ĐẠI SƯ HUYNH TU VÔ TÌNH ĐẠO, BỊ MA TÔN BẮT VỀ NUÔI

Chương 2: Quá Khứ Của Kẻ Kiếm Tu Nghèo Khó

Cỡ chữ:

Nói đi cũng phải nói lại, ta là bị Chu Yến Xuyên cưỡng ép cướp đoạt đưa vào Ma giới.

Ta là nam, nhưng lại mang thể chất Huyền Âm vạn năm khó gặp, cũng chính là Song Tu Thánh Thể.

Nhưng ta không chỉ là một Kiếm tu, mà còn là loại tu Vô Tình Đạo.

Theo lý thuyết, ta nên gia nhập Hợp Hoan Tông mới đúng, nhưng vô số tiền bối trong giới tu tiên đã nói với ta rằng: Muốn tìm một đạo lữ ch.u.n.g t.h.ủy không đổi thay, tu Vô Tình Đạo mới là lựa chọn tối ưu nhất.

Bởi vì chỉ cần ngươi tu Vô Tình Đạo, sẽ có đủ các loại sư tỷ, sư tôn, sư muội tự động dâng hiến đôi môi.

Thế là ta gia nhập Thiên Kiếm Tông, trở thành Đại sư huynh dưới trướng Tọa Vọng Phong.

Nhưng ta lại quên mất một kinh nghiệm khác của tiền bối, đó chính là: Kiếm tu cái gì cũng tốt, nhưng cực kỳ nghèo!

A… Vô cùng, vô cùng, vô cùng nghèo!

Nghèo đến mức quần đùi của ta cũng rách lỗ chỗ rồi!

Hơn nữa, sư phụ của ta lại không đáng tin cậy.

Ta là Đại sư huynh, nên không chỉ phải nuôi thanh kiếm của chính mình, mà còn phải nuôi mấy đứa sư đệ, sư muội đang há mồm chờ mớm ăn bên dưới.

Vì thế, ta quanh năm suốt tháng ra vào đủ các loại bí cảnh.

Trăm năm trước, trong một bí cảnh, ta đã cứu được Chu Yến Xuyên đang trọng thương.

Tất nhiên không phải vì ta lương thiện, mà là vì lúc đó, từ đầu đến chân hắn mặc toàn pháp khí đỉnh cấp!

Dù toàn là đồ hỏng, nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc: Hắn có tiền!

Ta vốn định đợi hắn lọt qua kẽ tay chút đỉnh, cũng đủ cho chúng ta ăn rất lâu rồi.

Mỗi ngày nhìn hắn, ta như nhìn một khối linh thạch cực phẩm lấp lánh phát sáng.

Hầu hạ hắn còn cẩn thận hơn cả hầu hạ thanh kiếm của ta.

Cứ hầu hạ như thế mất hơn nửa năm.

Chu Yến Xuyên cũng không biết có phải bị mù rồi không, ngày nào cũng chằm chằm nhìn ta.

Không những thế, hắn còn cản trở ta ra ngoài kiếm tiền.

Vì mang Thánh Thể Huyền Âm, dung mạo ta khó phân nam nữ.

Đôi khi, ta cũng nhận vài nhiệm vụ đặc thù, ví dụ như giúp các tiểu thư thế gia đi quyến rũ… phì phì, là đi khảo nghiệm vị hôn phu.

Việc này bị Chu Yến Xuyên bắt gặp ba lần, lần nào cũng bị hắn phá hỏng.

Ta đi tìm hắn tính sổ, hắn chỉ nói:

“Chỉ vì chút linh thạch nhỏ nhoi đó mà đáng để ngươi đi bán nhan sắc sao? Đợi ta về, ta sẽ tặng ngươi cả một linh mạch.”

Ta bị chiếc bánh vẽ này dụ dỗ, lập tức mềm mỏng với hắn, đối với hắn càng lúc càng dung túng.

Ngay cả sau này hắn nói sợ lạnh, đòi ôm ta ngủ, hay thích động chân động tay với ta, ta đều nhịn hết.

Thậm chí khi hắn trúng tình độc, dùng ta để giải độc, ta cũng cắn răng nhịn cho qua.

Nhưng ta ngàn vạn lần không ngờ, khối “linh thạch” này trong một đêm bỗng nhiên biến mất!

Lúc đó ta ngây ngốc luôn!

Bởi vì để dưỡng thương cho hắn, ta đã đổ hết toàn bộ gia tài vào đó.

Không những không nhận được thù lao như dự kiến, mà còn bị lỗ vốn.

Ta là một con q.u.ỷ nghèo đó!

Trên đời này còn có chuyện gì tàn nhẫn hơn việc lừa tiền của người nghèo không?!

Vì chuyện này, ta đã chửi hắn suốt trọn ba năm.

Không phải vì sau ba năm ta không muốn chửi nữa, mà là vì ba năm sau, ta lại gặp lại hắn.

Ở ngự ngoại chiến trường.

Lúc đó, hắn đang cùng một đám đệ tử tiên môn tranh giành một cây linh thảo cực phẩm.

Hắn bay lơ lửng giữa không trung, ngang ngược nói:

“Thê tử của ta thích lấy linh thảo này pha trà, các ngươi tự cút đi!”

Đám người đưa mắt nhìn nhau.

Ta thì càng tức không có chỗ phát tiết!

Mẹ nó chứ, lừa sạch gia tài của ta rồi chạy đến đây hái linh thảo cho thê tử!

Lửa giận từ tâm bùng lên, ta thậm chí còn phớt lờ cả luồng ma khí đen ngòm tỏa ra quanh hắn, xách kiếm chọc thẳng tới!

Không biết là hắn không để ý hay không đề phòng ta, một kiếm kia của ta đã đâm trúng phóc vào mông hắn!

Đám đạo hữu sợ bị vạ lây, bỏ chạy nhanh như bay.

Kỳ lạ là, hắn không những không trách ta, mà còn cười vẻ mặt đầy khó hiểu, nhét luôn gốc linh thảo đó cho ta.

Da đầu ta tê dại.

Lúc này ta mới phát hiện toàn thân hắn tỏa ra ma khí.

Lần này không chỉ da đầu tê dại, cả người ta cũng tê liệt, nhấc chân định chuồn.

Tất nhiên là không chuồn thoát được, ta bị hắn bắt thẳng về Ma giới.

Một khoảng thời gian rất dài, thái độ của ta đối với hắn cực kỳ tồi tệ, không đánh thì mắng.

Nhưng mỗi lần như vậy, hắn đều lấy linh thảo, pháp khí cực phẩm ra ném vào người ta.

Nếu ta vẫn không vui, hắn sẽ lấy linh thạch ra ném.

Ném cho đến khi ta không đè nén được khóe miệng đang nhếch lên mới thôi.

Đợi đến khi ta mở miệng tha thứ cho hắn, liền bị hắn dỗ dành, chìm đắm vào hết cuộc “nghi thức làm hòa” dằng dặc này đến cuộc khác.

Hắn còn mang một khuôn mặt đáng thương xáp lại gần, cầu xin ta thương xót hắn, cầu xin ta đừng rời bỏ hắn.

Hắn nói hắn ngồi ở vị trí quá cao rồi, quá cô độc, cần ta ở bên cạnh hắn mới không phát điên.

Đối với điều này, ta chỉ khịt mũi coi thường.

Đều nắm trong tay cả Ma giới rồi, muốn gì được nấy, cô độc cái nỗi gì?

Cái loại nghèo kiết xác như ta mới cô độc ấy!

Hơn nữa, ta đã bỏ trốn rất nhiều lần.

Ngoại trừ việc mỗi lần bị bắt về đều sẽ bị hắn “dùng hành động thực tế” giáo huấn suốt mấy ngày mấy đêm, nói không nổi một câu hoàn chỉnh ra, ta cũng chưa thấy hắn phát điên bao giờ.

Thêm nữa, chuyện song tu này… khụ khụ, lúc đầu tuy ta có bài xích, nhưng về sau cũng khá là tận hưởng trong đó.

Bởi vì Thánh Thể Huyền Âm của ta siêu cấp xịn, mặc kệ là ma khí hay linh khí, chỉ cần nhập vào cơ thể ta, đều có thể chuyển hóa thành tu vi của ta.

Nhưng hôm nay ta lại phải chạy.

Chẳng vì lý do nào khác, thực sự là vì hắn cho… quá nhiều!

Bị chọc suốt trăm năm, ta đã lấp đầy 10 chiếc nhẫn trữ vật, đủ cho Tọa Vọng Phong ăn hàng bao nhiêu năm rồi!

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!