu mà.”
Ta còn chưa kịp lấy lệnh bài ra, thị vệ gác cửa đã cho ta qua, đồng thời còn nhắc nhở ta một câu, đêm nay tâm trạng của Khương Trì Hằng không được tốt.
“Đa tạ, ta sẽ cẩn thận.”
Ta căng thẳng đi vào trong, đi đến căn phòng quen thuộc, lại phát hiện Khương Trì Hằng không có trong phòng. Suy nghĩ một chút, ta đóng cửa phòng lại, đi thẳng về hướng hồ nước nóng. Chỗ ở của Khương Trì Hằng không cách cung Vị Ương bao xa, thân phận của hắn dường như cũng không phải dạng vừa, vậy mà lại có một chỗ ở lớn thế này. Nhưng không hỏi nhiều là luật bất thành văn của người trong cung, dù sao đầu lĩnh thị vệ thì chẳng phải cũng chỉ là thị vệ sao?
Ta bước vào hồ nước nóng, kết quả vẫn không thấy bóng dáng Khương Trì Hằng đâu. Chẳng lẽ hôm nay nghe thấy lời ta và Tiểu Bội Tử nói nên tức giận, trốn đi không thèm gặp ta rồi? Đang lúc nghi hoặc định đi ra ngoài tìm người hỏi thử, bất ngờ một bàn tay từ dưới hồ vươn lên tóm chặt lấy mắt cá chân ta. Không kịp phòng bị, ta bị kéo tuột xuống hồ. “Tõm” một tiếng, bọt nước văng tung tóe. Ngay khi ta tưởng mình sắp c.h.ế.t. đuối trong hồ, phía sau có người đỡ lấy eo ta, vớt ta lên. Trong lúc ta ho sặc sụa, lại nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Khương Trì Hằng vang lên bên tai.
“Ta thật không ngờ, tiểu công công lại được người ta hoan nghênh đến vậy.”
Không phải ta tự phụ, ta sinh ra quả thực có một khuôn mặt không tệ, đặc biệt là khi so sánh với những thái giám khác trong cung. Phàm là người có thẩm mỹ bình thường, đương nhiên đều có thể chọn ra ai phù hợp hơn. Cho nên những năm qua, cung nữ tìm đến ta, âm thầm bày tỏ lòng ái mộ cũng không ít. Nhưng ta chưa từng nhận lời một ai cả, ngoại trừ Khương Trì Hằng. Chẳng biết hắn đang ghen tuông cái gì.
Ta lấy lại bình tĩnh đôi chút, quay lại ôm chầm lấy hắn, úp mặt vào khuôn ngực hắn. Hắn hẳn là đã ngâm nước một lúc lâu, người nóng rực, nhưng lại vô cùng dễ chịu.
“Ta đâu có nhận lời họ. Ta thích ai ngươi còn không biết sao? Đâu thể nói toạc ra với người khác là ta đang quen với ngươi được.”
Nam nhân nắn nắn dái tai ta. Hắn quanh năm luyện võ, tay đương nhiên không được mịn màng, lớp chai sần cọ xát khiến ta hơi ngứa.
“Tại sao lại không thể?”
Lời của Khương Trì Hằng khiến ta nghi ngờ rốt cuộc hắn có biết những luật lệ trong cung hay không. Nếu chuyện của chúng ta thực sự truyền ra ngoài, đối với hắn hay với ta đều không tốt. Dù cho hắn miễn cưỡng được coi là đầu lĩnh thị vệ, nhưng nói trắng ra thì vẫn là nô tài. Thôi bỏ đi, một kẻ thô kệch như hắn, chắc hẳn cũng chẳng buồn đi tìm hiểu mấy chuyện này. Hắn không biết ta cũng chẳng trách hắn, cũng lười giải thích dài dòng.
Chưa kịp thỏa mãn, ta đã bị Khương Trì Hằng bóp cằm nâng lên.
“Ngươi là c.h.ó con sao?”
Hắn rõ ràng vốn chẳng bận tâm mấy chuyện này, nhưng cố tình lại không cho ta làm vậy.
“Không được sao? Đại nhân không cho ta cắn à? Nếu đã vậy, ta về ngủ cho xong.”
Tất nhiên, miệng thì nói vậy, nhưng động tác thì chẳng có ý định rời đi. Khương Trì Hằng bóp cằm ta, nheo mắt lại, sau đó dùng chút sức ép cho môi ta hé ra, lộ ra hàm răng. Ngón tay hắn miết qua răng ta.
“Tốt nhất là ngươi đừng có đồng ý với bọn họ. Nếu để ta phát hiện ngươi trăng hoa lăng nhăng, thì răng cũng đừng hòng giữ lại.”
Không biết khi Khương Trì Hằng thẩm vấn phạm nhân có mang bộ dạng này không. Mới quen biết ta còn có chút e sợ hắn, nhưng lúc này ta chỉ thấy cả người nóng ran.
“Đại nhân nỡ sao?”
Khương Trì Hằng buông cằm ta ra, ta lại ngoan ngoãn úp sấp trên ngực hắn, giọng nói lí nhí: “Làm như đại nhân không cắn ta vậy.”
Ta chỉ chăm chăm vào một chỗ này, Khương Trì Hằng thì khác. Hắn luôn thích để lại dấu vết ở những nơi ta không nhìn thấy. Hồi đầu đau đến mức mấy ngày liền ta mặc y phục cũng thấy buốt. Nhưng mỗi lần từ chỗ hắn trở về, dấu vết trên người phải mất một đoạn thời gian rất dài mới tan. Những ngày đó ta đều không dám thay đồ trước mặt người khác.
Thời gian sau đó cũng chẳng khác trước là bao, chỉ là hôm nay đổi địa điểm mà thôi. Nhưng Khương Trì Hằng hôm nay dường như mất đi cảm giác an toàn, khăng khăng bắt ta phải hứa một lời hứa.
“Đã trêu chọc ta rồi thì không được đi trêu chọc kẻ khác. Dù là cung nữ, thái giám hay bất cứ thị vệ nào khác, rõ chưa?”
Ta uể oải nằm sấp trên người hắn. Không đợi được câu trả lời của ta, hắn đưa tay véo má ta, hơi đau.
“Biết rồi, biết rồi. Cung nữ, thị vệ thì thôi đi, thái giám là sao chứ? Ta đâu có cái sở thích kỳ quái đó.”
Hơn nữa, rời khỏi Khương Trì Hằng rồi, còn ai có thể dung túng cho ta cắn xé lung tung trên người họ nữa chứ? Người có thể chấp nhận chắc cũng chẳng có mấy ai. Có lẽ vì tiến cung từ quá sớm, bên cạnh không có bằng hữu, lại thêm thói quen thích cắn đồ vật cũng bị mang theo vào cung. Theo tuổi tác lớn dần mà chẳng thấy đỡ hơn, thậm chí còn ngày càng nghiêm trọng. Những cú cắn thông thường đã không thể thỏa mãn ta, những lúc không nhịn được ta sẽ cắn cả cánh tay mình. Nhưng dẫu sao thì cũng không giống nhau. Cho đến khi ta gặp Khương Trì Hằng, cái tật xấu này mới thực sự được giải tỏa đúng nghĩa.
Vả lại, tuy miệng Khương Trì Hằng không nói ra, nhưng ta nhìn ra được… hắn kỳ thực rất thích việc ta lưu lại dấu vết trên người hắn. Chỉ là miệng cứng mà thôi. Ta chọc chọc vào người hắn.
“Hôm nay ngươi nghe thấy bọn ta nói chuyện rồi à?”
Khương Trì Hằng cười lạnh: “Các ngươi nói lớn tiếng như vậy, chỉ sợ mọi người không nghe thấy. Ta mà nói mình không nghe thấy thì có phải giả tạo quá không?”
Mặt ta hơi đỏ lên: “Cũng đâu có lớn tiếng lắm đâu. Với lại lúc đó ai mà ngờ Khương Trì Hằng ngươi lại xuất hiện ở chỗ đó chứ. Bình thường ngươi chưa bao giờ tới đó mà.”
“Vậy là ngươi tức giận rồi? Ghen rồi phải không? Ngươi nói dối, nếu không ghen, sao hôm nay lại dắt ta đến bên hồ nước nóng bắt thề thốt chứ.”
Đúng là miệng cứng. Nhưng nghĩ lại, ta vẫn không vạch trần chuyện hắn nói dối, dẫu sao cũng phải giữ thể diện cho hắn. Dù sao thì cuối cùng cũng dỗ dành được người ta rồi. Ta ngáp một cái, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.