TÙ NHÂN CỦA NAM VƯƠNG CƯƠNG

Chương 2: Mê Cổ trong mộng

Cỡ chữ:

Vốn dĩ ta không thích kiểu thiếu niên non nớt này, nhưng dáng vẻ hoảng hốt trước đầu ngựa của hắn quá mức kinh diễm, đến nỗi trong mộng ta cũng phải hồi tưởng lại. Chỉ là, thiếu niên trong mộng có chút kỳ lạ.

Ta nắm lấy tay, kéo hắn từ dưới đất đứng lên, lúc hắn đứng thẳng ta mới phát hiện thân hình hắn cực kỳ cao lớn. Ta vốn đã cao hơn nam tử bình thường, vậy mà hắn vẫn cao hơn ta một cái đầu. Nhìn kỹ lại, vóc dáng của hắn cũng đã thay đổi, trầm ổn như một nam nhân trưởng thành. Ngay cả khuôn mặt kinh diễm thoát tục kia cũng có sự thay đổi khó tả.

Thần thái của hắn không còn hèn mọn, yếu đuối nữa mà mang đến cảm giác lạnh lẽo, còn vương chút rét buốt của mùa đông. Hắn dùng ánh mắt nóng rực nhìn ta, khóe miệng mang theo một nụ cười nhạt lúc có lúc không. Hắn không nói gì, chỉ dịu dàng nâng đôi tay đang nắm chặt của chúng ta lên. Dù trông có vẻ không dùng chút lực nào, nhưng lại khiến ta căn bản không thể rút tay ra được.

Ta há miệng, nhưng lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Ta cau mày đánh giá xung quanh, lúc này mới kinh hãi nhận ra mình đang ở trên một bình nguyên hoang vu. Dường như không hài lòng với sự phân tâm của ta, Lâm Thương khẽ thở dài, nâng một bên má ta ép ta phải quay mặt lại nhìn hắn. Động tác tuy dịu dàng, nhưng thái độ lại chỗ nào cũng lộ rõ sự cường ngạnh.

Ta bắt đầu nổi giận, trước nay chỉ có ta ép buộc người khác, chưa có kẻ nào dám cư xử với ta như vậy! Nhưng ta đã đánh giá quá cao bản thân trong mộng. Ta chẳng thi triển được chút sức lực nào, mềm nhũn như bùn mặc cho hắn ôm lấy. Còn nữa, hắn lại dám tự tiện hôn ta! Quan trọng nhất là… ta thế mà lại cảm thấy khá hưởng thụ. Nhưng chuyện này liên quan đến tôn nghiêm của bản tướng quân, ta sao có thể mềm nhũn mặc người chém g.i.ế.t như vậy? Sau đó, ta tức giận tỉnh giấc.

Vừa tỉnh lại, liền nhìn thấy khuôn mặt trong mộng kia đang ở sát ngay trước mắt. Ta ra tay chớp nhoáng, xoay người bóp cổ, đè hắn xuống dưới thân.

“Tướng… tướng quân, ngài làm sao vậy?”

Giọng hắn có chút căng thẳng, mang theo ý vị sợ hãi. Ta mặc kệ hắn, từ trên cao nhìn xuống đánh giá hắn một lượt, sau đó cắn nhẹ một cái lên cổ hắn. Nhìn đôi tai hắn đỏ bừng như muốn bốc cháy, ta hài lòng buông tay ra, trong lòng thầm nghĩ: Như vầy mới đúng chứ! Ta nghịch ngợm đôi tai đỏ như ngọc huyết của hắn, hỏi:

“Nghe nói người Miêu Cương các ngươi giỏi dùng cổ thuật, vậy ngươi biết loại cổ nào?”

“Ta không biết cổ thuật… Tướng quân có thể buông ta ra được không?”

Hắn co rúm người muốn tránh né bàn tay ta. Bị ta trừng mắt một cái, hắn liền ngoan ngoãn chấp nhận. Nhìn dáng vẻ muốn cự tuyệt mà không thể cự tuyệt này của hắn, cái tâm tư xấu xa của ta ngứa ngáy đến không chịu nổi.

“Ngươi không biết cổ thuật sao? Ta còn tưởng ngươi hạ tình cổ với ta rồi chứ. Nếu không sao lại mê hoặc bản tướng quân đến mức này?”

Ta nói một câu, mặt hắn lại đỏ thêm một tấc. Đến cuối cùng, ngay cả đôi tai trắng như bạch ngọc kia cũng phảng phất như sắp cháy rụi. Cảnh tượng này khiến toàn thân ta sảng khoái, hận không thể chạy ra ngoài múa liền hai bài quyền. Trêu ghẹo chán chê ta mới buông tha cho hắn, mặc cho hắn hầu hạ ta mặc y phục để đi nghị sự. Cho đến khi hết một ngày trôi qua, ta mới nhớ ra đã quên hỏi hắn: Nửa đêm không ngủ, ghé bên giường nhìn trộm ta làm cái gì?

Ta là tướng quân Ly Bắc, Lâm Tuyết Vi, quanh năm trấn thủ biên ải. Cuộc sống quân ngũ khô khan, bản thân ta chẳng có sở thích nào khác, chính là thích mỹ nhân. Vì sao ta chưa xuống tay với Lâm Thương, chính ta cũng không hiểu nổi. Có lẽ là cảm thấy không nỡ chăng?

Nói ra cũng kỳ lạ, dạo này ta nằm mộng ngày càng nhiều, hơn nữa lần nào trong mộng ta cũng bị Lâm Thương nắm quyền sinh sát mà không có sức phản kháng. Ta vô cùng tức giận, nhưng lại ngậm bồ hòn làm ngọt, bởi ta là một tướng quân trọng sĩ diện. Vì vậy, ta chỉ có thể chờ đến khi tỉnh giấc, quay lại trêu ghẹo hắn một phen để xả cục tức trong lòng.

Cứ tiếp diễn như vậy cho đến khi ta nhổ trại hành quân. Sau một năm hai tháng g.i.ế.t giặc hồi doanh, ta liền quên béng Lâm Thương. Ta sai người tìm cho ta một mỹ nhân để chuẩn bị rượu chè cười đùa, nhưng không ngờ, người mang rượu vào cho ta lại là Lâm Thương.

Sắc mặt hắn hơi nhợt nhạt rót rượu cho ta. Tay ta mạc danh run lên, làm hỏng mất một chén rượu của mỹ nhân. Chẳng hiểu sao tự nhiên lại thấy chột dạ, ta ho khan hai tiếng, hỏi hắn dạo này thế nào. Hắn mím môi, thái độ không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt, nhẹ giọng đáp lời ta:

“Mọi thứ đều tốt. Tướng quân trăm công nghìn việc, sao lại nhớ đến một nhân vật nhỏ bé như ta. Tướng quân không chạm vào ta, chắc hẳn là do ta có chỗ nào sai sót rồi.”

Thật là một giọng điệu trà xanh sắc bén! Nhưng không biết tại sao ta lại hơi chột dạ. Ta xoa mũi giải thích:

“Ta không có quên ngươi, chỉ là nhất thời hơi bận rộn.”

Suy nghĩ một chút, cảm thấy câu này chưa đủ, ta lại vội vàng tìm cách chuyển chủ đề:

“Cứ gọi tướng quân, tướng quân hoài nghe xa lạ quá. Ta lớn hơn đệ vài tuổi, đệ gọi ta một tiếng ca ca đi.”

Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn ta. Đôi mắt thiếu niên sáng lấp lánh, treo nụ cười vui vẻ rạng rỡ. Ta có chút đắc ý, mỹ nhân hóa ra lại dễ dỗ dành như vậy. Ta lại thừa cơ bày tỏ tâm ý:

“Ta không phải là không muốn chạm vào đệ, ta chỉ là trân trọng đệ mà thôi.”

Giống như để chứng minh cho lời nói của mình, ta bảo hắn ở lại, tiếp tục ngủ cùng ta như trước lúc ta rời đi.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!