Sáng sớm hôm sau, Trương Tử Hàm vừa đi chạy bộ, Khương Nghị đã vội vã lao vào phòng. Tôi bước xuống giường ra mở cửa. Khương Nghị vừa bước qua cửa đã ôm chầm lấy mặt tôi mà hôn tới tấp. Tôi ngớ người, vội vàng ngửi ngửi trên mặt cậu ấy: “Không phải, Khương Nghị lần này đâu có say bét nhè đâu, sao tự nhiên lại hôn tôi?”
Càng ngửi, cậu ấy càng hôn cuồng nhiệt hơn. “Rạng sáng còn dám gửi cho tôi cái loại video đó…” Ồ, tôi hiểu rồi. Khương Nghị đang nhắc tới video hôm qua, hóa ra cậu ấy bây giờ đang đích thân – à không – “đích miệng” dạy bảo tôi! Thì ra cậu ấy đang dùng miệng đấu miệng để dạy tôi luyện tập! Hóa ra lần trước hôn tôi cũng là do bực tức tôi không nên người! Nghĩ thông suốt mọi chuyện, tôi bắt đầu đáp trả Khương Nghị một cách hăng say.
Sau một hồi giao tranh, Khương Nghị đỏ mặt hỏi tôi: “Ý của tôi, cậu đã hiểu chưa?” Khương Nghị hôn tôi đến mức thở dốc luôn rồi, cậu ấy nỗ lực dạy tôi như vậy mà! Tôi nhẩm lại trong đầu cách Khương Nghị hôn, hạ quyết tâm mình cũng phải luyện được kỹ xảo điêu luyện như cậu ấy, thế mới có thể đi thi tranh biện tự tin hơn được! Tôi mím cặp môi sưng tều gật đầu: “Tôi hiểu rồi, Khương Nghị.”
Sau khi được Khương Nghị đồng ý, ngày nào tôi cũng đè Khương Nghị ra thực hành bài tập “chạm môi”. Khương Nghị cuối cùng cũng bắt đầu dạy tôi đọc líu lưỡi chứ không chỉ luyện mỗi khẩu hình nữa. Mỗi ngày cậu ấy vẫn tiếp tục đút đá lạnh cho tôi ngậm, vừa đút vừa nói cậu ấy đang rất mong chờ. Tôi thắc mắc hỏi: “Cậu mong chờ cái gì cơ?” Khương Nghị cưng chiều bẹo mũi tôi: “Cậu tự hiểu mà.” Tôi hiểu rồi! Cậu ấy chắc chắn đang mong chờ kỳ thi tiếng Phổ thông của tôi.
Vào ngày thi lại, Khương Nghị dẫn tôi đến trước cổng phòng thi. Cậu ấy nhìn chằm chằm vào cổ họng tôi đầy ngóng trông, như đang cố nhẫn nhịn điều gì đó: “Mau vào thi đi, đợi cậu thi xong là cuối cùng cũng có thể… Cuối cùng cũng không sợ bị hỏng họng nữa rồi.” Tôi không hiểu đoạn “có thể” cậu ấy nói là “có thể” làm gì, nhưng sắp đến giờ thi rồi, tôi ậm ừ một tiếng cho qua chuyện rồi vội vàng chạy vào lớp.
Thi xong, Khương Nghị không đến đón tôi. Tôi vô tình gặp Trương Tử Hàm cũng đi thi lại ở cửa khu giảng đường. Cậu ta thúc cùi chỏ vào tôi: “Này, Khương Nghị hình như đi studio bận rộn rồi, chúng ta có nên qua đó cảm ơn cậu ấy không?” Cậu ta vừa dứt lời, Khương Nghị từ nhà vệ sinh cạnh đó thình lình bước ra: “Ai nói tôi đi làm việc? Tôi đang đợi Trình Triệt, chỉ là đi vệ sinh một lát thôi.”
Khương Nghị dẫn tôi đi, nhưng tôi lại có chút ủ dột. “Thi không tốt sao?” Cậu ấy nghiêng đầu hỏi. “Không phải.” Tôi cúi gằm mặt, lý nhí đáp: “Khương Nghị, tôi biết cậu mở studio để kiếm tiền, nhưng cậu có thể đừng… cậu có thể đừng đích thân đút đá lạnh cho bọn họ không? Tôi… tôi không muốn.” Khương Nghị bật cười thành tiếng: “Sao có thể chứ?” Cậu ấy bóp chặt vai tôi: “Tôi chưa bao giờ đút đá lạnh cho bọn họ. Cũng đúng, nhiều người thế kia, một mình Khương Nghị đút sao cho xuể!
Tâm trạng tôi lập tức tốt hẳn lên: “Khương Nghị, tôi cảm thấy lần này chắc chắn thi tốt hơn lần trước, dự cảm cá nhân rất mỹ mãn.” Khương Nghị đưa tôi ra ngoài trường ăn mừng. Tôi hỏi nếu về quá muộn thì sao, Khương Nghị ôm lấy eo tôi đáp: “Tất nhiên là ngủ lại ngoài này rồi.” Tôi tay cầm một nắm thịt cừu xiên nướng, hào hứng đồng ý: “Thả phanh một hôm cũng được!” Khương Nghị lại bóp eo tôi, ghé sát tai tôi thì thầm: “Bé tiếng thôi, tối nay để cho cậu thỏa sức thả phanh.” Tôi nghe không hiểu, nhưng cũng gật gù cười theo hê hê: “Khương Nghị, từ nay về sau cuối cùng tôi không cần ăn đá lạnh nữa rồi.” Ánh mắt Khương Nghị bỗng tối sầm lại: “Ừ.”
Lần đầu tiên thấy Khương Nghị vui vẻ như thế, chắc chắn cậu ấy đang vui vì tôi thi tốt đây mà! Tôi cảm động quá đi. Chẳng qua tôi không hiểu sao Khương Nghị lại thuê phòng giường đôi cỡ lớn. Đứng ở quầy lễ tân khách sạn, tôi ngớ cả người. Từ bé đến lớn tôi chưa từng cùng người anh em nào ngủ chung giường đôi. Trước đây lên thành phố chơi cùng bọn trẻ trong làng, buổi tối chúng tôi toàn thuê phòng hai giường đơn, ngủ không ai đụng ai. Hai thằng con trai ngủ giường đôi, chân không đá nhau hay quấn vào nhau thật à? Nhưng Khương Nghị lại chẳng thấy có vấn đề gì: “Sao vậy?”
Nhìn cậu ấy thản nhiên như thế, chắc con trai thành phố ra ngoài đều thuê giường đôi. Nếu tôi bảo mình chưa từng thuê thế bao giờ, có khi lại bị chê là nhà quê. Không muốn để Khương Nghị nghĩ mình quê mùa, tôi ngoan ngoãn nộp chứng minh thư, không quên bồi thêm một câu để chứng tỏ mình chẳng phèn chút nào: “Không sao, tôi cũng thấy chúng ta nên thuê giường đôi.”
Vừa theo Khương Nghị vào phòng, cậu ấy đã không đợi được mà cởi cạp quần. Tôi cười hềnh hệch ngu ngốc: “Khương Nghị, cậu đúng là chẳng coi mình là người ngoài nhỉ!” Tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ vào nhà tắm, ép tôi thay áo choàng tắm cơ, nào ngờ Khương Nghị liền đè mạnh tôi xuống giường. Trên mặt tôi vẫn còn vương nụ cười hềnh hệch, thì tay cậu ấy đã sờ đến cạp quần tôi. “Lát nữa còn không coi nhau là người ngoài hơn cơ.”
“Cậu… cậu có ý gì?” Tôi bụm chặt mông, sợ hãi lăn lộn trên giường: “Khương Nghị, cậu có ý gì thế?” Khương Nghị chau mày khó hiểu: “Ý trên mặt chữ thôi, cục cưng.” “Cục cưng cái gì?! Cậu định làm gì tôi?” “Tôi muốn…” Khương Nghị ghé sát tai tôi thì thầm nốt hai chữ đầy đáng xấu hổ. Mặt tôi thoắt cái đỏ bừng như gấc: “Tôi không đồng ý! Cậu vậy mà dám làm loại chuyện đó với tôi…” “Sao lại không đồng ý?”
“Sao á? Cậu hỏi sao á? Tôi cực kỳ chấn động! Hai chúng ta đâu phải là người yêu, làm sao có thể làm chuyện đó!” Khương Nghị cũng chấn động không kém: “Thế chúng ta là mối quan hệ gì mà ngày nào cũng hôn môi?” Cậu ấy hỏi thế là ý gì? Chuyện này chẳng phải quá rõ ràng sao? Mỗi ngày cậu ấy giúp tôi luyện tập, dạy tôi vị trí đảo lưỡi và khẩu hình, uốn nắn phát âm môi răng cho tôi. Tôi không mảy may suy nghĩ bật thốt ra: “Quan hệ sư đồ!” Khương Nghị tức giận mặc đồ bỏ đi: “Được, được, được lắm, quan hệ sư đồ!”
Khương Nghị lơ tôi luôn. Kết quả thi tiếng Phổ thông của tôi ra rồi, điểm rất khả quan, muốn báo tin vui cho Khương Nghị mà chẳng biết mở miệng thế nào. Đúng lúc đang rầu rĩ thì nghe thấy Trương Tử Hàm báo tin vui cho Khương Nghị. Nghĩ đến việc Trương Tử Hàm cũng do Khương Nghị đích thân dạy dỗ, trong lòng tôi lại khó chịu. Đợi Trương Tử Hàm báo tin xong rời khỏi phòng, tôi cũng leo từ trên giường xuống. “Khương Nghị!” Tôi gọi Khương Nghị – người đang chuẩn bị lên lớp – lại. Khương Nghị khựng bước, tôi cất lời: “Cảm ơn cậu nhé.” Giọng Khương Nghị lạnh tanh: “Không cần nói cái này.” Tôi bấu ngón tay, nói tiếp: “Cậu dạy giỏi lắm.” Khương Nghị không nói gì, định rời đi. Tôi không nhịn được kéo cánh tay cậu ấy lại: “Khương Nghị…” Tôi vùng vằng một lúc rồi vẫn thốt ra câu hỏi nghẹn trong lòng từ lâu: “Có phải cậu dạy Trương Tử Hàm ăn đá lạnh rồi không?”
Khương Nghị quay lưng đối mặt với tôi: “Tại sao cậu lại quan tâm tôi có đút đá lạnh cho Trương Tử Hàm không?” Tôi cũng không biết tại sao tôi lại quan tâm chuyện này: “Tò mò.” Tôi nhả ra hai chữ, tay vẫn giữ chặt cánh tay Khương Nghị không buông. Có lẽ là tôi tò mò, tôi quá tò mò đáp án rồi! Quãng thời gian Khương Nghị dạy Trương Tử Hàm, thật sự đã đút đá lạnh cho cậu ta sao? Lần đó Trương Tử Hàm còn than thở miệng buốt cóng cơ mà, nhưng tôi vẫn muốn chính miệng cậu ấy xác nhận.
Khương Nghị cau mày nhìn đôi mắt hoe hoe đỏ của tôi: “Trình Triệt, tôi thích cậu. Lần trước đi khách sạn chắc cậu cũng đoán ra rồi. Tôi tưởng chúng ta… tôi tưởng cậu biết tôi thích cậu, dù sao tôi cũng hôn cậu rồi.” Tôi mím môi: “Tôi còn tưởng cậu chỉ đang giúp tôi thực hành, ‘lấy thân làm mẫu’, đấu miệng để nắn nót cho tôi…”
“Tôi thích cậu!” Lời tỏ tình của Khương Nghị làm tai tôi đỏ bừng lên. Con trai làm sao có thể tỏ tình với con trai cơ chứ? Cuộc sống trên thành phố đúng là kỳ diệu thật đấy, con trai dưới quê tôi đâu có ai đi tỏ tình với người cùng giới! Khương Nghị lại hỏi tôi: “Tôi hỏi cậu lại một lần nữa, thật sự chỉ là tò mò thôi sao?” Tôi cúi đầu lầm bầm: “Thật sự chỉ là tò mò thôi.” Khương Nghị quay người bước đi.
Nhưng tôi lại không thông suốt nổi. Tôi chỉ tò mò thôi ư? Hay là vì một nguyên cớ nào khác? Sao tôi có thể thích con trai được? Tôi lắc đầu ngoày ngoạy. Không thể nào, chắc chắn là ảo giác, do dạo này ăn nhiều nấm thành phố quá thôi.
Tối hôm đó về phòng, Trương Tử Hàm lại đang hì hục dọn giường cho Khương Nghị. Tôi kìm không nổi chau mày hỏi cậu ta: “Cậu không chịu ngồi yên xem phim của cậu đi, suốt ngày đi dọn giường cho Khương Nghị làm cái quái gì?” Trương Tử Hàm vuốt ga giường cực kỳ hăng say, động tác lưu loát: “Tôi chuẩn bị thi biện luận. Lần trước Khương Nghị dạy, tiếng Phổ thông của tôi tăng mấy điểm liền. Lần này tôi muốn Khương Nghị tiếp tục chỉ điểm, tốt nhất là moi hết bí kíp ra dạy dỗ tôi một trận.” Vừa dứt lời thì Khương Nghị vào phòng. Trương Tử Hàm phi khỏi giường liền tóm lấy Khương Nghị lôi tuột ra ngoài: “Khương Nghị, tôi có chuyện cần cậu giúp!”
Cánh cửa đập một cái rầm. Tôi bị nhốt lại trong phòng, cách âm của cửa sắt quá tốt khiến tôi hoàn toàn không nghe lọt lỗ tai cuộc đối thoại ngoài hành lang. Nhìn cái giường phẳng phiu Trương Tử Hàm dọn cẩn thận cùng cánh cửa sắt đóng im lìm kia, đầu óc tôi quay cuồng điên loạn phỏng đoán. Bí kíp gì? Bí kíp nào? Chẳng lẽ cũng là đấu miệng giống như đã hôn tôi vậy sao? Khương Nghị có lẽ nào cũng thích Trương Tử Hàm giống như thích tôi không? Từ ngậm đá đến hôn môi, cuối cùng lại rủ nhau đi khách sạn thuê giường đôi, Khương Nghị rồi sẽ nói hai cái chữ kia với Trương Tử Hàm đúng chứ? Có khi nào hai bọn họ giờ đang hôn nhau đắm đuối bên ngoài không? Nếu không thì lôi nhau ra ngoài tránh tôi làm gì?
Đang đánh răng, tôi mặc kệ mồm đầy bọt kem, quần cũng chưa kịp thắt chặt lưng, lao ngay ra kéo bật cửa sắt: “Không được! Cậu không được dạy Trương Tử Hàm!” Trương Tử Hàm lúc này đang nhét chai Fanta mua chuộc Khương Nghị, đứng hình: “Sao lại không được?” Tôi túm lấy vạt áo Khương Nghị: “Khương Nghị, cậu đừng đi với cậu ta.” Khương Nghị vội kéo quần cho tôi rồi lôi tôi đi chỗ khác. Trương Tử Hàm đực mặt ra: “Tại sao Khương Nghị lại không được đi ăn với tôi?”
Tôi bị Khương Nghị dồn vào vách tường nơi góc khuất. “Tại sao không được?” Tim tôi đập thình thịch: “Bởi vì tôi không muốn cậu hôn Trương Tử Hàm!” “Tôi hôn cậu ta làm gì?” “Thì dùng miệng dạy cậu ta luyện…” Người tôi bắt đầu bốc hỏa. Khóe miệng Khương Nghị hơi vểnh lên: “Thế sao lại không muốn?” Tôi cúi đầu, thấy hơi mất mặt. Khương Nghị nâng cằm tôi lên, ngón tay chà xát lau vết bọt kem ở khóe môi: “Cái dáng vẻ này của cậu đúng là khiến người ta phải suy diễn. Cậu nhìn thẳng vào tôi nói đi, tại sao lại không muốn? Lần này là tò mò hay vì cái gì khác? Không nói thì tôi đi đây.”
Tôi thẹn đỏ chín mặt mũi. Khương Nghị nhếch môi, toan vặn mình quay đi. Tôi lập tức giật lấy tay áo cậu ấy siết chặt: “Tôi ghen! Tôi ghen! Cậu đút cậu ta ngậm đá… Cậu đút đá cho cậu ta tôi đã khó chịu lắm rồi, giờ cậu mà hôn cậu ta nữa thì tôi chịu không nổi! Tôi thật sự chịu không nổi!” Vừa nói tôi vừa đỏ hoe mắt khóc òa lên, bàn tay đang níu lấy ngón tay Khương Nghị khẽ run lên bần bật. Tôi không biết bản thân mình bị làm sao nữa. Hình như tôi bị đồng hóa thành đàn ông thành phố mất rồi, cái loại đàn ông thích đàn ông ấy.
“Khương Nghị, cậu đừng hôn cậu ta có được không? Cũng đừng đút đá cho cậu ta. Cậu đút cho tôi, đút cho tôi ăn được không? Tôi sẽ rất ngoan.” Tôi lắc lắc tay Khương Nghị, lý nhí lên tiếng, hai gò má đỏ bừng như bốc khói. “Khương Nghị, cậu từng nói rồi, tôi rất có tiềm năng.”
Khương Nghị lau nước mắt cho tôi, ôm lấy đầu tôi: “Đồ ngốc, tôi chưa bao giờ đút đá cho Trương Tử Hàm.” Tôi không tin, bày tỏ nghi ngờ trong lòng: “Nhưng lần trước tôi về, rõ ràng thấy cậu ta ôm má kêu miệng buốt cóng, bảo sắp lạnh c.h.ế.t. rồi.” “Cậu ta ăn một lúc năm que kem nên lạnh c.h.ế.t. đấy chứ. Tôi dạy cậu ta chỉ nói suông trên phương diện lý thuyết thôi.” Khương Nghị xoa gáy tôi: “Trình Triệt, cậu thực sự nghĩ tôi cho cậu ngậm đá là để dạy phát âm hả?” “Ý… ý cậu là gì?”
Khương Nghị phả hơi thở bên tai tôi thì thầm: “Vừa rồi cậu bảo cậu rất có tiềm năng, tiềm năng gì cơ?” Tôi cảm giác mình hệt như ấm nước đang sục sôi, chỉ một giây nữa thôi là sẽ ré lên tu huýt, rụt rè cất giọng: “Tối nay chúng ta ra ngoài thuê phòng đi được không? Tôi sẽ chứng minh tiềm năng cho cậu xem.”
Khương Nghị bật cười: “Tất nhiên là được rồi.” Đêm đó tôi mới chân chính ngộ ra, Khương Nghị dạy tôi cắn nuốt căn bản không phải là “chữ”. Hóa ra “tri thức” vẫn luôn lén lút tuồn vào đầu tôi. Tôi quả thực luyện tập rất ngoan cường!
Toàn văn hoàn