“Thích.”
“Thực ra hồi ở làng chài nhỏ, tuy tôi mất trí nhớ, nhưng lúc nhìn thấy em, cảm giác thích không mãnh liệt như vậy, ngược lại giống như nhất kiến chung tình hơn. Lúc đó tôi đã đoán được quan hệ giữa chúng ta có lẽ không giống như em nói, và tôi cũng không tên là Đại Ngưu.”
Đúng là thế thật. Nhưng tôi lập tức đẩy Chu Hành Tế ra khỏi vai mình.
“Cho nên lúc đó anh cũng lừa tôi à?”
“Không tính là lừa, chỉ là phối hợp với em thôi. Chẳng phải nếu không làm vậy, em lại phải tìm cớ khác để sinh con với tôi sao?”
Hình như cũng phải.
Nhưng tôi khịt khịt ngửi mùi trong không khí. “Chu Hành Tế, có phải anh đến kỳ mẫn cảm rồi không?”
Chu Hành Tế nhào tới ôm chầm lấy tôi vào lòng. “Bảo bối, thông cảm chút đi, vất vả lắm mới tìm được vợ mình, có hơi kích động một chút cũng là bình thường.”
Việc quay lại thành phố S bị trì hoãn vài ngày vì kỳ mẫn cảm của Chu Hành Tế thực sự ập đến. Nhưng hắn vẫn không chọn đánh dấu vĩnh viễn tôi. Đợi kỳ mẫn cảm của hắn kết thúc, chúng tôi mới dẫn theo Đoàn Tử trở về thành phố S.
Trên đường đi, Đoàn Tử tò mò nhìn Chu Hành Tế, rồi kéo tay tôi: “Ba ơi, đây là ba mới ba tìm cho con ạ?”
Sắc mặt Chu Hành Tế đen kịt, ôm Đoàn Tử đặt lên đùi mình: “Không phải ba mới, là ba ruột, biết chưa?”
Gật đầu.
“Nếu không thì không cho ăn kẹo nữa.”
Đoàn Tử ngoan ngoãn gật đầu, Chu Hành Tế cuối cùng cũng hài lòng.
Sau khi trở về thành phố S, tôi đi tìm Lão Giang trước tiên để giải thích chuyện giữa tôi và Chu Hành Tế.
“Tôi đã bảo sao ông lại quan tâm đến hắn thế, không ngờ những gì ông nói lại là sự thật.”
“Xin lỗi nhé, lúc đó tôi thực sự không muốn để người khác biết.”
“Không sao, chúng ta làm bạn bao nhiêu năm rồi, không cần phải thấy ngại. Đến lúc đó mời tôi một bữa cơm là được.”
“Được!”
Đêm diễn ra việc đánh dấu vĩnh viễn, tôi đau đến mức hơi run rẩy. Nhưng còn chưa kịp lấy lại tinh thần, tôi đã cảm nhận được nước mắt của Chu Hành Tế dường như rơi xuống người mình. Hết cách, tôi đành phải rút tay ra ôm lấy hắn.
Thông tin tố của Alpha triệt để xâm nhập vào tôi, hòa quyện với thông tin tố của tôi trong căn phòng, biến thành một mùi hương mới.
“Sao thế? Người bị đánh dấu là tôi, anh khóc cái gì?”
Chu Hành Tế áp mặt lên bụng tôi, rồi hôn một cái.
“Lúc mang thai vất vả lắm phải không?”
“Cũng tàm tạm, thực ra cũng không vất vả lắm.”
“Không có lần sau nữa đâu, chúng ta chỉ cần một đứa con là Đoàn Tử thôi.”
“Được.”
Toàn văn hoàn.